Chương 11

Kế hoạch 1: Nước mắt – Người thực hiện: Lê Phương.

Lê Phương sẽ là người đến gặp năn nỉ thầy Khánh Vũ xin xóa bỏ việc viết bài, sử dụng tuyệt chiêu độc nhất vô nhị của phụ nữ để làm xiêu lòng đàn ông, rơi nước mắt, khóc lóc ỉ ôi. Cô chỉ cần xin cho bản thân mình không phải viết. Như vậy thì những người còn lại cứ lấy luật công bằng ra mà bãi công.

– Thầy cũng biết công việc hoạt động của đoàn trường mình trong đầu năm rất nhiều, em là người công tác trong đoàn vô cùng bận rộn.

Vẽ mặt đáng thương cũng có chút tội nghiệp của Lê Phương, Khánh Vũ thương cảm nói:

– Thôi được rồi, thầy sẽ cho em thêm chút thời hạn để làm.

Nock out: thua toàn tập.

Kế hoạch 2: Dùng lí lẽ – Người thực hiện: Minh Trang

Vì bản thân quá lười, cho nên dù không muốn, Minh Trang đành vận dụng cái đầu lười biếng, lấy hết óc trong mười mấy năm nay chưa xài ra sử dụng một lần quyết định này. Cô trình bày nhiều lí do hết sức thuyết phục để thoái thác vấn đề viết bài khiến Khánh Vũ gật gù, nhưng vẫn chốt lại một câu:

– Thầy có thể miễn cho em nhưng mấy bạn kia vẫn phải làm.

Minh Trang muốn cắn lưỡi tại chỗ. Xin được cho bản thân mà tụi bạn vẫn bị bắt viết thì trong lúc cô ngủ thoải mái tụi bạn sẽ giết người hả giận mất, vậy thì chẳng thà cùng viết cho xong.

Lại thua: 2-0

Kế hoạch 3: Thủ đoạn: Nhu không được thì dùng cương.

Nhưng cuối cùng chẳng đứa nào dám đứng ra trêu tức thầy hết. Vì sợ bị thầy mét lại với giáo sư Trình.

Kế hoạch 4: Quyến rũ – Người thực hiện: Phương Hồng.

Trong nhóm Phương Hồng là đứa xinh đẹp nhất, lại cũng có duyên ăn nói. Cho nên cô đứng ra lãnh nhiệm vũ cưa đổ thầy. Kế hoạch được bàn bạc xong xuôi chỉ chờ bình minh lên là thực hiện nào ngờ. Sáng sớm hôm sau, khi vừa mở mắt ra, Phương Hồng nhận thấy gương mặt mình báo hiệu sắp được bà con ở xa tới tháng đến thăm một lần.

Người trọng sỉ diện, gái đẹp trọng nhan sắc, đối với người phải hoàn hảo trước sau như một mới ra đường như Phương Hồng thì những cái mụn nổi trên mặt đúng là gây mất mỹ quan quá, cho nên có đánh chết cô cũng không chịu đi gặp người khác với bộ dạng như vậy. Nhưng kế hoạch đã vạch ra cần có người thực hiện, cho nên nhiệm vụ trao lại cho Hải Quỳnh.

– Không được, tao phản đối, tao không làm vậy đâu – Hải Quỳnh lập tức bác bỏ ngay.

– Không sao đâu mà, cứ coi như mọi lần trêu thầy là được – Phương Hồng nhẹ nhàng phân bày.

– Lỡ thầy từ chối thì sao – Hải Quỳnh lo sợ.

– Càng tốt chứ sao, cái chính là thầy sẽ thấy bà bị từ chối sẽ rất đáng thương, để bù đắp sẽ không phạt tụi mình viết bài nữa – Ngọc Yến bèn trấn an.

– Nếu lỡ thầy đồng ý thì sao – Hải Quỳnh vẫn lo sợ.

– Yên tâm, người khờ như bà không hợp với thầy đâu – Lê Phương vỗ về Hải Quỳnh.

– Bà là lựa chọn thích hợp nhất, dù sao thầy cũng biết ba bà, không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, nhất định mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi – Minh Trang vì sự nghiệp thoát khỏi việc viết bài cũng vội vàng đốc thúc vào.

– Thật sao – Hải Quỳnh vẫn lo lắng hỏi lại.

– Thật…. – Cả nhóm đồng loạt hô.

