Chương 106: Một màn kinh hãi ở ngự hoa viên

Một bên, là ngôi vị hoàng đế Hoàn Nhan Nghị muốn, một bên, là nữ nhân hắn để ý. Trong hai cái này lấy cái nào bỏ cái nào, Hoàn Nhan Nghị đã lựa chọn, hắn muốn Mộ Dung Thất Thất, sau đó dựa vào Mộ Dung Thất Thất, leo lên vị trí Thái tử. Nhưng vì sao sau khi nhìn thấy hành vi của Hạ Vân Tích, trong lòng hắn lại có chút chua xót! Muốn hắn trơ mắt nhìn nữ tử hắn yêu thích trở thành nữ nhân của người khác, hắn có chút không cam lòng, vì cái gì giang sơn và mỹ nhân không thể đồng thời đạt được!

Nghĩ được như vậy, trong nội tâm Hoàn Nhan Nghị đột nhiên lay động. Đúng vậy! Giang sơn và mỹ nhân, hắn đều muốn! Cái gì ngư hòa hùng chưởng (cá và tay gấu), chỉ có thể lấy một thứ, hắn không tin, cả hai cái hắn đều muốn!

Trên điện, ca múa từng bừng nhộn nhịp, các vũ cơ uốn éo vòng eo, phối hợp với điệu nhạc tuyệt mỹ, hấp dẫn tất cả ánh mắt mọi người, không ai chú ý tới, có người rời khỏi chỗ, cũng không có ai chú ý bọn họ rời đi là làm cái gì.

“Thương, trò hay sắp lên sàn.” Mộ Dung Thất Thất nhấp một ngụm rượu, quả nhiên là rượu ngon!

“Khanh Khanh đối với bọn họ làm cái gì vậy? Vì sao vừa rồi hai người này như mất hồn, lại đem rượu trong tay chúng ta uống?” Vừa nghĩ tới vừa rồi, Hoàn Nhan Nghị cùng Hạ Vân Tích cầm chén rượu của hai người bọn họ, đem rượu hạ dược bên trong uống hết, Phượng Thương đã cảm thấy Mộ Dung Thất Thất rất là thần kỳ.

Nàng chẳng qua chỉ nhìn vào mắt đối phương, đã có thể đem mọi chuyện ném lại cho đối phương, một chiêu này là gì? Chẳng lẽ cũng là chiêu thức của Ma vực?

“Thiên cơ bất khả lộ!” Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, cái miệng nhỏ vẫn như cũ uống rượu, “Hai người này đã tính toán chúng ta như vậy, không bằng thành toàn bọn họ đi!”

“Ha ha ——” Mộ Dung Thất Thất không nói, Phượng Thương cũng không tiếp tục hỏi. Không biết lát nữa sẽ phát sinh sự tình gì, Phượng Thương cũng suy tính mang theo Mộ Dung Thất Thất hảo hảo mà thưởng thức!

Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương nói chuyện, thì Minh Nguyệt Thịnh giẫm guốc gỗ đi tới. Hắn ngược lại không câu nệ tiểu tiết, trực tiếp ngồi bên cạnh Mộ Dung Thất Thất.

“Ta bây giờ là nên gọi nàng là Quang Hoa công tử, hay là Trấn Quốc Công chúa đây?”

Nhìn chằm chằm vào gương mặt như mộng ảo trước mắt này, mắt Minh Nguyệt Thịnh khẽ si mê, trong tay cầm chén rượu. Hắn hỏi như vậy, Mộ Dung Thất Thất cười khẽ, rót rượu cho Minh Nguyệt Thịnh, “Vô luận Quang Hoa công tử, hay là Trấn Quốc Công chúa, ta không phải là ta sao?”

“Ha ha ha!” Mộ Dung Thất Thất trả lời, khiến Minh Nguyệt Thịnh cười to không ngừng, sau khi cười xong, hắn một ngụm đem rượu ngon uống xuống, “Phượng Thất Thất, ta thích nàng! Nàng còn nhớ rõ vào ngày nàng rời đi Tây Lương thành đó, ta nói gì với nàng không?”

Lời Minh Nguyệt Thịnh nói, khiến Mộ Dung Thất Thất nhớ tới khi nàng ra đi, người này đã đuổi theo kín đáo đưa cho nàng một bầu rượu. Chỉ là, lang hữu tình, thiếp vô tâm.

“Đa tạ ưu ái… Nhưng ta đã có người yêu. Khiến ngươi phải đơn thân quay về rồi!”

Mộ Dung Thất Thất trả lời, làm đôi mắt đẹp của Minh Nguyệt Thịnh tối sầm lại, quả nhiên…

“Là ta đã tới chậm sao?” Minh Nguyệt Thịnh nhìn về phía dưới mặt bàn, bàn tay nhỏ bé của Mộ Dung Thất Thất được Phượng Thương nắm chặt trong tay, giọng nói thêm một chút ý vị đau thương, “Nếu như ta sớm một chút xử lý tốt chuyện Nam Phượng quốc, có phải là sẽ không bỏ qua rồi không?”

Lời Minh Nguyệt Thịnh nói, rơi vào tai Phượng Thương, tuy khiến hắn ăn vị, nhưng cũng làm cho Phượng Thương hiểu được người nam nhân này, quả nhiên giống như Mộ Dung Thất Thất nói, là người quang minh lỗi lạc. Dám làm trò ngay trước mặt của hắn, cùng Mộ Dung Thất Thất nói như vậy, nhất định là một quân tử thẳng thắn vô tư.

“Minh Nguyệt Thịnh, chúng ta vẫn là bằng hữu!” Mộ Dung Thất Thất lần nữa rót đầy rượu ngon vào chén cho Minh Nguyệt Thịnh, “Cái đó và sớm hay muộn đều không quan hệ, chỉ là, thời gian vừa đúng, ta trùng hợp gặp được người kia mà thôi. Ngươi không có làm sai —— ”

Trong lời nói của Mộ Dung Thất Thất, tràn đầy thiền lý Phật giáo, Minh Nguyệt Thịnh nhìn chằm chằm vào nàng thật lâu, muốn từ trong mắt cô gái này nhìn ra một tia hi vọng, làm cho hắn có lý do kiên trì, song, trong đó chỉ có một mảnh thanh tịnh như hồ nước, sạch sẽ thấu triệt, không có chút nào như Minh Nguyệt Thịnh mong muốn.

