Chương 108: Tôi muốn em xem

Cơ thể Sở Thiên Ngạo hơi run rẩy, “Tôi mưu đồ gì không mượn cô xen vào. Cô chỉ cần đáp ứng, làm người phụ nữ của tôi.”

Hai tay bên người mạc Tiểu Hàn nắm lại, khẽ dùng sức, nắm tay một cái, lại phát hiện giờ phút này ngay cả sức lực nắm tay cũng không đủ.

Làm sao lại trở nên vô lực như vậy, làm sao lại trở nên bất đắc dĩ như vậy!

“Nếu như tôi không đáp ứng?” Mạc Tiểu Hàn cắn môi nhìn Sở Thiên Ngạo.

“Nếu như cô không đáp ứng, CD hoan ái ngày hôm qua sẽ lan truyền toàn thế giới. Nếu như cô không đáp ứng, cả đời này cô sẽ mãi chỉ ở trong căn nhà này, một bước chạy cũng không thoát. Nếu như cô không đáp ứng, tôi sẽ khiến cô nghiện ma túy, lúc đó sống cũng không bằng chết!” Sở Thiên Ngạo nhàn nhạt nói, giọng nói lại cường ngạnh vô cùng!

“Anh!” Trong đầu của cô kêu ong một một tiếng, “Anh nói cái gì?”

“Tôi nói được là làm được!” Vẻ mặt của hắn tối tăm.”Tốt nhất cô không nên chọc giận tôi!”

Mạc Tiểu Hàn buồn bã cười một tiếng, cố nén tiếng khóc, nhẹ nhàng nhìn hắn nói: “Nếu như anh dám làm như vậy, tôi sẽ hận anh cả đời!”

“Vậy thì sao?” Hắn đột nhiên bá đạo kéo cô, cúi đầu cắn lỗ tai của cô, hắn biết đấy là nơi mẫn cảm nhất của cô.”Cô có thể thử xem! Xem tôi có nói láo hay không?”

Giọng nói của hắn, trầm thấp khàn khàn, nhưng lại tản ra hơi lạnh thấu xương.

Mạc Tiểu Hàn không nhịn được giật thót mình.

Hắn cúi đầu nhìn cô bình tĩnh lại, bàn tay nâng cằm của cô, “Đúng, như vậy mới ngoan, cô gái ngoan!”

Tầm mắt của cô rơi vào mặt hắn, khuôn mặt đẹp trai lộ ra góc cạnh rõ ràng, tròng mắt đen nhánh sâu như nước, chân mày đen rậm, không khỏi toát lên vẻ vương giả thanh nhã.

Ánh mắt lạnh của Mạc Tiểu Hàn thoáng qua chút cảm xúc, người đàn ông này thật sự là khắc tinh của mình sao?

Cho dù hiện tại muốn thoát khỏi hắn như thế, hận hắn như thế, trái tim cũng đã tan nát, nhưng nỗi hận lớn nhất cũng không được áp chế được sự run rẩy sợ hãi, là thế này phải không?

Sở Thiên Ngạo nhìn cô, trong mắt hiện lên vẻ thương yêu, hắn duỗi bàn tay, kéo cơ thể vô lực của Mạc Tiểu Hàn ôm thật chặt vào trong ngực, khi hơi thở mềm mại của cô dán sát vào mình thì hắn lại có một mong muốn đem cô dung nhập vào trong cơ thể đang kích động của mình.

Hắn cúi người xuống, làn môi nóng bỏng hôn nhẹ vào đôi mắt cô, đau lòng lau khô dòng lệ của cô, trên khuôn mặt nguội lạnh bị một cảm xúc thâm tình thay thế.

“Được rồi! Nếu như em ngoan ngoãn, tôi hứa sẽ tiêu hủy đĩa CD, em cũng sẽ có toàn bộ sự tự do! Em có thể ra cửa, có thể đi chơi, có thể kết giao bạn bè, cũng có thể mỗi ngày ở cùng với Tiểu Tư Hàn.” Sở Thiên Ngạo nói.

Sách lược của Sở Thiên Ngạo có hiệu lực rồi.