Hải Quỳnh cực kì bối rối trước nhiệm vụ này, từ trước đến nay cô chưa từng phải làm chuyện mất mặt này. Nói đúng hơn là mặt cô không đủ dày để chạy đến trước mặt Khánh Vũ nói câu:” Thầy ơi, em thích thầy”

Nhưng cô đã bị các bạn make up cho thật xinh đẹp từ đầu tới chân rồi bị các bạn bức bách kéo đi, cuối cùng cô cũng đến trước mặt Khánh Vũ. Cô cảm thấy run sợ vô cùng, hai tay cứ đan vào nhau, đầu không dám ngẩng lên, ấp úng nói:

– Thầy ơi….- Đứng cả buổi nhưng ba chữ “ em thích thầy “ Hải Quỳnh cũng không tài nào nói ra.

– Sao …em muốn nói gì với thầy – Khánh Vũ biết rõ trò của các cô, nhưng không bóc trần, anh đợi xem lần này Hải Quỳnh sẽ bày trò gì, nhưng đợi mãi vẫn không thấy cô nói gì, mà trông bộ dạng lúng túng của cô lại thấy đáng yêu nên cũng không hối thúc nhiều, cậu nhìn cô một cách chìu mến.

Bốn cô bạn đang đứng núp ở bụi kiểng gần đó thấy vậy nóng ruột than thầm:” Mau nói đi”.

Hải Quỳnh lén lút nhìn về chỗ mấy đứa bạn, thấy sắc mặt đứa nào đứa nấy như muốn ăn tượi nuốt sống mình thì sợ hãi, vội ngẩng mặt nhìn lên Khanh Vũ định nói, nhưng bắt gặp cái nhìn sâu của Khánh vũ thì chột dạ càng bối rối nhiều hơn.

Trong lúc bối rối, đầu óc bị bấn loạn cả lên cho nên thay vì nói câu:” Em thích thầy” thì Hải Quỳnh lại nói ra sự thật:

– Các bạn bảo em đến đây “cua” thầy.

Sét đánh chết cả lũ, chẳng riêng Hải Quỳnh mà bốn đứa bạn đang đứng rình bên ngoài cũng té ngữa xuống đất. Kế hoạch này là kế hoạch thất bại nhất của cả nhóm. Thất bại từ khâu tuyển diễn viên, chọn một đứa chăm chỉ trong học hành nhưng khờ khạo với sự đời như Hải Quỳnh mà bảo đi nói dối đúng là một sai lầm chết người.

Trong lúc Khánh Vũ còn bị bất ngờ trước câu nói thì Hải Quỳnh đã đỏ cả mặt, xấu hổ vô cùng la lên một câu rồi bỏ chạy.

– Không biết đâu…..

Khánh Vũ ngơ ngác nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn của Hải Quỳnh đang bỏ chạy mà thẩn thờ mất một lúc. Nếu cô thật sự nghe lời đến “cua” anh, nói rằng cô thích anh, thì không biết người bị mắc cỡ, người xấu hổ sẽ là ai. Bởi vì anh đã thích cô từ lần đầu tiên gặp cô rồi.

Tần Phong đang ngồi chơi bên ghế đá thì thấy cô gái phiền phức bị các bạn kéo đi, mặc cho sự phản đối khánh cự của cô, cho nên anh tò mò nhìn theo. Thấy bọ họ đẩy cô đến trước mặt anh chàng giảng viên mới thì khẽ cười.

Vốn dĩ không quan tâm, nhưng nhìn thấy điệu bộ của cô nàng phiền phức kia khá tức cười nên tiếp tục theo dõi. Không ngờ anh chứng kiến và nghe được một cảnh tượng khiến người phải ôm bụng cười bò. Có thể nói anh bắt đầu có chút ấn tượng về cô.

Sau màn cua thầy không thành đó, cả nhóm chẳng dám vạch ra kế hoạch gì nữa.

Đành đau khổ nghiêm chỉnh đi chép bài. Thức cả một đêm dài để chép nhưng cũng chỉ mới được có mấy trang. Đến sáng vào lớp cả 5 người đều dặt dìu như đèn hiu trước gió. Cũng không còn sức đâu mà tiếp tục trêu ông thầy, Khánh Vũ thấy vậy có vẻ hài lòng, nhìn 5 người bọn họ.

– Ngũ long công chúa.

Đang lờ đờ thì nghe ông thầy gọi tên, cả 5 giật mình ngóc đầu nhìn lên, gương mặt tỉnh táo hẳn.

