Chương 104: Bóng đêm thâm trầm

Cái râu của Triệu Việt rất nhiều năm trước đã kéo dài tới Thôn Tây, cho nên Hồ Kiến Thành rất nhanh liền được biết quan hệ Vu quả phụ cùng Từ Đức Phát từ bọn rắn độc Thôn Tây. Từ Đức Phát giữ bí mật công việc mặc dù rất tốt, nhưng chỉ có thể giấu diếm được người nội thành thành phố Uyển Lăng, nhưng không cách nào giấu diếm được người dân Thôn Tây. Hắn thậm chí lấy danh nghĩa họ hàng xa với Vu quả phụ, vài lần giao tế cùng bọn rắn độc Thôn Tây, hi vọng được này bọn rắn độc đó chiếu cố xưởng của quả phụ …

Có xét thấy đến lúc này, Hồ Kiến Thành thật sự lấy không được tin, Phạm Trường Vân sớm hơn chính mình mấy bước, đến tột cùng có bắt được một vài căn cứ chính xác bất lợi cho Triệu Việt hay không?

Người đứng phía sau Phạm Trường Vân đến tột cùng là ai?

Trong tay hắn có nắm giữ căn cứ chính xác bất lợi cho ông chủ hay không?

Chỉ hai điểm này, nếu không làm rõ ràng, Hồ Kiến Thành cũng không dám dễ dàng cho Phạm Trường Vân ra đi.

– Hồ ca…

Cửa căn nhà nhỏ bỗng nhiên bị người ngoài gõ lên, lập tức, một người đàn ông đen tráng kiện đẩy cửa đi đến.

Người này tên lóng là Da Đen, đúng là người của bọn rắn độc Thôn Tây này.

– Hồ ca, có người tới…

Da Đen nói :

– Theo như dặn dò của anh, các huynh đệ đều coi chừng chung quanh nhà xưởng này. Hồ ca, anh xem, có nên hỏi một chút người này vào làm gì hay không ?

Hồ Kiến Thành nói :

– Có thể là người qua đường hay không?

Da Đen nói :

– Không có khả năng, nhà xưởng của Vu quả phụ này heo hút vô cùng, hơn nữa đóng cửa cũng đã một thời gian, người bình thường chắc là sẽ không tới nơi này. Cảnh tối lửa tắt đèn còn đến nơi này, một nửa hướng về phía nhà xưởng mà tới. Em xem, hoặc là một tên trộm, hoặc là có quan hệ cùng họ Phạm này.

Hồ Kiến Thành gật gật đầu, nhận phân tích của Da Đen, nói :

– Người này trông như thế nào?

Da Đen nói :

– Cảnh tối lửa tắt đèn nhìn không rõ, nhưng nhất định là người trẻ tuổi, nhưng lại vô cùng trấn định, ngậm điếu thuốc, người không biết còn tưởng rằng tên này đang tản bộ đâu…

Hồ Kiến Thành trầm ngâm một lát nói :

– Trước tiên không vội… Chờ hắn vào nhà xưởng rồi bắt không muộn.

Da Đen nói :

– Nếu hắn không vào đến đây?

Hồ Kiến Thành liếc mắt Da Đen một cái, cười cười nói :

– Yên tâm, Da Đen, chỗ tốt cho cậu sẽ không ít đi hơn một nửa, không cần vội vàng như vậy.

Da Đen bị hắn chọc thủng tâm tư, không khỏi có chút xấu hổ, cười mỉa nói :

-Em đây không phải nghĩ chỉ lấy tiền không làm việc, có chút có lỗi với Hồ ca rồi!

Có chút dừng lại, lại nói:

– Đúng rồi, Hồ ca, nhà của Vu quả phụ em cũng cho người tìm kiếm một lần, không tìm được cái gì như là bút ký, sổ sách linh tinh gì đó. Anh xem, còn muốn tiếp tục hay không?

Hồ Kiến Thành nói :

– Tiếp tục tìm, trừ bút ký, sổ sách linh tinh, Computer USB chẳng hạn cũng đừng buông tha. Mặt khác, người tìm đồ có thể tin được không?

Da Đen nói :

-Yên tâm đi, Hồ ca, là cô em vợ của em, một cái nồi cơm, tuyệt đối tin cậy.

– Một cái nồi cơm?

Hồ Kiến Thành bĩu môi nói :

– Tao thấy là một cái giường ngủ thì phải?

Da Đen trơ mặt mo ra cười nói:

– Nước phù sa không lưu ruộng người ngoài mà…

Nước phù sa không lưu ruộng người ngoài?