Mạc Tiểu Hàn không nói một lời, hàm răng run lên. Sở Thiên Ngạo lại ôm cô vào lòng.

Cô co rúm lại một chút, vẫn như cũ không hề lên tiếng.

Sở Thiên Ngạo nhìn cô, cô như vậy, hoàn cảnh như vậy, cũng làm cho hắn không tự chủ được nghĩ đến những triền miên đêm hôm đó, hắn phát hiện mình càng cố gắng đè nén, lại càng khó kềm chế.

Môi phớt qua gò má của cô, nhưng theo phản xạ cô chợt lui về phía sau.

Hắn trừ việc lên giường sẽ không còn việc khác có thể làm sao? Tại sao người đàn ông khi muốn lại ghê tởm như vậy? Luôn xúc phạm phụ nữ? Uy hiếp phụ nữ?

Trên mặt cô lộ ra chán ghét, nét mặt của cô kích thích Sở Thiên Ngạo thật sâu, cô thế nhưng lại thể hiện vẻ mặt chán ghét như vậy, quả thật quá ghê tởm!

“Mạc Tiểu Hàn!” Đôi môi mỏng trên gương mặt anh tuấn mím chặt, trong mắt bắn ra tia lửa giận tựa hồ có thể thiêu đốt Mạc Tiểu Hàn, sức lực trên tay Sở Thiên Ngạo tăng thêm, “Nhìn tôi!”

“Ma quỷ! Anh là ma quỷ!” Mạc Tiểu Hàn lớn tiếng kêu. Sở Thiên Ngạo bị chọc giận rồi.

“Cô nói cái gì? Cô lặp lại lần nữa xem!” Một giọng nói lạnh lẽo giống như từ địa ngục phát ra bên tai Mạc Tiểu Hàn, “Tôi nói cô nhìn tôi!”

“Anh muốn như thế nào?” Ánh mắt trong suốt của Mạc Tiểu Hàn lạnh lùng nhìn vào ánh mắt đang trong cơn giận dữ của Sở Thiên Ngạo, mặc dù trong lòng nơm nớp lo sợ. Người đàn ông này lúc lên cơn giận quá dọa người rồi.

Sở Thiên Ngạo bá đạo ngăn chận cô, khóe miệng hiện lên nụ cười tà tứ, nhưng trong ánh mắt không chút vui mừng, nhẹ giọng nỉ non: “Ừ! Rất ngoan, vật nhỏ bướng bỉnh lì lợm!”

“Anh thật rất hèn hạ! Anh đang uy hiếp tôi!” Mạc Tiểu Hàn đón nhận ánh mắt của hắn, giọng nói tràn đầy khinh thường và lạnh lùng.

Người đàn ông này khiến người ta chán ghét, chẳng lẽ hắn chỉ có chiêu này thôi sao? Chẳng lẽ trừ chiêu đó, hắn không còn những chiêu nào khác sao?

Sở Thiên Ngạo nhìn cô, không nói lời nào, cũng không hề nháy mắt, hai người giờ phút này nhìn nhau, ánh mắt của hắn phức tạp, quỷ dị và lóe lên những tia lửa kỳ lạ.

Không khí càng ngày càng nguy hiểm. Mà hắn ẩn nhẫn cùng với trấn tĩnh, khiến Mạc Tiểu Hàn cảm nhận được cảm giác nguy hiểm sắp đến, cô càng thêm bình tĩnh, ưỡn cao sống lưng, không chịu yếu thế.

Khóe miệng Sở Thiên Ngạo một lần nữa nhếch lên, tươi cười nhưng không có phần ấm áp.

Mạc Tiểu Hàn dứt khoát nhắm hai mắt lại, không nhìn hắn, dù sao đi nữa ánh mắt hắn mà nhìn lâu sẽ trầm luân, dứt khoát không nhìn! .

“Mở mắt, tôi muốn cô nhìn tôi hưởng dụng thân thể của cô, bắt đầu từ hôm nay, cô chính là người phụ nữ của tôi, đời này đừng mơ tưởng chạy thoát!” Hắn nói xong, trong ánh mắt sắc bén nổi lên ngọn lửa phức tạp.

