Chương 108: Dạ Nguyệt Âm Mưu

Dạ Nguyệt khẽ tung Thiên Thực Hoàn lên giữa không trung, nó không ngừng xoay tròn và phát ra ánh sáng trắng noãn nhu hòa, bao phủ lấy nàng vào bên trong.

Lúc này vẻ mặt của Dạ Nguyệt lạnh như băng, cơ thể nàng đắm chìm dưới luồng ánh sáng khiết bạch, trông như nàng công chúa thanh khiết. Thân thể của nàng dần dần trong suốt, sáng long lanh, có thể nhìn xuyên qua các mạch máu trong cơ thể. Lúc này, Dạ Nguyệt đã phát động thần khí Thiên Thực Hoàn, tuyệt không thể coi thường phiến quang mang nhu nhã này. Nếu là người tu chân bình thường đụng phải nó, đoan chắc người đó sẽ bị đục khoét lỗ chỗ, khó lòng còn nguyên vẹn hài cốt.

Thần khí đó, ngay cả tiên nhân cũng phải e ngại, huống chi là người tu chân chưa thành tiên!

Thập Nhị Thần Tiếu nhanh chóng phát huy Thần Tiếu đại trận lên đến tầng cảnh giới thứ ba, Hắc Ám Không Gian, tinh quang hắc sắc đầy trời, tựa như bạo vũ điên cuồng, mãnh liệt đánh ập về phía Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt hờ hững quan sát từng biến hóa của Thập Nhị Thần Tiếu, dường như những điều đó đều không quan hệ với nàng.

Giờ đây, Dạ Nguyệt và Thiên Thực Hoàn đã cùng hợp thể làm một. Một người tu chân bình thường như nàng mà có thể kết hợp thành công với một món thần khí, có thể nói là từ khi khai thiên lập địa tới nay, chưa từng phát sinh ra chuyện này! Chỉ sợ rằng cho dù là Thiên Đế, vị thần của nhân loại mà có chứng kiến được thì cũng phải thất kinh!

Nhưng trên đời không thiếu điều kỳ diệu, và nó đã xảy ra, tại đây, ngay lúc này!

Nhìn hắc quang mãnh liệt vừa chạm đến luồng bạch quang được phát ra từ Thiên Thực Hoàn, thì chẳng khác nào băng tuyết bị chảy tan ra. Trong những tiếng “xèo, xèo” như tiếng nước bốc hơi, những đạo hắc quang ấy hiển nhiên là đã bị phân hóa, biến mất vô tung vô ảnh.

Quả nhiên không hổ danh là Thiên Thực Hoàn, năng lực hủ thực (1) của nó thật là siêu cường! Tương truyền năm xưa khi Phá Hồn Thiên Quân thi triển món dị bảo này thì chỉ có năm đại Thần Đế của Thiên giới mới có thể thành công khống chế được nó.

Thiên Thực Hoàn hiệu xưng là “thiên thực” hẳn là phải có lý do. Lúc này dưới sự huy động của Dạ Nguyệt, nó phát ra một đạo quang mang mãnh liệt đánh thẳng vào Nhị Thập Thần Tiếu.

Thế công của Thiên Thực Hoàn như chẻ tre, Thập Nhị Thần Tiếu căn bản là không có cách nào chống cự lại được. Chân nguyên hộ thể đang không ngừng bị quang mang của Thiên Thực Hoàn nuốt mất. Ánh mắt của Thập Nhị Thần Tiếu đều lộ vẻ tuyệt vọng, bọn chúng tung hoành Thiên giới nhiều năm nhưng không ngờ là đến cuối cùng lại chết ở chốn này.

“Tha mạng! Cô nương xin tha mạng!” Thử thần tướng cố hết sức la lên. Nó là con thông minh nhất trong Thập Nhị Thần Tiếu, hơn nữa, cũng là lão đại, nên các Thần Tiếu khác nghe vậy cũng đồng lên tiếng cầu xin tha mạng.

“Bây giờ mới biết cầu xin ta ư? Hừ!” Sắc mặt Dạ Nguyệt lạnh băng băng, nàng thoáng dừng lại một lúc lâu rồi mới nói: “Muốn ta tha cho các ngươi cũng rất đơn giản, các người nếu cũng là yêu loại thì đầu nhập vào Yêu Tông chúng ta! Ta sẽ không bạc đãi các ngươi, thế nào?”

“Ta…..” Thử thần tướng nhất thời tức giận. Nói thế nào thì bọn chúng cũng là thần thú tại Thiên giới, nếu phải đầu nhập vào Yêu Tông của Nhân giới, cùng chung đụng với bọn yêu quái tầm thường kia, vậy chẳng phải là hạ thấp thân phận chúng lắm sao? Trong nhất thời, thâm tâm của nó bị dao động kịch liệt, khiến nó do dự bất quyết.