Chương 109

“Vì sao?” Tôikhông hiểu, ngày trước chàng rất muốn ăn tôi, sao giờ lại không ăn nữa?Chẳng nhẽ vì lần trước lúc tôi kháng cự lại chàng đã cắn chàng rất đaunên chàng không dám ăn? Sau khi hiểu ra chuyện này, tuy rằng không thích bị ăn, nhưng tôi vẫn quyết định vì người mình thích mà hy sinh mộtchút, thế là tôi thu hết dũng khí, nói với chàng:

“Được rồi, lần này thiếp cho chàng ăn, không cắn nữa, yên tâm đi.”

Nói xong tôi nhắm mắt lại, giang tay giang chân nằm xuống giường, HướngThanh vội vàng đẩy cửa, chạy vào bếp, mang theo cái thùng đựng nước đểngoài đó. Không lâu sau, trong bếp vang lên tiếng dội nước ào ào.

Tôi tưởng là chàng sợ, vội vàng bò dậy thay quần áo, chạy tới cửa bếp, gọi với vào trong:

“Lần này thiếp không cắn người nữa đâu, tin thiếp đi.”

“Vấn đề này để nhắc lại sau, nàng ra ruộng trước đi, ta sẽ tới sau.” Giọngcủa Hướng Thanh khàn khàn, chàng lại từ chối tôi, hơn nữa hình như chàng đang muốn đuổi tôi đi, thế là tôi đành phải chạy vào gọi Tiểu Trà vàTiểu Mao cùng đi ra ruộng.

Không ngờ hai người đều không có trong phòng, Tiểu Mao chê nơi này quá sơ sài, hôm qua lại chưa được ăn no nên chạy về Lạc Anh Sơn tìm đồ ăn rồi, mai mới quay về. Tiểu Trà thì ngồi ở bậc cửa, thần thờ nhìn về phía xa, nét mặt ủ rũ, không biết là đangnghĩ gì.

Tôi tới cạnh Tiểu Trà bảo nàng ta ra ruộng, nàng ta ngơ ngác ừ một tiếng, chưa kịp lấy nón lá đã theo tôi luôn.

Học theo những người nông dân, tôi cẩn thận gieo hạt xuống bùn, Tiểu Tràcũng học theo, làm việc cùng tôi, lúc lâu sau, nàng ta thở dài nói:

“Miêu Miêu tỷ tỷ, muội thấy hơi buồn…”

“Buồn gì?” Tôi hỏi.

“Muội phát hiện ra hình như mình không bình thường.” Tiểu Trà sầu não, ấp úng đáp.

“Muội vốn đã không bình thường rồi.” Tôi chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào.

“Không phải vấn đề này!” Tiểu Trà vội vàng xua tay, “Muội phát hiện mình cóvấn đề về giới tính! Ngày trước muội vẫn thích đàn ông bình thường,nhưng … nhưng từ khi tới đây muội phát hiện ra mình động lòng với congái!”

“Cô gái nào khiến muội động lòng?” Tôi chẳng hiểu gì.

“Muội nghĩ… có lẽ muội thích Ngân Tử mất rồi.” Tiểu Trà khó nhọc nói.

“Thích hắn chẳng phải là một chuyện tốt sao? Có gì mà phải khó xử?” Tôi cảmthấy chẳng có gì to tát cả, rồi lại quay sang gieo hạt.

Tiểu Trà lo lắng gọi tôi:

“Con gái làm sao thích con gái được? Như thế là có bệnh.”

“Sao con gái là không được thích con gái? Ta cũng thích rất nhiều cô gái mà.” Tôi nhìn nàng ra bằng ánh mắt ngơ ngác.

“Không phải là thích bình thường, muội với Ngân Tử là … thích như một nữ nhânthích nam nhân cơ! Ngày trước muội yêu thầm cậu bạn lớp trưởng đẹp traicủa lớp bên cạnh cũng chẳng cảm thấy mãnh liệt như thế.” Tiểu Trà vộivàng thanh minh, còn chưa chờ tôi nói gì, nàng ta đã tự an ủi mình.“Không đúng, không đúng, muội không phải là biến thái, hiện tượng nàyrất bình thường, trong sách tâm lý nói mỗi người đều ẩn chứa khuynhhướng đồng tính, vấn đề là giấu sâu bao nhiêu mà thôi, mình chắc chắnvẫn bình thường.”

Nữ nhân thích Ngân Tử đúng là rất bình thường, có gì không đúng sao?