“Ta hiểu rồi.” Minh Nguyệt Thịnh thở dài, xem trong ánh mắt Mộ Dung Thất Thất, tràn đầy nhớ nhung cùng không buông bỏ. Có lẽ, Mộ Dung Thất Thất nói rất đúng, không phải hắn đã tới chậm, mà là giữa bọn họ không có duyên phận.

Chỉ là, muốn hắn buông tay, hắn không cam lòng, song nhìn đến đầu ngón tay Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đan lại cùng một chỗ, hắn liền hiểu, hai người này đã dùng hành động, hướng cho hắn thấy thái độ của bọn họ. Dưa xanh hái không ngọt, cảm tình cưỡng đoạt, không phải yêu, đạo lý này hắn hiểu.

“Phượng Thất Thất, nếu có một ngày, hắn phụ nàng, cửa chính Nam Phượng quốc ta vẫn luôn vì nàng rộng mở. Hơn nữa, hậu vị của ta vĩnh viễn là của nàng!”

Vứt xuống lời này, Minh Nguyệt Thịnh lần nữa một ngụm uống rượu, nhìn về phía Phượng Thương, “Nhớ kỹ, ngươi nếu như phụ bạc nàng, cho dù làm trái tâm nguyện của nàng, ta cũng sẽ đem nàng đoạt lấy, cẩn thận che chở!”

“Ta sẽ không để cho ngươi có cơ hội như vậy.”

“A, tốt nhất là thế!” Minh Nguyệt Thịnh đứng lên, nhìn Mộ Dung Thất Thất lần nữa, khóe miệng lộ ra một nụ cười sáng lạn, “Thất Thất, nhất định phải hạnh phúc đó!”

Nói xong, Minh Nguyệt Thịnh xoay người, cũng không quay đầu lại, rất nhanh rời khỏi tầm mắt của hai người.

Người này, khiến Phượng Thương cảm thấy bất ngờ. Chuyện của Minh Nguyệt Thịnh, hắn ít nhiều cũng biết một ít, nam nhân này không phải vật trong ao, hôm nay có thể trở thành tân hoàng Nam Phượng quốc, hẳn là từng chịu khổ, phải trải qua một phen cùng cực. Hắn cứ “thoải mái” buông tha cho Mộ Dung Thất Thất như vậy, khiến Phượng Thương cảm thấy không thể tin được, hắn cho rằng Minh Nguyệt Thịnh ít nhất sẽ còn có thể tranh đoạt một chút.

“Hắn là một nam nhân không tệ!” Trầm mặc hồi lâu, Phượng Thương cho Minh Nguyệt Thịnh một cái đánh giá đúng trọng tâm.

“Ừ! Nếu không ta cũng sẽ không giúp hắn!”

Đối với Minh Nguyệt Thịnh, Mộ Dung Thất Thất không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy nam tử này nhẫn nhục làm đại sự, rất đáng kính nể. Về phần phát triển cảm tình cùng hắn, nàng ngược lại chưa từng nghĩ tới, huống chi bây giờ nàng đã có Phượng Thương, trong mắt trong lòng đều không thể chứa thêm người khác.

“Hắn như vậy, thật ra lại tạo cho ta cảm thấy áp lực xưa nay chưa từng có. Xem ra, ta nhất định phải đối với nàng thật tốt mới được. Khanh Khanh thế mà lại buông tha cho vị trí hoàng hậu Nam Phượng quốc, lựa chọn cùng ta cùng một chỗ…”

Phượng Thương mặt mày mỉm cười, ánh mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất cũng càng thâm tình, “Người nam nhân này, nói là buông tay, nhưng thật ra là đang chờ đợi ta thả lỏng, cho hắn có cơ hội có thể thừa cơ, chiêu lấy lui làm tiến này dùng trong quân sự có lẽ có thể, nhưng dùng trên người ta thì không được. Bởi vì, ta vĩnh viễn cũng sẽ không cho hắn cơ hội như vậy! Cứ để cho hậu vị của hắn vĩnh viễn không có ai đi”

“Chàng nha, có phải là đoán chừng ta đối với chàng khăng khăng một mực rồi?”

“Không phải, là nàng đoán chừng ta —— ”

Hai người tình ý liên miên, đều không chú ý ca múa trên điện đã lui xuống từ khi nào. Chờ hai người phục hồi tinh thần lại, thì trong đại điện đã đứng hai người. Xác thực mà nói, là một người đứng, một người, ngồi ở xe lăn.

Một trong hai người này, Mộ Dung Thất Thất nhận ra, chính là Già Lam nàng gặp được trong cuộc thi tứ quốc tranh bá, về phần người còn lại, hắn đã tự giới thiệu rồi.”Ta là đại đệ tử truyền nhân đời thứ mười chín của Bồng Lai Đảo Di Sa, hắn là sư đệ của ta Già Lam.” (TNN: không biết tại sao cái tên anh này không dưới trăm lần ta đều đọc nhầm thành Si Đa @@ có phải do đầu ta quá tối rồi hay k a =.=)

Thì ra, hai người này đều là người của Bồng Lai đảo! Mọi người vừa nghe, bọn họ cùng Bồng Lai đảo có quan hệ, liền nhịn không được dò xét hai nam tử này.

Già Lam, như cũ vẫn là áo lam phiêu dật, mà Di Sa, thì là một thân áo vài thô ma sắc. Song y phục vải thô mặc ở trên người hắn, không chút nào làm giảm nhan sắc hắn, ngược lại càng khiến hắn có một thêm loại khí chất thế ngoại tán tiên.

Không giống với Già Lam nam tính, Di Sa nhìn qua, lại hoàn toàn trái ngược. Làn da trắng nõn trơn mềm, mày kiếm anh tuấn thon dài, đôi mắt cười ý vị sâu xa, môi phấn hồng mềm mại, hiển nhiên chính là mỹ thiếu niên mười phần không còn gì để bàn cãi.