Cô nghe được lời nói của hắn, khó có thể tin trợn to hai mắt, khuôn mặt lạnh lùng kia đập vào mắt, sao ghê tởm như thế, ghê tởm đến độ cô muốn xé rách bản mặt của hắn, tại sao hắn lại có thể nói rõ ra như thế, không biết xấu hổ như thế.

Tủi nhục xông tới một lần nữa khiến cô đỏ mặt.

“Cởi quần áo! Vừa rồi đừng nên mặc!” Hắn trầm giọng nói: ” Có phải muốn bị tiêm ma túy trở thành một kẻ nghiện hay không?”

Cô nhìn hắn chằm chằm, hàm răng cắn chặt bờ môi, lửa giận bừng lên hắn dứt khoát buông cô ra, ngồi ở ghế sa lon, co hai chân lại, lấy bao thuốc trong túi, theo thói quen hút một điếu: “Cô có thể tiếp tục làm một anh thư trinh tiết liệt nữ, chẳng qua kiên nhẫn của tôi cũng có hạn!”

Hắn nhìn quần áo của cô, là loại hàng rẻ tiền, nhưng khi mặc ở trên người cô lại xinh xắn đến như vậy! Tôn lên dáng người mỏng manh nhưng đầy đặn của cô, cô đã sanh em bé, vì vậy so với trước kia đầy đặn hơn, ra dáng phụ nữ hơn!

Đôi mắt chim ưng nhìn soi mói, cô bắt đầu từ từ cởi hết y phục của mình. Ánh mắt đã không còn mục tiêu, giống như là đang làm việc theo lệnh chủ vậy.

Áo khoác từng nút từng nút được cởi ra, ngay sau đó, cùng nhau rơi xuống đất, lòng của cô, cũng rơi theo xuống. Cho đến khi toàn thân trên dưới chỉ còn lại áo lót.

Mạc Tiểu Hàn rõ ràng cảm thấy cả người mình run rẩy, cảm thấy toàn thân vô lực mềm nhũn.

Hắn nhìn cô, sự nguy hiểm trong ánh mắt tăng lên.

“Tiếp tục cởi ra, tôi đi tắm!” Hắn lạnh lùng đứng lên, lúc xoay người, ánh mắt lóe lên một tia giãy giụa.

Đối với cô như vậy, hình như quá tàn nhẫn!

Nhưng, hắn phát hiện, hắn càng muốn đợi cô, cô càng ghê tởm và đối nghịch với hắn. Có lẽ uy hiếp là quá hèn hạ, nhưng hắn xưa nay tin tưởng nếu tốc chiến tốc thắng sẽ nhanh chóng đạt được hiệu quả! Hắn chỉ muốn lấy được cô, hắn không thể nào chịu được nỗi thống khổ nếu mất cô lần nữa!

Cô không nói gì, ánh mắt trống rỗng, bò đến trên giường, dùng chăn bao lấy mình.

Phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, Sở Thiên Ngạo tắm rửa xong, chỉ dùng khăn tắm bọc nửa người dưới, chân trần đạp sàn nhà đi ra.

Thấy cô ngồi ở trên giường, chăn bao quanh mình. Bởi vì vừa thẹn thùng vừa hận, cô càng thêm chán ghét hắn!

“Cởi ra!” Hắn tiếp tục nói.

Bàn tay cô với ra sau lưng, ngón giữa sờ nhẹ móc khóa áo ngựccởi ra!

Áo ngực rơi xuống, cơ thể không một mãnh vải của cô lộ ra trước mắt hắn!

Sở Thiên Ngạo vẫn nhìn chằm chằm vào cô, trong nháy mắt khi chiếc áo lót rơi xuống, hắn cảm thấy hơi thở của mình dần dần rối loạn. Nhìn thấy làn da trắng nõn của cô hiện ra ít phần mềm mại đáng yêu, hắn không khỏi tâm thần nhộn nhạo. như có thứ gì đó che mờ ánh mắt thâm thúy, hắn chỉ muốn người phụ nữ này hoàn toàn thuộc về mình, hắn chỉ muốn chinh phục hoàn toàn người phụ nữ này!

Cô xấu hổ! Cảm thấy không còn mặt mũi nữa!

