Chương 11

Sau một đêm trăn trở và trằn trọc, Catherine dò dẫm tìm kính và cô nhận ra rằng cô đã quên nó trong khi cô đến thăm Leo đêm qua. Thở dài thất vọng, cô ngồi vào bàn trang điểm và úp mặt vào hai tay

Một quyết định ngu ngốc, cô nghĩ một cách u ám. Một khoảnh khắc điên khùng. Cô sẽ không bao giờ như thế nữa.

Nhưng cô cũng không thể độ tội cho ai cả, tất cả là tại cô.

Đó là thứ đạn dược tốt nhất, cô đã đưa nó cho Leo. Và anh sẽ dùng chính nó để tra tấn cô. Anh sẽ tận dụng mọi cơ hội để làm bẽ mặt cô. Cô biết anh đủ rõ để không nghi ngờ gì khả năng đó.

Tâm trạng tồi tệ của cô không đỡ hơn chút nào với sự có mặt của Dolger cả, kẻ đã xuất hiện từ trong tráp đựng dép đi trong nhà của cô ở bên cạnh giường. Chú chồn tinh này đã sử dụng đầu để mở nắp tráp với vẻ vui mừng hiển hiện, nó kéo chiếc dép của cô ra khỏi tráp. Và có Chúa mới biết nó định giấu đi đâu

” Dừng lại, Dodger,” cô nói và vội đuổi theo. Mọi thứ chỉ mờ ảo, không rõ nét. Cô cần kính của mình. Và thực sự rất khó để tìm kiếm bất cứ thứ gì khi bạn không thể nhìn thấy trong khoảng cách hai feet trở lại. Hơn nữa, nếu một trong những người hầu gái tìm thấy kính của cô trong phòng Leo, và Chúa giúp cô, nó mà ở trên giường của anh thì mọi người sẽ biết chuyện mất

Bỏ chiếc dép xuống, Dodger chạy lóc cóc về phía cô, nó đứng đấy và vòng thân mình ôm lấy đầu gối cô. Nó đang run, và điều này theo như Beatrix nói đó là biểu hiện thông thường của chồn sương. Nhiệt độ cơ thể chồn sương giảm xuống khi nó ngủ, và run rẩy là cách nó làm ấm thân. Catherine cúi xuống để vuốt ve nó. Nhưng khi Dodger cố gắng trèo lên vạt váy cô, cô vội đẩy nhẹ nó xuống. ” Tao không được khỏe,” cô ủ rũ nói cho dù hành động vừa rồi của cô không có gì sai trái cả. Tức tối trước sự chối từ của cô, Dodger quay đi và nhanh chóng nhảy ra khỏi phòng.

Catherine tiếp tục gục đầu xuống bàn. Cảm giác u ám và đầy xấu hổ không thôi tra tấn cô. Cô đã ngủ dậy muộn. Cô có thể nghe thấy những tiếng bước chân và những cuộc đối thoại mập mờ ở tầng dưới. Liệu Leo có xuống ăn sáng không nhỉ?

Cô không thể gặp anh.

Tâm trí cô trở về với những phút giây điên loạn của đêm qua. Một ham muốn nguyên thủy trỗi dậy trong cô khi cô nghĩ về cái cách anh đã hôn cô, cảm nhận miệng anh miên man trên cơ thể cô. Cô nghe thấy tiếng Dodger quay trở lại phòng mình, nó cười và nhảy cẫng lên như nó vẫn thường làm mỗi khi nó phần khích. ” Đi đi, Dodger,” giọng cô đều đều nói.

Nhưng nó vẫn khăng khăng ở lại, nó tiến về phía cô và lại đứng thẳng lưng. Nhìn chằm chằm vào Dodger, Catherine nhìn thấy có cái gì đó mà Dodger đang gặm trên miệng. Cô chớp mắt liên hồi. Chầm chậm cô cúi xuống và lấy vật đó từ miệng Dodger. Kính của cô. Cô ngạc nhiên khi chỉ một cử chỉ của sự tốt bụng cũng có thể khiến cho con người ta cảm thấy thoải mái hơn.

” Cảm ơn chú mày,” cô thì thầm, nước mắt khẽ rơi từ khóe mắt cô khi cô vuốt ve đầu của Dodger. ” Tao rất yêu chú mày, Dodger tinh quái ạ.”

Trèo lên vạt váy cô, Dodger bật lên bật xuống và khẽ thở dài. Catherine mặc quần áo rất nghiêm trang và đầy cẩn thận, cô đã thêm những kẹp ghim lên mái tóc của mình, cô buộc chặt khăn thắt lưng vào chiếc váy xám hơn thường lệ. Như vậy cô có thể bao bọc bản thân một cách triệt để, để mọi thứ trong cô không lạc mất một cách dễ dàng. Kể cả những suy nghĩ đang ngự trị trong đầu cô.