Người Bồng Lai đảo đến Bắc Chu quốc, khiến Hoàn Nhan Liệt có chút kinh ngạc, “Không biết hai vị đến bổn quốc, là có chuyện gì sao?”

“Ta là tới tìm người!” Giọng nói Di Sa, cũng rất trẻ, phối hợp với khuôn mặt đáng yêu, có loại cảm giác trẻ già đều thích.

“A, người Di Sa công tử tìm là ai?”

“Mộ Dung Thanh Liên!”

Nghe cái tên này, Hoàn Nhan Liệt sững sờ trong chốc lát, tên có cảm giác rất quen thuộc, nhưng là lại không nhớ rõ khi nào thì nghe qua. Kính Đức thấy Hoàn Nhan Liệt đã sớm đã quên Mộ Dung Thanh Liên, vội vàng ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói vài câu, Hoàn Nhan Liệt lúc này mới nhớ tới, Mộ Dung Thanh Liên chính là cái nữ nhân trong Đông cung, bị hắn phạt. Cũng không biết mỗi ngày một trăm roi, lâu như vậy, nàng còn sống hay không.

“Mộ Dung Thanh Liên phạm vào trọng tội, bị trẫm nhốt ở trong đại lao.”

Vừa nghe nói Mộ Dung Thanh Liên bị giam trong lao, Di Sa tâm tình rõ ràng có chút kích động, hai tay nắm lấy chuôi tay xe lăn, giống như nếu không phải chân hắn có vấn đề, hắn nhất định sẽ kích động đứng lên, “Bệ hạ, Mộ Dung Thanh Liên phạm vào tội gì? Nàng đã từng có ân với ta, cho nên, có thể hay không thỉnh bệ hạ mở một mặt lưới, cho ta một ân tình?”

“Cái này —— ”

Mộ Dung Thanh Liên đối với Hoàn Nhan Liệt mà nói, là con kiến nhỏ không có bất kỳ phân lượng nào, lúc này đại đệ tử Bồng Lai đảo lại nói giữa bọn họ có quan hệ, khiến Hoàn Nhan Liệt nhịn không được tính toán trong lòng, cuối cùng có nên thả Mộ Dung Thanh Liên, cho Di Sa một cái mặt mũi hay không.

“Bệ hạ, ta ngàn dặm xa xôi tới, chính là vì đáp tạ ân nhân cứu mạng này. Nếu như nàng có làm sai cái gì, ta nguyện ý thay nàng gánh chịu. Chỉ thỉnh bệ hạ giơ cao đánh khẽ, thả nàng, Di Sa trong lòng vô cùng cảm kích.”

Di Sa vỗ tay, lập tức có hai người mang hai cái hộp gỗ đến, mở ra, ở trong tất cả đều là trân châu lớn bằng trứng gà. Hai hộp cộng lại, khoảng chừng hai mươi viên.

“Không biết hai hộp trân châu này, có thể đổi về tính mạng của nàng hay không!”

Di Sa ngữ điệu vội vàng, làm cho người ta nhịn không được đoán quan hệ giữa hắn và Mộ Dung Thanh Liên, lại thêm ngữ khí hắn thành khẩn, phối hợp khuôn mặt khờ dại vô tội, làm cho người dù cứng tâm, cũng nhịn không được mềm đi vài phần.

“Bệ hạ, nếu như là người không quan trọng, không bằng, thả ra đi!” Từ khi hộp được mở ra, Lâm Khả Tâm đã bị những viên trân châu xinh đẹp này hấp dẫn.

Trân châu xinh đẹp như vậy, tròn tròn bóng bóng, hơn nữa đều lớn như trứng gà, là cỡ nào khó được a! Lâm Khả Tâm mới liếc liền thích trân châu Di Sa mang đến. Trân châu như vậy, vô luận là làm vật phẩm trang sức, hay là mài làm phấn trân châu, đều là vô cùng tốt. Một hạt châu, đều giá trị xa xỉ, huống chi là hai mươi viên!

Trừ nguyên nhân trân châu ra, thì Lâm Khả Tâm vừa nhìn thấy Di Sa, đã cảm thấy đứa nhỏ này đáng yêu. Nam hài tử vô luận khi còn nhỏ đáng yêu cỡ nào, lớn lên đều mất đi khờ dại cùng ngây thơ lúc bé, chỉ có thiếu niên này, ngược lại luôn mang bộ dáng bé con, nhìn qua tựa như hài tử nhỡ nhỡ, làm cho người ta nhịn không được nghĩ yêu thương hắn.

Lâm Khả Tâm nói hộ Di Sa, Hoàn Nhan Liệt biết rõ nàng nhất định là vừa ý. Bất quá, những viên trân châu này thật là hàng tốt. Hai mươi viên trân châu, cũng có thể lưu lại cái mệnh thối nát cho Mộ Dung Thanh Liên, mặt khác có thể được một cái nhân tình của Di Sa, nói không chừng khi nào đó lại có thể dùng tới hắn.

Tính tính xong xuôi, Hoàn Nhan Liệt gật gật đầu, phân phó Kính Đức, “Bảo người đi thả Mộ Dung Thanh Liên ra!”

“Vâng!” Kính Đức cũng không biết Mộ Dung Thanh Liên hiện tại còn sống hay đã chết, nếu không phải Di Sa xuất hiện, bọn họ đã sớm đã quên có nhân vật này tồn tại. Bây giờ Hoàn Nhan Liệt gật đầu đáp ứng, Mộ Dung Thanh Liên ngược lại thoát chết, cũng không cần bị tra tấn nữa. Chỉ là, không biết nàng bây giờ còn chút hơi thở nào không, hi vọng nàng có vận khí tốt, có thể còn sống sót.

Từ đầu đến cuối, Mộ Dung Thất Thất đều không có lên tiếng. Di Sa, nàng không biết, bất quá nàng lại mơ hồ cảm thấy người này cùng khảo nghiệm thất trọng tháp có quan hệ. Điều duy nhất khiến Mộ Dung Thất Thất cảm thấy kinh ngạc, là Di Sa nói, Mộ Dung Thanh Liên đã từng có ân cứu mạng với hắn.