– Hôm nay có gì để hỏi nữa không? – Khánh Vũ hỏi với giọng châm chọc.

Cả bọn mím môi lắc đầu, Khánh Vũ cười hài lòng hỏi tiếp:

– Đã hiểu hết cả rồi chứ?

Những cái đầu, đồng loạt gật gật khiến Khánh Vũ phải phì cười liên tưởng đến những chú chó gió đặt ở trong xe ô tô.

– Được rồi, xét thấy các em đã hiểu bài tốt, cho nên thầy miễn cho các em bài viết lần này. Nhưng mà, lần sau có chỗ nào không hiểu thì vẫn phải làm bài viết cho thầy – Khánh Vũ cố tình nhấn mạnh câu sau.

Mười con mắt sáng rỡ nhìn anh vui mừng, vội vã gật đầu, ánh mắt đầy cảm kích. Chỉ một cử chỉ cũng đã khiến 5 cô gái có ánh mắt khác đối với Khánh Vũ.

– Này…- Hải Quỳnh vừa thấy tần Phong thì kêu lên định trả cho anh ta cái mắt kính thì bị bọn bạn giữ lại.

– Bà định làm trò cười nữa à – Lê Phương lên tiếng trách.

– Động não đi, nhìn vào cũng biết anh ta không muốn có bất cứ liên quan gì đến bà hết – Minh Trang giải thích thêm – Con gái theo đuổi anh ta hàng tá, xếp hàng cũng không đến lượt bà đâu. Cứ cắm đầu chạy theo người ta sẽ khiến người ta lầm tưởng bà đang theo đuổi người ta đó có biết không hả.

– Thì ra là vậy… – Hải Quỳnh vỡ òa hiểu ra, cô hít một hơi thật sâu rồi uống một ngụm trà sữa trong cái ly mới mua – Được rồi, coi mình đi, ai theo đuổi ai còn chưa biết.

Nói xong Hải Quỳnh hùng dũng đi đến bên Tần Phong đang ngồi trên ghế đá của trường.

– Này! Trả lại cho anh – Hải Quỳnh kêu lên một tiếng rồi quăng cái kính vài chân Tần Phong.

Anh cầm lấy cái kính giơ lên cao rồi nhìn Hải Quỳnh hít một hơi thật sâu giọng bất cần nói:

– Cô thật phiền phức, chẳng phải đã nói tặng cô rồi sao. Tôi không cần nữa.

– Không cần nữa thì cứ việc bỏ đi, tôi không phải là thùng rác của anh. Tôi chạy theo anh là vì tôi nghĩ đến việc mình đã nợ anh, chỉ muốn nói tiếng cám ơn với anh và mời anh ăn bữa cơm mà thôi. Tôi không muốn mắc nợ người khác – Hải Quỳnh nhìn Tần Phong đanh mặt đáp, cô không muốn cho anh có sự hiểu lầm gì.

– Vậy sao, được rồi – Anh với tay lấy ly trà trên tay cô uống một hơi – Xong, xem như cô đã mời tôi rồi, chúng ta hết nợ, cô có thể đi.

– Đi thì đi – Hải Quỳnh hất mặt đáp – Hình như anh hiểu lầm tôi thì phải. Đúng là anh rất đẹp trai, lại nghe nói anh nói anh học rất giỏi. Nhưng mà từ nhỏ tôi nhìn người học giỏi và đẹp trai đến phát chán rồi. Người như anh, xin lỗi bít cửa từ lâu rồi. Đừng tưởng bất cứ ai cũng thích mình rồi cho người ta là phiền phức.

Nói xong cô hùng dũng quay lưng đi bỏ đi, đi được mấy bước thì quay mặt lại cười trêu

– Bắt quả tang anh đang nhìn lén tôi.

Tần Phong quả thật vẫn chăm chú nhìn theo cô, anh không ngờ cô gái nhỏ nhắn này lại có thể hiên ngang xỉ vả anh như vậy, có chút mất mặt, nhưng cảm thấy có chút gì hay hay ở cô bé này nên bất giác nhìn theo.

Không ngờ bị cô quay lại trêu, bỗng cảm thấy xấu hổ, bất giả mặt đỏ cả lên. Nhìn vẻ bối rối của anh, cô phá lên cười rồi nháy mắt với anh một cái, bỏ đi tới bên các cô bạn, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Tần Phong bất giác ngồi thẫn thờ rồi cười nhẹ, không ngờ cô gái này cũng thú vị thật.