Chương 103: Thánh Tà Bí Văn

Quỷ Vô Nhai chạy như điên cuồng, cuối cùng chân nguyên cạn kiệt thì vừa vặn về đến Vạn Quỷ trì. Lão cuống cuồng khua tay hét lên với đám môn nhân: “Nhanh lên! Con mẹ nó, nhanh lên một chút! Lấy hết hồn phách còn dư ra đây!”

Đám môn nhân sợ hãi không biết đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng là mang theo Thập Đại Quỷ Vương, tứ đại Thánh Sứ và một ít đệ tử công lực cao cường đi đánh Phong Thần Tông, nhưng sao nay chỉ còn một mình môn chủ trở về? Chẳng lẽ là họ bị Phong Thần Tông tiêu diệt toàn quân rồi, và chỉ còn một mình y thoát được? Nếu quả thật đúng thế, thì thực lực của Phong Thần Tông thật là đáng sợ.

Nhìn sắc mặc hung dữ nhưng thập phần suy yếu của môn chủ, năm tên môn nhân không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào nội khố lấy ra năm chậu hồn phách, và đổ hết vào trong Vạn Quỷ trì. Chợt một đạo hồng quang chớp lên, Quỷ Vô Nhai nhảy phốc vào trong trì, nhanh chóng lẫn trong biển quang mang, và không lâu sau thân thể lão cũng dần dần khôi phục. Sau khi toàn bộ quang mang biến mất, lão lướt đến bên bờ hồ, nhìn nước hồ không ngừng sôi lên sùng sục, lão chỉ hừ lạnh một tiếng, tựa hồ như muốn giết người, nói: “May mà lão tử kịp thờ bổ xung thêm hồn phách của một tên đệ tử Phong Thần Tông, nếu không thì Ác Quỷ môn từ nay đã bị trừ danh trong Tu Chân giới rồi! Lão thất phu Thiên Nhất, không ngờ ngươi còn có lực lượng cường mãnh như vậy! Chẳng những giết chết Thập Đại Quỷ Vương của ta, mà còn giết luôn cả tứ đại Thánh Sứ được mời đến từ Quỷ giới. Mẹ nó, thù này ta nhất định phải báo!”

Năm tên môn nhân ở bên cạnh nghe xong thì thân thể phát run cầm cập, không ngờ kết cuộc lại thê thảm đến như vậy.

Quỷ Vô Nhai hậm hực quát tháo mấy câu, tuy nhiên, lão cũng biết việc báo thù không phải là chuyện ngày một ngày hai, huống hồ thân thể mình vừa mới khôi phục, nguyên khí bị tổn thương trầm trọng, nên còn phải tĩnh dưỡng thêm một thời gian. Nghĩ vậy, lão chợt chớp động thân thể, bay về phía Bế Quan Thất của mình. Trước khi thân ảnh biến mất còn ném lại vài lời cho môn nhân: “Ta phải bế quan một thời gian, không có việc gì trọng đại thì không được làm phiền đến ta!”

oooOooo

Bay luợn trên không độ nửa canh giờ, gió lạnh không ngừng thổi, Lục Mộng Thần đã từ từ tỉnh táo lại. Linh quang chợt động, hắn đột nhiên nhớ đến Diệu Nhiên sư tỷ còn nằm trong tay Thánh Tà Tông Lãnh Thiên Sương, việc này đúng là không ổn. Hắn từng gặp qua Bạch Ngọc Tà của Thánh Tà Tông, gã họ Bạch ấy chẳng những dâm tà mà còn có tâm thuật âm độc, đã để lại cho hắn một ấn tượng sâu đậm. Đồ đệ đã như thế, vậy thì chắc chắn sư phụ cũng chẳng khá hơn, nếu không thì đã chẳng lấy tên là Thánh Tà Tông rồi!

“Không được, ta phải đi cứu sư tỷ trước, sau đó mới đến tìm Hư Vân tông chủ của Liên Hoa Tự để tìm hiểu thân thế của mình.” Lục Mộng Thần nghĩ vậy, lập tức thay đổi chủ ý, thân hình xoay chuyển, bay về hướng Thánh Tà Tông.

Về hướng cực đông của Thần Châu, tại Khoát Lâm hải dương, vùng mạn bắc Duyên Hải có một địa phương tên là Yên La quần đảo, do tập trung vài chục đảo nhỏ mà thành. Khắp Yên La đảo quanh năm sương mù bao phủ, tương truyền nơi đây có nhiều ác thú cư trú, nên bách tính đều không dám tiến vào, biến nơi này thành một quần đảo dân cư thưa thớt, vô cùng thần bí.