Theo Mộ Dung Thất Thất biết, Mộ Dung Thanh Liên từ nhỏ đến lớn, đều sống tại Tây Lương thành, chưa từng rời đi. Mà Di Sa là đệ tử Bồng Lai đảo, Bồng Lai đảo cách đại lục xa như vậy, hai chân hắn lại đi lại không tiện, vậy thì lúc nào đi tới Tây Lương thành, rồi lại làm sao gặp được Mộ Dung Thanh Liên?

Phát giác được có người dùng ánh mắt nghi hoặc dò xét mình, Di Sa xoay mặt, thấy được Mộ Dung Thất Thất. Khi nhìn đến khuôn mặt Mộ Dung Thất Thất, Di Sa mục quang bình thản, hướng nàng gật đầu mỉm cười, trong mắt không có bất kỳ biểu lộ kinh diễm nào. Này thật ra khiến Mộ Dung Thất Thất cảm thấy ngoài ý muốn!

Ít nhất, từ sau khi nàng dùng khuôn mặt thật này, không ai gặp nàng mà không kinh ngạc. Nhìn thấy nàng, lại không bị nàng hấp dẫn, Di Sa là người đầu tiên.

Trong khi chờ Mộ Dung Thanh Liên, Hoàn Nhan Liệt sai người mang lên một cái bàn, mời Di Sa cùng Già Lam ngồi xuống, hai người này cũng không khách khí, nhập gia tùy tục, rất nhanh liền dung nhập vào trong yến hội, yến hội vốn bị bọn họ quấy rầy, lần nữa lại náo nhiệt lên.

Qua một hồi lâu, mới thấy hai người đem Mộ Dung Thanh Liên dẫn lên.

Một lần nữa nhìn thấy Mộ Dung Thanh Liên, Mộ Dung Thất Thất thiếu chút không nhận ra nàng. Tóc rối bù, một thân quần áo dính máu, hơn nữa những vết máu kia giống như đã khô cạn từ lâu, biến thành màu đỏ đen thẫm.

“Bệ hạ, người đã tới!” Kính Đức đi đến sau lưng Hoàn Nhan Liệt, nhỏ giọng nói.

“Di Sa công tử, ngươi có thể nhìn xem, nàng là người ngươi muốn tìm sao?”

Di Sa tựa hồ có chút kích động, hắn muốn chuyển động bánh xe, tự chính mình đến bên người Mộ Dung Thanh Liên, nhưng có thể là vì kích động, tay của hắn sờ soạng mấy lần, đều không đụng được bánh xe, cuối cùng vẫn là Già Lam đẩy hắn đến bên người Mộ Dung Thanh Liên.

“Già Lam, là nàng sao?” giọng Di Sa run nhè nhẹ.

Di Sa chưa từng gặp qua Mộ Dung Thanh Liên, cho nên không thể nào phân biệt rõ, ngược lại Già Lam, nghe xong Di Sa lời nói, ngồi xổm xuống, cúi đầu nhìn Mộ Dung Thanh Liên.

“Đừng đánh ta! Đừng đánh ta!” Không đợi Già Lam nhích lại gần mình, Mộ Dung Thanh Liên đã chống hai tay, lui về sau hai bước. Tóc rối tung trên đầu, bởi vì đã lâu không gội, bết lại, tản ra mùi tanh tưởi, trong đó còn có một chút mùi rơm rạ trong lao mới có.

Mộ Dung Thanh Liên nguyên bản con mắt xinh đẹp, lúc này không hề tràn đầy tự tin, mà là tràn đầy sợ hãi. Nàng tựa hồ đặc biệt sợ nhìn người đến, cho nên khi nhìn thấy Di Sa cùng Già Lam, nàng toàn thân phát run, muốn tách khỏi hai người kia.

Mộ Dung Thanh Liên chống tay, lui về sau, Di Sa mới phát hiện chân của nàng đã bị đánh cho tàn phế, nguyên bản đùi đẹp mảnh khảnh, lúc này đơ ra nằm trên mặt đất. Vải quần rách rồi lại rách, lộ ra tất cả đều là vết thâm xanh tím cùng với từng vết roi trên hai chân, có địa phương sưng đã lâu, mưng mủ, chảy ra mủ màu vàng.

Nàng tựa hồ một chút đều không có cảm giác đau, hoặc có lẽ là đau đến chết lặng rồi. Ở Mộ Dung Thanh Liên xem ra, những đau đớn này không tính là gì, duy nhất làm cho nàng sợ hãi, chính là nhiều người như vậy, cùng với hai nam nhân trước mặt nàng này.

“Là Mộ Dung Thanh Liên.” Già Lam không nghĩ tới, chỉ ngắn ngủn mấy tháng không thấy, thiếu nữ kiêu ngạo lúc trước kia, lại biến thành bộ dáng như vậy, Mộ Dung Thanh Liên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao, nàng lại biến thành như vậy?

Mộ Dung Thanh Liên như vậy, khiến Di Sa đau lòng. Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Mộ Dung Thanh Liên, vươn tay phải của mình, một đôi mắt xinh đẹp, hàm chứa vô số ảo não cùng hối hận.

“Liên, không phải sợ! Ca ca đến đây!”

Giọng nói của Di Sa, sạch sẽ, thanh tịnh, ở trong yến hội náo nhiệt ầm ĩ này, giống như một cổ thanh tuyền, chảy vào trong nội tâm Mộ Dung Thanh Liên. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, tầm mắt xuyên qua tóc trên trán, nhìn lên mỹ thiếu niên trước mặt, không rên một tiếng.

Tuy sợ hãi trong mắt Mộ Dung Thanh Liên đã giảm rất nhiều, song nàng vẫn là toàn thân tràn đầy phòng bị. Từ những vết thương cũ mới không giống nhau ở trên người nàng kia, Di Sa có thể biết nàng đã gặp phải không ít tra tấn. Muốn Mộ Dung Thanh Liên nhanh như vậy tin tưởng mình, đây là chuyện không có khả năng, cho nên Di Sa tận lực thuyết phục chính mình, phải kiên nhẫn, từ từ rồi sẽ đến.

“Liên, huynh là tới đón muội! Không phải sợ, huynh sẽ không tổn thương muội! Huynh cũng sẽ không để bất luận kẻ nào thương tổn muội!”