“Sở Thiên Ngạo, nếu như anh muốn, anh làm gì thì làm đi!” Cô không biết làm sao lấy lại được giọng nói của chính mình, giọng vừa nói ra, sao run rẩy như thế.

Sau một khắc, cô cắn môi, nếm thấy một mùi vị ngai ngái, thì ra là cô đã cắn rách môi của mình, nhục nhã như vậy, hắn là ác ma, là khắc tinh cả đời cô.

Giờ phút này mái tóc đen của Sở Thiên Ngạo dán hết lên gương mặt, những giọt nước trên tóc rơi xuống, đôi tròng mắt đen phát ra ánh sáng lạnh như băng. Cả người tản ra sức hấp dẫn đặc biệt, đủ khiến cho người ta tim đập thình thịch. Nhưng Mạc Tiểu Hàn như không có thấy, cô cũng không muốn nhìn, cô cảm thấy giờ phút này cô chỉ còn lại sự khuất nhục!

Sở Thiên Ngạo bước từ cửa phòng tắm đi tới, hướng về phía cô. Mỗi một bước tiến tới gần, lại càng cảm thấy sức hấp dẫn phát ra trên người cô không cách nào khắc chế được.

Cuối cùng đi tới trước mặt cô, thế nhưng hắn lại chỉ đưa tay, tùy tiện vuốt một lọn tóc của cô, đặt ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi, mùi vị trên người cô, vĩnh viễn tinh khiết như thế, không có mùi nưốc hoa gay mũi , cô là khác biệt, giống như đóa hoa Lan dưới đáy hang sâu.

Sở Thiên Ngạo hôn tóc của cô, đưa tay ôm cô vào trong lòng. Bàn tay dán vào lưng cô, cảm nhận được thân thể mềm mại và quyến rũ của cô. Lòng hắn cảm thấy nhột nhạt khó chịu, hít thở thật sâu.

Mạc Tiểu Hàn lại chỉ có thể nín thở, nghe tiếng tim mình đập thình thịch.

Hắn và mặt của cô, gần trong gang tấc.

Áo tắm màu trắng xanh trên người của hắn xanh rơi xuống, cơ thể của bọn họ dính vào cùng nhau.

“Vì sao em không chịu thuận phục tôi? Hả?” Sở Thiên Ngạo ôm trọn cơ thể mỏng manh gầy yếu của Mạc Tiểu Hàn vào trong lòng.

Hắn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, không nhịn được cúi đầu đòi hôn cô, hắn khát vọng cái miệng nhỏ nhắn mềm mại và đỏ tươi của cô, nhưng khi nếm thấy mùi máu tươi trên khóe miệng của cô, trong lòng đột nhiên đau nhói.

Đôi môi mềm mại che lấy môi cô, đầu lưỡi đẩy hàm răng cô ra, khiến cô xấu hổ thở gấp.

Hơi thở của cô thơm như thế, làn môi của cô trơn mềm, khiến cho hắn muốn ngừng mà không được, hôn cô như mê muội. hai tay Sở Thiên Ngạo chạy trên người cô, đôi môi lại bắt đầu mãnh liệt hôn cô.

Nụ hôn này mãnh liệt mà kéo dài, khi Sở Thiên Ngạo vẫn chưa thỏa mãn buông Mạc Tiểu Hàn ra thì gương mặt cô đã ửng hồng, hai chân mềm nhũn cơ hồ đứng không vững, cô thiếu chút nữa bởi vì hít thở không thông mà chết.

Sở Thiên Ngạo cũng khẽ thở dốc, hắn nhìn Mạc Tiểu Hàn, lấy tay nâng phía sau lưng của cô, nói khẽ với cô nói: “Mạc Tiểu Hàn, tôi muốn em mãi mãi là người của Sở Thiên Ngạo tôi!”

Mạc Tiểu Hàn liếc mắt đi chỗ khác, không nhìn tới Sở Thiên Ngạo.

Thân thể hắn cường tráng, phát tán mị lức phái nam, bao quanh chính mình, cô cảm thấy nơi đó của hắn dâng trào, bọn họ dán chặt vào nhau