Tiểu Trà lẩm bẩm một lúc lâu, sau đó vội vàng kéo lấy tôi, năn nỉ:

“Miêu Miêu tỷ tỷ, tỷ đừng nói với Ngân Tử là muội thích tỷ ấy nhé, tỷ ấy đãghét muội lắm rồi, nếu biết muội là Les thì chắc chắn sẽ càng ghét muộihơn, tới lúc đó chắc không thèm nói chuyện với muội nữa.”

“Được.” Tôi chẳng nghĩ ngợi nhiều, suy nghĩ lại trôi về buổi sáng nay, vẫn cònrất nhiều nghi hoặc, vì sao Hướng Thanh lại không ăn tôi?

Tiểu Trà tiếp tục kéo tôi hỏi:

“Ngân Tử đã về lâu lắm rồi, khi nào thì quay lại ạ?”

“Hắn mới đi hôm qua mà… Chắc phải hai, ba ngày nữa mới quay lại.” Chắc là để sờ hết đống đá quý trong động của hắn cũng phải mất ngần ấy thời gian.

Tiểu Trà “ừm” một tiếng rồi không nói tiếp, chỉ cắm cúi gieo hạt, nỗi phiềnnão của tôi càng lúc càng dâng lên, thế là kể cho nàng ta nghe chuyệnsáng nay, hỏi nàng ta xem giải quyết thế nào.

“Tỷ hỏi đúng người rồi!” Tiểu Trà nghe xong đột nhiên trở nên hưng phấn, nàng ta nói đầy tự tin:

“Muội đọc nhiều sách liên quan đến vấn đề này lắm, nhất là mấy vấn đề về cung đấu. Những ví dụ về cách quyến rũ nam nhân trên đó đều có thể sử dụng,chắc chắn là hữu hiệu.”

“Trong sách cũng dạy những cách này?” Tôi nghi hoặc hỏi.

Tiểu Trà khẳng định:

“Đương nhiên là có! Muội sẽ giúp tỷ tìm ra một phương án tối ưu, chắc chắn cóthể khiến Hướng Thanh lập tức lao tới tỷ, ăn sạch sẽ.”

Nhưng vìsao tôi cứ phải nộp mình cho chàng ăn… Tôi hoàn toàn không hiểu nổi tâmlý mâu thuẫn này, Tiểu Trà nhìn tôi đầy khinh bỉ:

“Hôn nhân không tình dục thì không thể hạnh phúc! Sau này sẽ gây ra mối bất hòa, ở chỗnhà muội rất nhiều cặp vợ chồng ly hôn vì nguyên nhân này. Nhưng hônnhân hạnh phúc thì có thể duy trì được một mối quan hệ rất tốt.”

Cái gì? Không thể ăn được thì sẽ bị bỏ? Tôi sợ hãi, vội vàng hỏi Tiểu Tràphương pháp, suýt chút nữa thì gọi nàng ta là sư phụ luôn.

Lúcnày Hướng Thanh đã tắm gội xong, tới bên bờ ruộng, thấy tôi và Tiểu Tràđang thì thầm với nhau thì có vẻ ngượng, thế là lại gần bảo chúng tôi về nhà nghỉ ngơi, chỗ còn lại cứ để chàng làm.

Lần này tôi chẳng từ chối nữa, lập tức kéo Tiểu Trà về nhà mang “Xuân Cung Đồ” mà tôi quýnhư báu vật ra chia sẻ với Tiểu Trà, nàng ta giở xem rất lâu rồi cườiquỷ dị:

“Trong cuốn sách này cũng có múa cột à, có khi là tiềnbối nào xuyên không về trước vẽ ra để kiếm tiền, không biết vẽ cái nàycó kiếm được nhiều tiền không … Tiếc là truyện tranh GV với H muội xemít, nếu không thì cũng vẽ ra để bán.”

Những gì nàng ta nói tôichẳng hiểu gì cả, chỉ ra sức hỏi làm thế nào để Hướng Thanh lao tới tôi. Tiểu Trà bảo tôi đứng lên, xoay người tại chỗ mấy vòng, sau đó hài lòng gật đầu:

“Miêu Miêu tỷ tỷ xinh thậtđấy, thân hình lại bốc lửa, nếu ăn mặc vào nữa thì nam nhân nào khônglao tới tỷ thì đúng là không bình thường.”

Không bình thường? Tức là cơ thể có bệnh? Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!

Tôi vội vã hỏi:

“Ăn mặc thế nào?”

Tiểu Trà suy nghĩ giây lát rồi nói:

“Y phục, người ta vẫn nói người đẹp vì lụa, con người đẹp nhờ quần áo, tỷcó bộ y phục nào vừa mỏng, vừa nhẹ, lại trong suốt không?”