Di Sa nói những lời ôn nhu này, khiến Già Lam rất là kinh ngạc. Ít nhất, quen Di Sa nhiều năm như vậy, hắn chưa từng nhìn thấy Di Sa đối với nữ tử nào ôn nhu như vậy qua. Chẳng lẽ Mộ Dung Thanh Liên thực đúng là người hắn phải tìm sao?

Mộ Dung Thanh Liên vẫn không nhúc nhích, chỉ là thân thể không hề lui về phía sau nữa. Chẳng biết tại sao, mỹ thiếu niên trước mắt này, làm cho nàng không hề sợ hãi, mà giọng nói của hắn càng giống như có một loại ma lực, làm cho phòng bị của nàng, từng chút một tan rã. Dần dần, Mộ Dung Thanh Liên chậm rãi giơ lên tay phải bị vết roi che kín.

Mộ Dung Thanh Liên chủ động, khiến Di Sa thật cao hứng. Nàng tin tưởng hắn! Nàng lựa chọn tin tưởng lời hắn nói! Dường như không có gì đáng giá làm cho người ta cao hứng hơn so với cái này!

Di Sa cầm cánh tay phải bị thương của Mộ Dung Thanh Liên, đau lòng không thôi. “Liên, tay của muội còn đau hay không? Ca ca giúp muội bôi thuốc được không?”

“Được!” Mộ Dung Thanh Liên ngoan ngoãn gật đầu, bộ dáng nhu thuận càng làm cho người thương tiếc. Không để ý Mộ Dung Thanh Liên toàn thân đều phát ra mùi hôi thối, Di Sa nâng tay, đem nàng ôm vào ngực mình.

“A ——” trên điện những người vốn xem cuộc vui, nhìn thấy cái mỹ thiếu niên này không để ý bẩn, đi ôm cái người xấu xí mùi hôi ngút trời kia, đều kinh ngạc không thôi, có người còn kinh hô lên.

“Nhìn cái gì?” Di Sa chuyển động xe lăn, nhìn người vừa rồi phát ra âm thanh. Không giống lúc trước hòa ái dễ gần, lúc này trong mắt của hắn, lại tản ra trận trận hàn ý cùng sát khí, làm cho người ta một khi đụng phải cặp kia con ngươi băng lãnh kia, đều nhịn không được rùng mình một cái.

“Di Sa, nơi này là Bắc Chu!” Biết rõ cá tính Di Sa, Già Lam lập tức lên tiếng ngăn cản, ý ở ngoài lời, nơi này là Bắc Chu, không thể tùy tâm sở dục giết người.

“Hừ ——” Di Sa hừ nhẹ một tiếng, thu hồi ánh mắt, ôn nhu nhìn thân hình nhỏ bé trong ngực, tựa hồ cũng hề bị nàng bẩn hay thối ảnh hưởng.”Liên, huynh mang muội về nhà!”

“Về nhà…” Mộ Dung Thanh Liên ngơ ngác nhìn Di Sa, phảng phất như không hiểu nhà là cái gì.

Nhìn thấy đôi mắt mờ mịt dại ra của Mộ Dung Thanh Liên, Di Sa nắm chặt nắm đấm. Liên, rốt cuộc là ai đem muội hại thành như vậy? Bất kể là ai, chỉ cần bị ta điều tra ra, ta nhất định giúp muội báo thù!

Đến khi Di Sa ổn định lại cảm xúc, Già Lam nhìn quanh bốn phía, phát hiện cũng không có Hạ Vân Tích, vì vậy mở miệng hỏi Hoàn Nhan Liệt, “Bệ hạ, Đông Lỗ quốc Vân công chúa hôm nay chưa có tới sao? Nàng là sư muội của ta, lần này chúng ta tới, Đông Lỗ bệ hạ nhờ ta chuyển một phong thư cho nàng!”

Già Lam nhắc tới Hạ Vân Tích, mọi người mới phát hiện, vị công chúa này không biết đã đi đâu, có người phát hiện Hoàn Nhan Nghị cũng mất tích, hai người này rốt cuộc đi đâu vậy? Mọi người nghi hoặc không thôi.

“Bệ hạ, Nghị nhi cũng không biết đi đâu vậy ——” Lâm Khả Tâm vừa rồi nhìn chằm chằm vào trân châu, căn bản cũng không có chú ý chuyện của con mình. Giờ nhìn lại, Mộ Dung Thất Thất còn đang ở đây, mí mắt Lâm Khả Tâm lập tức nhảy nhảy.

Dựa theo kế hoạch của bọn họ, lúc này Mộ Dung Thất Thất không phải hẳn là cùng Hoàn Nhan Nghị cùng một chỗ điên long đảo phượng sao? Vì sao Mộ Dung Thất Thất giống như không có chuyện gì, mà Hoàn Nhan Nghị lại không thấy? Khi thấy Hạ Vân Tích cũng không ở đây, Lâm Khả Tâm trong lòng nổi lên dự cảm không tốt. Chẳng lẽ ——

“Không hay rồi!” Lâm Khả Tâm đột nhiên đứng lên, hoàn toàn đã quên Hoàn Nhan Liệt bên cạnh còn chưa mở miệng nói gì, nàng giờ phút này trong đầu nghĩ đều là chuyện Hoàn Nhan Nghị, Hạ Vân Tích không ở đây, Hoàn Nhan Nghị cũng biến mất, vậy không phải là hai người này có cái gì chứ!

“Đức Phi, làm sao vậy?” Chính tai nghe được câu “Không hay rồi” từ trong miệng Lâm Khả Tâm, chân mày Hoàn Nhan Liệt cau lại.

“Không có, không có gì.” Lâm Khả Tâm cũng không dám để Hoàn Nhan Liệt biết mẫu tử bọn họ liên kết tính kế Mộ Dung Thất Thất, muốn nàng thất thân. Từ thái độ sủng ái của Hoàn Nhan Liệt với Mộ Dung Thất Thất, nếu như biết âm mưu của bọn họ, tiền đồ của Hoàn Nhan Nghị sợ là sẽ bị hủy mất.

