Chương 11

« Cậu điên rồi, » Jemina lặp đi lặp lại khoảng mười phút một lần. Bây giờ là sáng thứ bảy, và chúng tôi như thường lệ đang khoác áo choàng tắm, uống cà phê và chăm sóc cơ thể. Hoặc như trường hợp của tôi, chia tay bạn trai. « Cậu không nhận ra là cậu đã có anh ấy à? » Cô ấy thổi móng chân, chỗ cô nàng vừa sơn màu hống phấn. « Tớ đã đoán cậu sẽ đeo nhẫn chỉ trong 6 tháng tới. »

« Tớ cho là cậu đã bảo rằng tớ đã phá huỷ mọi cơ hội của mình khi chuyển đến sống cùng anh ấy ? » Tôi sưng sỉa vặc lại.

« Được rồi, với Connor, tớ nghĩ cậu sẽ an toàn và hạnh phúc. » Cô ấy lắc đầu. « Cậu mất trí rồi. »

« Bồ có nghĩ tớ mất trí không? » Tôi nói, quay sang Lissy, đang ngồi trên ghế cập kênh ôm khuỷu tay và ăn một mẩu bánh nho khô. « Nói thật nhé! »

« Ờ…không, » Lissy nói vẻ đáng ngờ. « Tất nhiên là không rồi! »

« Bồ có nghĩ! »

« Chỉ là…các cậu giống như một cặp đôi tuyệt vời ấy. »

« Tớ biết là bọn tớ như thế. Tớ biết nhìn bề ngoài bọn tớ là một cặp tuyệt vời. » Tôi ngừng, cố gắng giải thích. « Nhưng sự thật là, tớ cảm thấy chưa bao giờ được là chính mình. Nó luôn hơi cứ như bọn tớ đang diễn kịch vậy. Bồ biết đấy. Nó không có vẻ thật, không biết sao nữa. »

« Thế thôi sao? » Jemina ngắt ngang, nhìn chằm chằm như thể tôi đang nói lung tung. « Đấy là lí do cậu chia tay à? »

« Đó là một lí do rất hợp lí mà, cậu không nghĩ vậy sao? » Lissy bênh vực.

Jemina trố mắt nhìn hai chúng tôi.

« Tất nhiên không rồi! Emma, nếu các cậu chỉ gạt nó sang và diễn như thể một cặp hoàn hảo đủ lâu, các cậu sẽ trở thành cặp đôi hoàn hảo. »’

« Nhưng..nhưng chúng tớ sẽ không hạnh phúc! »

« Các cậu sẽ trở thành một cặp đôi hoàn hảo,’ Jemina nói, tựa hồ như đang giải thích điều gì đó cho một đứa trẻ ngu ngốc vậy. « Hiển nhiên là các cậu sẽ hạnh phúc. » Cô nàng cẩn thận đứng dậy, ngón chân bị dây ra một ít bọt màu hồng, và bắt đầu tiến về phía cửa. « Và dầu sao. Tất cả mọi người đều giả vờ trong các mối quan hệ. »

« Không, họ không giả vờ! Hoặc ít nhất là họ không nên làm thế. »

‘Tất nhiên là họ nên như thế! Thành thật với nhau hoàn toàn được đánh giá cao . » Cô ấy nhìn chúng tôi một cách hiểu biết. « Mẹ tớ đã cưới bố tớ gần ba mươi năm và ông vẫn không hề hay biết rằng bà không phải là người có tóc vàng tự nhiên. »

Cô ấy biến mất sau căn phòng còn tôi và Lissy nhìn nhau chằm chằm.

« Bồ có nghĩ rằng cậu ấy có lý không? » Tôi hỏi.

« Không, » Lissy nói với vẻ không chắc chắn. « Tất nhiên là không rồi! Một mối quan hệ phải được xây dựng trên…trên niềm tin…và sự thật… » Cô ấy ngừng lại, nhìn tôi với vẻ lo lắng. « Emma, bồ chưa từng nói bồ cảm thấy như thế ở Connor. »

« Tớ…không kể với ai cả. »

Điều này không thật sự đúng, tôi nhanh chóng nhận ra. Nhưng tôi khó có thể mở miệng nói với người bạn thân nhất của tôi rằng tôi đã kể chuyện cho một người hoàn toàn xa lạ mà không kể cho cô ấy, đúng không?