“Sao lại mặc loại y phục đó?”

“Phải gợi cảm! Cũng giống như Viên Lâm ở Tô Châu ấy, chẳng bao giờ cho ai vào ngắm cảnh, chắc chắn là vì có gì đó bí mật nên người ta lại càng muốnxem trộm.” Sư phụ Tiểu Trà lên lớp cho tôi một bài. “Đối phó với namnhân cũng vậy, cởi hết ra thì chẳng có tý quyến rũ nào, phải thoắt ẩnthoắt hiện, muốn nhìn không được nhìn hết, như thế mới thu hút đượcngười ta, không đúng, như thế thì người ta mới lao đến.”

“Thật không?” Tôi bán tín bán nghi.

“Đương nhiên là thật rồi.” Tiểu Trà trả lời rất quả quyết. “Nhà tỷ có mộtquyển sách, trong sách nói Hoàng Cung có ba ngàn giai nhân, vì tranhsủng một người mà giở ra đủ mọi thủ đoạn, cạnh tranh khốc liệt hơn tỷbây giờ nhiều, người ta dựa vào thủ đoạn thì mới thành công, sao tỷ lạikhông thế? Chắc chắn là có thể!”

“Nếu thực sự không thành công thì sao?” Tôi vẫn hơi lo lắng.

“Thế thì có lẽ là tướng công nhà tỷ có vấn đề rồi, cần phải quan sát thửnghiệm thêm, nếu thực sự không được thì tỷ đành phải nén bớt đau buồnthôi.” Tiểu Trà tỏ ra rất có kinh nghiệm.

Chàng không thể ăn tôithì sẽ tới mức phải “nén bớt đau buồn” sao? Tôi thấy khủng hoảng, chẳngnghĩ ngợi nhiều, lập tức lao ra ngoài cửa, dùng tốc độ nhanh nhất về Hoa Phủ lấy Yêu Khuyển Địa Ngục rồi lao lên Thiên Giới, cũng bất chấp lờichào của Oa Oa với Tiểu Lâm, xông thẳng tới phòng của tôi với Bích Thanh Thần Quân, lục hòm tìm kiếm. Không phân biệt được thế nào mới là y phục gợi cảm mà Tiểu Trà nói, thế là tôi cho hết y phục trong đó vào một tay nải, mang tất cả đi.

Cõng theo một cái bao tải cao bằng người,tôi bày hết y phục của mình ra giường như đang khoe báu vật, để cho Tiểu Trà lựa chọn, nàng ta vừa chọn vừa kinh ngạc, nói rằng đây là cảnh giới tối cao của y phục cổ đại “không một kẽ hở”. Còn muốn hỏi mượn tôi vàibộ, tôi cho nàng luôn, không cần trả nữa.

Chọn đi chọn lại, cuốicùng chọn ra một chiếc áo ngủ bằng voan mỏng màu đỏ rực, đây là món quàkết hôn Cẩm Văn tặng tôi. Cả bộ y phục dùng loại tơ màu đỏ rực rỡ nhấtđể dệt thành, cánh tay rất rộng, kín từ cổ tới chân, nhưng chất liệu lại trong suốt, mặc lên rất vừa người, thấp thoáng có thể nhìn thấy làn dabên trong, đuôi váy còn có vô số những hạt thủy tinh sáng lấp lánh, phân bổ rải rác không có quy củ, khi bước chân đi, trông như thể vô số vìsao đang nhấp nháy trên trời.

Tôi mặc lên rồi quay một vòng, Tiểu Trà luôn miệng vỗ tay khen đẹp. Rồi lạichọn ra trong đống y phục một trường bào bằng lụa màu hồng, bảo tôi mặcra ngoài cái áo ngủ, chiếc áo đó hơi rộng, thêu rất nhiều những đóa hoasen nở rộ, trông vô cùng xinh đẹp. Nàng ta ngắm nghía một hồi lâu, suynghĩ giây lát rồi tìm một chiếc áo khoác màu trắng khoác ra ngoài chiếctrường bào màu hồng, chiếc áo khoác này vô cùng đơn giản, hầu như khôngcó trang trí gì, chỉ có điều tay áo rất rộng, khi giang tay ra trông như một chú bươm bướm màu trắng, hơn nữa còn tạo cảm giác về một người đoan trang thục nữ.