Nhưng mà, vạn nhất Hoàn Nhan Nghị thật sự cùng Hạ Vân Tích ở một chỗ, vậy việc này về sau sẽ tính làm sao đây? Chẳng lẽ cho Hoàn Nhan Nghị cưới Hạ Vân Tích? Cái này cũng có thể, Hạ Vân Tích là công chúa Đông Lỗ quốc, đối với Hoàn Nhan Nghị nhiều ít cũng có chút tác dụng, nhưng nàng so ra thế nào cũng vẫn kém Mộ Dung Thất Thất a!

Tuy Lâm Khả Tâm cái gì cũng chưa nói, nhưng Hoàn Nhan Liệt lại không phải người ngu. Biểu lộ của nữ nhân này, đã bán rẻ nội tâm của nàng. Lại hồi tưởng lại vừa rồi Hoàn Nhan Nghị cùng Hạ Vân Tích đồng thời mời rượu Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, mặt Hoàn Nhan Liệt liền tối sầm xuống.

Hắn là Hoàng đế, tuy mặc kệ chuyện hậu cung, song cũng không phải đại biểu cái thủ đoạn bỉ ổi kia ở hậu cung hắn đều không biết. Hôm nay, cái thủ đoạn này cư nhiên dám dùng trên người Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, bảo Hoàn Nhan Liệt sao có thể không phẫn nộ! Mặc dù Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất không có chuyện gì, nhưng bọn họ bị người tính kế, chuyện này khiến Hoàn Nhan Liệt nội tâm phi thường không thoải mái.

“Nếu không có gì, chúng ái khanh hãy theo trẫm đi ra ngoài đi một chút đi! Trong điện này có chút bí hơi, đi ra ngoài đi một chút, tản bộ cũng tốt!”

Mọi người còn đang phân vân chuyện Hoàn Nhan Nghị cùng công chúa Đông Lỗ quốc biến mất, Hoàn Nhan Liệt lại đột nhiên nói muốn đi ra ngoài tản bộ, khiến bọn họ không hiểu Hoàng thượng nghĩ cái gì, song quân mệnh khó cãi, các đại thần vẫn là đứng dậy, đi theo sau Hoàn Nhan Liệt.

“Bệ hạ ——” Lâm Khả Tâm có chút nóng nảy, lo lắng cho Hoàn Nhan Nghị. Vạn nhất bị Hoàn Nhan Liệt gặp được cái gì không nên nhìn, đến lúc đó Hoàn Nhan Liệt sẽ làm thế nào, Lâm Khả Tâm cũng không biết.

“Ái phi, cùng trẫm đi nào!” Không đợi Lâm Khả Tâm tự nhủ xong, Hoàn Nhan Liệt một phát bắt được tay nàng, lôi kéo nàng ra khỏi Thái Cực điện.

Lòng bàn tay Hoàn Nhan Liệt lạnh lẽo, khiến trong lòng Lâm Khả Tâm cả kinh. Hắn thái độ khác thường như vậy, sẽ không phải là phát hiện cái gì chứ? Lâm Khả Tâm trong lòng sợ hãi, đầu óc lại đang không ngừng xoay chuyển, tính toán làm sao ứng phó chuyện kế tiếp.

Đoàn người, theo sự dẫn dắt của Hoàn Nhan Liệt, nối tiếp nhau đi dạo hoàng cung. Trên mặt Hoàn Nhan Liệt bảo trì nét cười ôn hòa, nhưng trong lòng bàn tay hắn lạnh buốt truyền đến hàn ý, cũng đang nói cho Lâm Khả Tâm, tâm tình hắn lúc này phi thường không tốt.

“Hảo ca ca… Đừng ngừng… Hảo ca ca…”

“Ta cùng Phượng Thương ai lợi hại? Nàng yêu ai hơn?”

“Yêu, yêu chàng…”

Đi không xa, mọi người liền nghe được một vài thanh âm kỳ quái, tựa hồ là từ ngự hoa viên truyền đến.

“Đi ngự hoa viên!” Nghe đến mấy câu nói xấu xa này, Hoàn Nhan Liệt càng thêm xác định ý nghĩ trong lòng, mà lúc này sắc mặt Lâm Khả Tâm, thoáng cái trở nên trắng bệch.

Hiểu con không ai bằng mẹ, giọng của nhi tử, nàng làm sao không nhận ra! Hoàn Nhan Nghị ở trong ngự hoa viên, lại làm chuyện như vậy. Lâm Khả Tâm không dám tưởng tượng, trăm quan chứng kiến Hoàn Nhan Nghị càn rỡ như thế, sẽ nghĩ gì về vị Nhị hoàng tử này. Hoàn Nhan Nghị chính là nhân tuyển cạnh tranh ngôi vị hoàng đế a, nếu như mất dân ý, vô luận nàng cố gắng như thế nào, đều không cứu vãn được nữa!

“Bệ hạ!” Lâm Khả Tâm giữ chặt Hoàn Nhan Liệt, trong mắt tràn ngập cầu xin, “Bệ hạ, thần thiếp có chút không thoải mái, thần thiếp…”

“Biết lo lắng rồi sao?” thủ đoạn của Lâm Khả Tâm, Hoàn Nhan Liệt như thế nào không biết. Chỉ là nghĩ đến mẫu tử bọn họ vốn muốn tính kế Mộ Dung Thất Thất, trong lòng Hoàn Nhan Liệt liền nổi lên một cổ tức giận không tên. Đây chính là bảo bối của Minh Nguyệt, bọn họ lại muốn làm trò như vậy, thật sự là quá vô sỉ.

“Bệ hạ! Thần thiếp, thần thiếp van xin ngài!”

Bị Hoàn Nhan Liệt nhìn ra mánh khóe, môi Lâm Khả Tâm run nhè nhẹ, nàng hối hận rồi, sớm biết nam nhân này không dễ gạt như vậy, thì nàng đã không an bài chuyện này. Hôm nay, bọn họ cùng ngự hoa viên chỉ cách một bức tường, vạn nhất Hoàn Nhan Liệt kiên quyết muốn vào đi, hình tượng Hoàn Nhan Nghị xây dựng nhiều năm như vậy chẳng phải là đều hủy sao!

Không, không thể tàn nhẫn như vậy! Lâm Khả Tâm lắc đầu, trong mắt đều là cầu xin. Bệ hạ, đừng như vậy, Nghị nhi là con của ngài, xin ngài niệm tình hơn hai mươi năm vợ chồng của chúng ta, đừng hủy hoại hắn!

