Chương 104: Doanh Cứu Diệu Nhiên

Lục Mộng Thần phi hành liên tục không nghỉ, rốt cuộc cũng đến được Yên La quần đảo. Để tránh gây kinh động đến kẻ địch, hắn biến Vân Vụ kiếm thành một vầng sương mù bao bọc lấy cơ thể rồi phóng về phía vụ hệ trận pháp trên Yên La đảo. Lục Mộng Thần rất cẩn thận, luồn phải lách trái, mặc dù có nhiều đợt vụ khí dày đặc vây phủ lấy hắn nhưng hắn vẫn ung dung thoát qua được. Đi vào độ vài chục thước thì hắn mới vượt qua được vân vụ đại trận này.

Lục Mộng Thần vừa thoát khỏi vân vụ đại trận liền nhìn thấy có rất cung điện hoa lệ nằm trên quần đảo này. Mỗi cung điện đều có rất nhiều đệ tử Thánh Tà Tông đứng canh, và tuần tra quanh đó. Bởi vì lúc này thân hình Lục Mộng Thần đang ẩn bên trong quầng vân vụ, cho nên hắn không hề bị đám đệ tử của Thánh Tà Tông chú ý đến. Lục Mộng Thần vận mục lực quan sát khắp nơi, chợt phát hiện trên một hòn đảo lớn ở phía xa xa, có một tòa cung điện với tấm biển lớn đề ba chữ “Thánh Tà Tông” lớn màu vàng kim. Xem ra nơi đó có lẽ là nơi tông chủ Thánh Tà Tông cư trú.

Nếu xông thẳng đến đó, chỉ e mục tiêu quá lớn và sẽ làm kinh động đến toàn thể Thánh Tà Tông, như vậy chẳng những không cứu được Diệu Nhiên sư tỷ mà chính bản mình cũng có thể bị mất mạng. Lục Mộng Thần chuyển ánh mắt từ đất liền ra ngoài khơi, nước biển xanh biếc lấp lánh, phản chiếu những áng mây trắng đang lơ lững trôi, khung cảnh thập phần tươi đẹp. Nếu từ đáy nước mà lặn đến nơi đó thì cũng có thể là một cách hay, nhưng không biết dưới làn nước trong xanh kia lại có bố trí trận pháp lợi hại gì hay không? Nhưng cho dù là có trận pháp thì vẫn còn khá hơn là công nhiên xông thẳng đến đó, chí ít thì cách này cũng sẽ không làm kinh động đến Thánh Tà Tông.

Dọc theo mép vân vụ, Lục Mộng Thần dần dần hạ người xuống, và lặn xuống nước. Trên đường lặn sâu xuống dưới, hắn lập tức phát động Thần Nhật chiến giáp, khiến cho vô số hồng tuyến tỏa ra xung quang, và phát hồng quang rực rỡ chiếu sáng một không gian khoảng năm, sáu thước. Không ngờ ở dưới nước lại có rất nhiều cá mập cỡ lớn không ngừng bơi qua bơi lại. Chúng đột nhiên thấy một con quái vật cao lớn, thân hình tỏa hồng quang dần dần lặn xuống thấp, nên tất cả đều giật nảy mình, hốt hoảng bơi đi nơi khác. Lục Mộng Thần nhìn đám cá mập kia hoảng sợ như thế thì khẽ mỉm cười, nhắm rõ phương hướng và bắt đầu bơi về nơi tọa lạc của tòa cung điện lộng lẫy kia.

Cá mập vốn là một loại cá rất hung hãn, giờ đây tuy bị dọa khiếp, nhưng thấy quái vật màu hồng đó di động rất nhanh, thì trong lòng nổi giận. Dù sao đi nữa thì chúng cũng là bá chủ trong lòng biển a! Vì thế mà đám cá mập sau một lúc hoảng hốt thì đã ào ào bu tới, rồi ngoác rộng những chiếc miệng đỏ lòm cùng với những hàm răng sắc nhọn, không ngừng táp lấy Lục Mộng Thần.

Lục Mộng Thần vẫn không hề giảm tốc độ, những tua hồng tuyến trên người tỏa ra ngăn cản và đẩy bật những con cá mập đó về phía sau.

Lục Mộng Thần chỉ dùng lực vừa đủ, không khiến cho đám cá mập bị thương và đổ máu, chỉ khiến cho chúng cảm thấy đau đớn mãnh liệt mà thôi. Đám cá mập bị hồng tuyến đánh đau ngất, làm cho đáy nước bị hỗn loạn cả lên, nhưng cũng nhờ thế mà chúng biết được lợi hại mà không dám tiến đến gần hồng tuyến nữa. Lục Mộng Thần cảm thấy thoải mái, nên phấn chấn bơi nhanh về phía trước.