Chương 107 – Hoàn toàn

Hôm nay, Chu Thiến và Tiểu Mạt tan tầm trở về, đi ngang qua góc yên lặng đó, Chu Thiến lại thấy có bóng xe mơ hồ.

Bóng đêm yên tĩnh, ánh trăng sáng tỏ (Mk, bắt đầu tìm lại cảm giác khi edit XPMT đây, đêm nào cũng trăng sáng vằng vặc =.=’). Ở góc đó, chiếc xe cô đơn đỗ tại đó, trong xe có ánh lửa hồng lóe qua, bóng đêm lúc sáng lúc tối.

Chu Thiến không như bình thường vội vàng bước đi. Lần này, cô dừng bước đi qua đó. Tiểu Mạt rất nhanh phát hiện sự khác lạ của cô, nhìn theo ánh mắt Chu Thiến phát hiện chiếc xe thần bí kia thì biết có chuyện gì xảy ra. Cô nhìn bóng xe lại nhìn Chu Thiến, yên lặng một hồi, liền nói:

– Thiệu Lâm, mình về trước

Mắt Chu Thiến không có rời kia chiếc xe, gật gật đầu.

Triệu Hi Thành ngồi trong xe, nhìn bóng người ngày nhớ đêm mong kia, trong lòng dâng lên sự kích động không thể kiềm chế, nhất thời trong đầu có ngàn vạn suy nghĩ khiến anh lúc vui lúc buồn. Cảm giác lo được lo mất, ruột mềm trăm mối này không thể dùng từ ngữ bình thường mà hình dung.

Từ đêm đó gặp cô, anh có thời gian rỗi thì đều ở đây chỉ để được nhìn cô một lần.

Anh rất nhiều lần đùa cợt mình, đã nhiều tuổi thế này còn chơi trò chơi của thiếu niên. Nhưng những đứa trẻ đó sao luôn được ban gái tha thứ mà mình lại chỉ nhận được sự lạnh lùng của cô? Trong lòng anh không phải không khó chịu. Nhưng khó chịu thì khó chịu, đau khổ thì đau khổ, hôm sau vẫn đúng giờ đứng chờ ở đó, cho dù là nhìn thấy bóng dáng cô cũng còn hơn là chẳng thấy gì, một mình dày vò trong nhớ nhung.

Nhưng hôm nay cô lại dừng bước, thế có nghĩa là gì? Triệu Hi Thành cảm thấy tim mình đập loạn.

Anh mở cửa xe đi xuống, đi về bóng dáng mảnh mai kia. Đầu tiên là chậm rãi nhưng sau đó không khống chế đượcmà bước càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, khuôn mặt cô càng lúc càng rõ ràng. Cô đang cười… cô cười với anh, cô đang cười với anh. Nụ cười thản nhiên như cành mai lặng lẽ nở rộ trong đêm tuyết.

Triệu Hi Thành không nhịn được mà tim đập loạn. Anh vội bước đến bên cô.

Sao sáng đầy trời, ánh trăng sáng ngời, gió đêm dịu dàng, ánh đèn mờ ảo bao phủ lấy hai người

Chu Thiến nhìn anh, hơi thở của anh hỗn độn, khuôn mặt anh có chút tiều tụy, trong mắt còn thấy cả tơ máu.

Trong đêm đen, giọng Triệu Hi Thành trầm thấp:

– Thiệu Lâm, cuối cùng em cũng chịu gặp anh

Chu Thiến mỉm cười nói:

– Em muốn cảm ơn thuốc mỡ của anh

Cô chỉ vào mắt mình:

– Rất hiệu quả, cảm ơn!

Triệu Hi Thành có chút thất vọng, nhưng cô chịu gặp anh, chịu cười với anh, bình tĩnh nói chuyện với anh như vậy có phải đã là đột phá lớn?

Trong lòng anh dâng lên cảm giác vui mừng khiến khuôn mặt anh bỗng sáng bừng.

Chu Thiến vẫn đang mỉm cười, tươi cười thản nhiên, khí trời dưới ánh đèn mờ ảo mà càng như mơ mơ hồ hồ, lại làm cho người ta có cảm giác ấm áp.

– Hi Thành.

Cô khẽ gọi anh, giọng nhẹ như gió đêm, anh cảm thấy tim như chìm trong hồ nước ấm, thật dịu dàng, ấm áp. Nhưng câu nói sau đó của Chu Thiến lại như đẩy anh vào hầm đá, lạnh buốt tim.

Cô nói:

– Hi Thành, sau này đừng đến đây nữa.

Cô nhẹ nhàng mà nói, thản nhiên cười, vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt. Tựa như đang nói chuyện hết sức bình thường. Lời của cô, vẻ mặt của cô khiến tim anh đột nhiên co rút lại