Những lời này, Lâm Khả Tâm không có nói ra, nhưng ánh mắt của nàng, lại đem nội tâm nàng nghĩ truyền đạt cho Hoàn Nhan Liệt.

Tất cả thành bại, chỉ dựa vào ý niệm của Hoàn Nhan Liệt. Nếu như Hoàn Nhan Liệt thật sự không lưu bất kì đường sống nào, thì Hoàn Nhan Nghị còn làm sao gặp người a!

“Hừ!” Hoàn Nhan Liệt làm sao không hiểu Lâm Khả Tâm nghĩ gì, làm rồi mới biết hối hận, mới cầu xin tha thứ, vậy sao trước khi làm lại không suy nghĩ?

Mặc dù Hoàn Nhan Liệt muốn đi qua, xem tên súc sinh kia rốt cuộc đang làm cái chuyện tốt gì, nhưng Hoàn Nhan Nghị lại là con của mình, hơn nữa sau lưng còn có văn võ bá quan đi theo, nhi tử mất mặt, cũng là do hắn cái này phụ thân không có dạy dỗ tốt, đến lúc đó hắn cũng sẽ bởi vì Hoàn Nhan Nghị làm chuyện ngu xuẩn mà bị liên lụy, bị người chê cười.

Ngay lúc Hoàn Nhan Liệt định bỏ qua, thì giọng nói bên kia lại lần nữa vang lên.

“Đợi đến khi lão già không chết kia thăng thiên, ta chính là hoàng thượng rồi, đến lúc đó nhất định sẽ sắc phong nàng là hoàng hậu!”

Lời này truyền đến, mặt Hoàn Nhan Liệt lập tức đen lại, hai mắt như hai con dao găm nhìn Lâm Khả Tâm. “Thì ra, cái này chính là suy tính của mẫu tử các ngươi!”

Giọng nói của Hoàn Nhan Liệt, âm trầm mang theo tức giận ngập trời. Vừa rồi hắn đã biết được người nói chuyện kia là Hoàn Nhan Nghị, không nghĩ tới nhi tử luôn kính cẩn nghe theo trước mặt hắn, nội tâm chân thật lại cư nhiên là hi vọng hắn sớm chút thăng thiên.

“Không, Hoàng thượng, cái này nhất định là hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm…”

Lâm Khả Tâm cũng triệt để choáng váng, Hoàn Nhan Nghị là đầu óc dẫm phân sao? Lại nói ra lời nói đại nghịch bất đạo như vậy? Nàng thật vất vả mới thuyết phục được Hoàn Nhan Liệt, dùng tình cảm đả động hắn, khiến hắn bỏ qua việc đi vào ngự hoa viên, không nghĩ tới Hoàn Nhan Nghị ngay sau đó lại nói lời muốn chết như vậy! Nó là làm sao vậy? Chẳng lẽ Hoàn Nhan Nghị không biết, đế vương để ý nhất chính là người khác để ý đến vị trí của hắn sao?

“Cút ngay!” Trước vốn đã tức giận, hiện tại tăng thêm phẫn nộ, hai cái hòa cùng một chỗ, đập mạnh vào nội tâm Hoàn Nhan Liệt. Đây lại chính là lời nói của nhi tử ngoan hắn yêu thương nhiều năm nói ra, thì ra trong lòng Hoàn Nhan Nghị, hắn cái phụ hoàng này chính là “lão già không chết”!

Hoàn Nhan Liệt một tay đẩy Lâm Khả Tâm ra, bước vào ngự hoa viên.

“Hoàng thượng, đừng mà!” Lâm Khả Tâm tuy bị đẩy ngã mạnh một cái, nhưng chính cái đẩy này, lại làm cho nàng triệt để tỉnh táo lại, thấy Hoàn Nhan Liệt muốn đi vào ngự hoa viên, Lâm Khả Tâm lập tức tiến lên ôm lấy chân Hoàn Nhan Liệt.

Lời Hoàn Nhan Nghị nói mới rồi nói đích thật quá đáng, nếu theo tính cách Hoàn Nhan Liệt, hắn nộ khí trùng thiên như vậy đi vào, nhất định sẽ một đao chém cái đứa con bất hiếu Hoàn Nhan Nghị này! Tốt xấu gì đều là cốt nhục người mình sinh ra, huống chi Lâm Khả Tâm vốn thiên vị đứa con lớn này nhất, hôm nay nhìn thấy Hoàn Nhan Nghị gặp nạn, nàng là mẫu phi, làm sao có thể không sốt ruột.

Bị Lâm Khả Tâm gắt gao túm lại, Hoàn Nhan Liệt càng tức giận, nữ nhân này, bình thường nhu nhược yếu đuối như mèo con, lúc này bảo vệ nhi tử, khí lực lại lớn đến dọa người. Chẳng lẽ nàng cũng ở sau lưng tính toán khiến hắn sớm chút thăng thiên, để Hoàn Nhan Nghị lên làm Hoàng đế, còn nàng được trở thành hoàng thái hậu?

Vừa nghĩ tới có khả năng như vậy, trong ánh mắt Hoàn Nhan Liệt nhìn Lâm Khả Tâm không hề còn chút yêu thương nào. Mặc kế hắn đối với nữ nhân này tốt thế nào, trong tâm tưởng nàng, thứ nhất vẫn là nhi tử, nàng rõ ràng cùng nhi tử liên thủ tính toán ngôi vị hoàng đế của hắn, thật sự là không thể nhẫn.

“Cút——” Hoàn Nhan Liệt không hề lưu tình, một cước đá vào ngực Lâm Khả Tâm, đi nhanh vào ngự hoa viên.

Hoàng thượng tức giận, ngoài dự liệu của mọi người, có người thông minh đã đại khái đoán được chuyện tình bên trong, chỉ là không ai dám nói ra.

Hoàn Nhan Liệt một cước đá trúng vào gần tim Lâm Khả Tâm, đau đến nước mắt nàng ngay lập tức rơi xuống, nhưng nàng càng thêm lo lắng Hoàn Nhan Liệt sẽ trong cơn giận dữ giết Hoàn Nhan Nghị, mặc dù ngực đau tê tâm liệt phế, nàng vẫn là giãy dụa, lảo đảo đi theo sau Hoàn Nhan Liệt.

