Chương 11

Lá rụng nhiều nên tán cây thưa dần, Nhược Hi cũng dần dần bình thường trở lại, chí ít là ngoài mặt, thi thoảng còn chịu khó cười đùa với a hoàn, chỉ hiềm vẫn biếng ăn. Đôi lúc cô thoáng nghĩ đến việc trốn khỏi phủ Bối lặc, nhưng nếu cô là con nhà thường dân thì có khi còn trốn được, mọi người không tìm thấy cũng thôi, song hiện tại cô là con gái của nhị phẩm đại thần kiêm tổng binh trấn thủ Tây bắc, em vợ của Bát Bối lặc gia, lại là tú nữ đợi tuyển, mà thiên hạ này là của hoàng tộc Ái Tân Giác La, cô trốn đi đâu cho thoát? Huống hồ cô còn phải nghĩ đến Nhược Lan, nếu cô bỏ đi, chắc nàng không chịu đựng nổi.

Hôm ấy, Nhược Hi đang tập viết trong phòng thì Xảo Tuệ vào báo Thập tứ gia tới. Nhược Hi gác bút bước ra, thấy Thập tứ đang lừng chừng ngoài sân, cô tiến tới thỉnh an:

– Sao không vào nhà?

Thập tứ rủ:

– Chúng ta ra vườn đi dạo đi!

Nhược Hi đồng ý. Xảo Tuệ lấy áo choàng gấm thêu màu hồ thủy khoác ngoài cho cô, lại dặn đừng đứng chỗ nhiều gió, Nhược Hi gật đầu rồi cùng Thập tứ a ca ra khỏi sân.

Hai người đi trong yên lặng, được một lúc, Nhược Hi gượng cười:

– Thế này là thế nào đây? Mãi mà không hó hé một câu, làm người ta buồn chết đi được!

Thập tứ bật cười khan:

– Trước lúc tới gặp cô, lòng ngổn ngang đủ điều muốn nói, giờ lại không biết nên nói gì.

Nhược Hi đứng lại, quay mặt sang:

– Tôi ổn rồi!

Thập tứ a ca cũng đứng lại theo, thở dài:

– Cô ổn rồi, nhưng Thập ca vẫn bất ổn.

Nhược Hi không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra ý hỏi. Thập tứ a ca thở dài:

– Từ bữa dự yến Trung thu về, Thập ca không hề lên triều. Hoàng a ma có hỏi mấy lần, Bát ca đều trả lời hộ là tại trong người không khỏe. Cứ thế này mãi, Hoàng a ma sẽ sai thái y đến khám mất.

Nhược Hi cúi xuống nhìn mũi giày, hỏi:

– Vậy anh muốn tôi làm gì?

– Đi gặp Thập ca, khuyên nhủ anh ấy.

Nhược Hi trầm ngâm chốc lát, rồi gật đầu nhận lời:

– Bao giờ thì đi?

– Hết buổi lên triều ngày mai, ta đến đón cô vào cung gặp Thập ca.

– Được – Nhược Hi đồng ý.

oOo

Nhược Hi và Thập tứ ngồi trên xe ngựa, suốt đường đi không trao đổi lấy một câu. Lúc họ ra khỏi cửa, Nhược Lan không hề thắc mắc, chắc hẳn Bát a ca đã cho người đến báo trước để nàng biết rồi. Vào tới cửa cung, cả hai xuống xe, có người đã đợi hầu để đổi họ sang kiệu. Kiệu đi lâu lắc mới dừng. Thập tứ a ca dẫn Nhược Hi vào sân, trỏ cánh cửa chính giữa:

– Ta không vào đâu.

Nhược Hi gật đầu, đang định cất bước, Thập tứ bèn dặn thêm:

– Lát nữa, bọn thái giám mà ta lừa đi chỗ khác sẽ quay trở lại, gắng nhanh lên nhé!

Nhược Hi “ừ” một tiếng, tiến tới vén rèm đi vào.

Qua cửa là một chái sảnh, trong nhà nồng nặc mùi rượu, nhưng chẳng thấy bóng một ai. Nhác trông bên cạnh có một cửa tò vò buông rèm châu, Nhược Hi bèn rẽ rèm đi vào. Rèm châu rủ lại sau lưng, hạt va nhau khua lanh canh. Thập a ca đang nằm nghiêng trên sập, mắt nhắm nghiền, rống lên:

– Đã bảo là đừng đến làm phiền ta cơ mà, cút đi!

Nhược Hi tiến thêm mấy bước, đứng lại nhìn gã, bao lời định nói mà không biết nên bắt đầu từ đâu. Thập a ca mở bừng mắt ra, mặt hầm hầm. Trông thấy Nhược Hi, sắc giận đổi thành kinh ngạc, rồi u ám, gã chậm chạp ngồi dậy. Nhược Hi đến bên bàn ngồi xuống ghế, nhấc bình rượu lên lắc lắc, nghe bên trong còn hơi óc ách, bèn đặt trở xuống.