“Y phục thì như thế này.” Cuối cùng Tiểu Trà cũng tỏ ra hài lòng với cách ăn mặc này của tôi, nàng ta giải thích với tôi. “Tối này tỷ vào phòng của Hướng Thanh xong đừng vội lao tới quyến rũ,phải từ từ cởi bỏ y phục, cứ bỏ một lớp thì sẽ thêm một bất ngờ chohuynh ấy, nam nhân đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới! Với sắcđẹp và thân hình của tỷ, cho dù là Liễu Hạ Huệ chuyển thế cũng phải động lòng.”

Nàng ta lại bảo tôi luyện tập mấy lần cách thoát y, làm thế nào để đánh mắt, rồi mới yên tâm giơ tay ra dấu thành công

Thành công hay không phải xem tối nay thế nào.

Đêm, ăn tối xong, Hướng Thanh về phòng mình, thắp đèn dầu lên. Tôi với TiểuTrà vội vàng chạy về phòng, mặc y phục lên người, vì cả hai đều khôngbiết chải đầu nên chỉ đành để mái tóc dài màu lam tím của tôi buôngxuống. Tiểu Trà nói ngày trước nàng ta từng xem một bộ phim điện ảnh cómột con hồ ly tinh họa bì quyến rũ một vị tướng quân, nữ nhân vật chínhkhông búi tóc lên mà vẫn rất xinh đẹp, tôi lại còn xinh đẹp hơn cả nàngta, chắc chắn không có vấn đề gì cả.

Hít thở sâu, định thần lại,tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Hướng Thanh, lúc này chàng đang ngồi trướcbàn đọc sách, thấy tôi vào thì cả người chàng cứ như bị điện giật, haimắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi, không nỡ nhìn đi chỗ khác.

Tôitiện tay khép cửa lại, nhớ tới từng bước tôi đã tập hôm nay, đi tới bêncạnh chàng, đưa tay ra nghịch mái tóc dài, sau đó nhẹ nhàng cởi bỏ lớpáo ngoài, chiếc váy màu trắng rơi xuống chân, Hướng Thanh thở hắt ra,hơi thở lại trở nên dồn dập, hai mắt nhìn tôi si mê.

“Nàng… làm gì thế?” Hướng Thanh ném quyển sách ra, có vẻ đứng ngồi không yên.

Tôi không trả lời, khéo léo xoay một vòng, lúc quay người lại, tôi đã cởichiếc trường bào màu hồng xuống tới ngang eo, vải lụa trơn như nước, rơi xuống đất không một tiếng động, để lộ ra chiếc áo ngủ màu đỏ vô cùngquyến rũ. Hướng Thanh không ngồi được nữa, chàng đứng bật dậy, lao rangoài cửa.

“Quay lại!” Hành động nàykhông nằm trong phạm vi diễn tập của tôi với Tiểu Trà, tôi sốt ruột,nhân lúc chàng còn chưa ổn định được tinh thần, tôi lao tới, khóa cửalại, đẩy tủ sách ở gần chặn cánh cửa vào, rồi cười cười nhìn chàng,ngoan ngoãn nói:

“Ăn thiếp đi.”

“Miêu Miêu, nàng đừng nhưthế…” Giọng nói của Hướng Thanh run rẩy, dường như đang đau đớn chịuđựng điều gì đó. “Bây giờ vẫn chưa được…”

Có gì mà chưa được? Tôi tươi cười lại gần chàng, ép:

“Ăn thiếp đi… ăn đi … nếu không, thiếp ăn chàng cũng được.”

Hướng Thanh đi giật lùi về sau, cho tới khi lưng dựa sát vào tường, tránchàng lấm tấm mồ hôi, đưa mắt nhìn lên trần nhà, nhìn xuống đất rồi lạinhìn vào bức tường, nhưng vẫn không chịu nhìn tôi.

Tôi thấy thủđoạn của mình không có tác dụng thì trong lòng thoáng nghĩ có thể chàngcó vấn đề, rồi lại không nghĩ ra rốt cuộc là vì sao, thế là sốt ruộtnhào đến, quyết định chủ động trước! Tôi đè chàng xuống đất rồi nhanhchóng cởi y phục ra.

“Miêu Miêu, không được!” Hướng Thanh cố gắng chống cự, tuy rằng sức của chàng giờ rất khỏe, có thể đấu tay đôi vớinhau, nhưng lại thiếu cái đuôi của mèo, tôi khéo léo dùng đuôi kéo đaiquần của chàng ra, vừa xé vừa cắn, nhanh chóng lột được y phục củachàng, để lộ ra vòm ngực rắn chắc và làn da trắng trẻo.

Tôi mặc kệ sự giãy dụa của chàng, tiếp tục lột sạch. Nhưng khi lột tới đai quần trong thì bất giác tôi lại do dự.