Hai cái nhân vật mấu chốt đi rồi, trăm quan đều đứng ở đằng kia, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Cái ngự hoa viên này, rốt cuộc là vào, hay không vào? Mọi người không thể đạt thành nhất trí, đành phải nhìn về phía Phượng Thương. Ít nhất ở chỗ này, Nam Lân Vương Phượng Thương là lớn nhất.

“Ca, chúng ta vẫn nên đi hỗ trợ tìm Vân công chúa a! Nàng đường xa mà đến, là khách nhân, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn, chính là Bắc Chu quốc chúng ta không đúng.” Đúng lúc này, lời nói của Mộ Dung Thất Thất lại bay bổng rơi vào trong lỗ tai mọi người, lời này, giống như cây đuốc, lập tức chiếu sáng cho bọn họ.

Đúng vậy! Bọn họ không phải là đến nhìn chuyện xấu hoàng gia, mà là đến giúp đỡ tìm kiếm công chúa Đông Lỗ quốc! Nghĩ đến đây, những gì bất an lúc trước đều biến mất không còn, văn võ bá quan một trước một sau, đi vào ngự hoa viên.

Vừa đi vào, mắt mọi người đều choáng váng. Cái này, vẫn còn là ngự hoa viên sao?

Nếu không phải bởi vì bọn họ từng đến ngự hoa viên hoàng gia quá nhiều lần, thì khi nhìn thấy tràng cảnh trước mắt, mọi người đều sẽ hoài nghi mình có khi nào đã đi nhầm tới thanh lâu ngoài trời hay không. Những nữ nhân đang nằm này là bị làm sao đây? Còn có quần áo vứt đầy trên đất, cái này, cái này… Tất cả mọi người đều choáng váng rồi.

Há hốc mồm, không riêng gì văn võ bá quan, Hoàn Nhan Liệt cũng choáng váng. Sau khi đi vào hắn một câu đều không nói ra lời, tình cảnh này, đã khiến hắn triệt để chấn kinh rồi. Mà Lâm Khả Tâm mới vừa rồi còn khóc hô cầu xin tha thứ cho Hoàn Nhan Nghị, lúc này cũng há to miệng, trời ạ! Sao lại thành thế này!

Duy chỉ có một người bình tĩnh, đó là Mộ Dung Thất Thất, ngay cả Phượng Thương giờ phút này, cũng có chút không thể tin được rồi.

Trước mắt bảy tám vị cung nữ nằm la liệt, các nàng biểu tình thống khổ, trong miệng đều rên rỉ, xem tình trạng của các nàng, giống như bị người làm nhục vậy.

Quần áo trên người đều bị xé nát, chỉ còn chút vải vóc, có thể nhìn thấy vết máu đỏ thẫm, trong không khí tràn ngập mùi vị ghê tởm, mà một bên Hoàn Nhan Nghị, vẫn còn đang hào hứng bừng bừng tiếp tục đoạt lấy…

“Như thế nào? Ta giỏi hay không?” tay Hoàn Nhan Nghị nắm lấy eo Hạ Vân Tích, hai người tư thế đứng thẳng, bọn họ tựa hồ quá mức say mê, nên đều không có để ý đến sau lưng đã xuất hiện nhiều người như vậy.

“Rất giỏi…” Hạ Vân Tích tóc rối tung, thân không một mảnh vải, ánh mắt như có như không, hai tay thật chặt ôm lấy cây đại thụ trước mặt.

“Vậy, nàng gả cho ta, hay là gả cho Phượng Thương?” Đối với câu trả lời của Hạ Vân Tích, Hoàn Nhan Nghị dường như cũng không hài lòng lắm, hắn vỗ một cái vào mông Hạ Vân Tích, lưu lại một dấu tay hồng hồng.

Vốn lực tay rất mạnh, song Hạ Vân Tích không cảm thấy đau chút nào, ngược lại “Ưm…” một tiếng, phảng phất như thích thú với hành động của Hoàn Nhan Nghị.

“Nói!” Hoàn Nhan Nghị thay đổi tay, lại đánh tiếp một cái.

“Gả cho chàng! Chàng là ca ca tốt! Ca ca tốt nhất tốt nhất!”

“Ha ha ha! Đương nhiên! Ta là tốt nhất! Phượng Thương thì tính cái gì! Cùng lắm chỉ là một tên mặt trắng dựa vào khuôn mặt kiếm cơm thôi! Ta so với hắn tốt hơn nhiều!”

Lời nói của Hoàn Nhan Nghị rơi vào trong tai Phượng Thương, sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi. Cái gì gọi là tên mặt trắng chỉ dựa vào khuôn mặt kiếm cơm? Hắn có giống tên mặt trắng như vậy sao?

Phát hiện Phượng Thương không vui, Mộ Dung Thất Thất nói thầm một câu, “Ca, huynh là tốt nhất, đừng để ý đến cái tên lợn giống này làm gì!”

Cái từ “Lợn giống” này, bị gió thổi vào trong lỗ tai văn võ bá quan, mọi người đem tràng cảnh trước mắt, so sánh với chuồng heo lai giống, lại tưởng tượng, thật đúng là có vài phần tương tự, người lớn gan liền trực tiếp cười ra tiếng.

Bên này, Hoàn Nhan Nghị hoàn toàn đắm chìm trong thế giới hai người, cái cảnh giới thiên nhân hợp nhất này, thật sự là quá tuyệt vời!

“Vân nhi, chờ ta trở thành Hoàng thượng rồi, đem đầu Phượng Thương cắt bỏ làm cầu đá, được không?”

“Được … Hảo ca ca, chàng muốn làm thế nào, thì liền như thế đi…” Hạ Vân Tích đầu đầy mồ hôi, tóc trên trán bị mồ hôi làm ướt nhẹp, dán lên mặt nàng, nàng đi theo nhịp lay động của Hoàn Nhan Nghị, mà đại thụ bị nàng ôm, cũng bởi vì chấn động, mà rơi xuống vài chiếc lá khô héo.