Chương 11

Tôi đứng lặng người trên ngưỡng cửa. Trong vòng chưa đến một giây đồng hồ, cảm giác nhẹ nhõm bỗng biến thành nỗi lo tê điếng, và cái ý nghĩ rằng Geli Bauer là phụ nữ cũng không làm động mạch đang gõ thình thịch của tôi đập chậm lại chút nào. Giống như đám thuộc hạ, trông ả gầy gò gân guốc với tia sáng giết người trong mắt. Ở con người ả toát ra vẻ tự tin lạnh lùng của vận động viên leo núi đẳng cấp thế giới. Tôi có thể tưởng tượng ả treo mình trên vách đá dựng đứng hàng giờ liền, sức nặng cơ thể dồn vào cả mấy đầu ngón tay. Khó mà đánh giá trí thông minh của ả trong một lò ấp toàn thiên tài, nhưng qua những cuộc trò chuyện trước đây, tôi biết ả cực kỳ nhanh trí. Ả đối xử với mọi người, trừ những nhà bác học hàng đầu của Trinity, như tù khổ sai, và tôi cho đó là vì ả là con gái một vị tướng đầy quyền thế. Ravi Nara thô lỗ gọi ả là “kẻ hủy diệt có vú” còn tôi nghĩ ả là một kẻ hủy diệt có đầu óc.

“Tôi có thể làm gì cho cô?” cuối cùng tôi lên tiếng.

“Tôi cần hỏi anh vài câu hỏi,” ả nói. “Thủ tục ấy mà.”

Thủ tục? Tôi biết trong vòng hai năm Geli Bauer đã viếng thăm phòng làm việc của tôi đến năm sáu lần. Tôi thường thấy ả qua tấm kính, chúi mũi vào nghiên cứu những trắc nghiệm phát hiện nói dối mà tôi được chọn làm ngẫu nhiên.

“Godin vừa cho chúng ta nghỉ ba ngày,” tôi nói. “Tại sao cô không để đến khi chúng ta trở lại làm việc?”

“Tôi e rằng không thể chờ đợi.” Ả có giọng lơ lớ của đám sinh viên những trường học của giới thượng lưu ở hải ngoại.

“Cô vừa nói rằng chỉ là thủ tục.”

Một nụ cười mềm mỏng. “Sao anh không ngồi xuống, bác sĩ?”

“Cô đang ngồi trên ghế của tôi.”

Geli không đứng dậy. Ả có vẻ hiếu chiến.

“Cô không hay đích thân xử lý những thủ tục loại này,” tôi nói. “Do đâu mà tôi có vinh dự ấy?”

“Cái chết của tiến sĩ Fielding đã làm phát sinh một tình hình bất thường. Chúng tôi cần chắc chắn mình biết được nhiều nhất có thể về tất cả những gì đang xảy ra xung quanh chuyện này.”

“Tiến sĩ Fielding chết do đột quỵ.”

Ả im lặng quan sát tôi hồi lâu. Vết sẹo trên má trái của ả nhắc tôi nhớ đến vết sẹo của các cựu binh đã chiến đấu ở Việt Nam, khi tôi còn làm bác sĩ. Họ miêu tả những mảnh lựu đạn phốt pho cháy sâu vào da thịt rồi sau đó tự chai lại như thế nào, chỉ cần gặp không khí là bắt cháy trở lại làm bị thương cả bác sĩ phẫu thuật đang cố gắp những mảnh đó ra. Lính tráng rất sợ những mảnh này, còn Geli Bauer trông như thể đã quen va chạm với chúng. Nhờ vết sẹo đó mà tôi đâm ra thích ả. Một người đàn bà đẹp được đánh dấu bằng một thứ như thế thường có những hiểu biết thấu đáo về cuộc sống mà các chị em khác khó có được. Nhưng khi giao tiếp với Geli, tôi mới vỡ ra rằng cho dù thoát nạn bằng cách quái quỷ nào, bài học ả rút ra từ đó chỉ là cay đắng.

“Tôi quan tâm đến quan hệ của anh với tiến sĩ Fielding,” ả nói.

Geli bao giờ cũng xưng tôi, không dùng cái từ ngữ quan liêu chúng tôi; dường như ả cảm thấy giữ an ninh cho cả dự án là trách nhiệm của riêng cá nhân ả.

“Thế ư?” tôi hỏi lại, làm như bị sốc.

“Anh miêu tả về quan hệ giữa hai người như thế nào?”

“Ông ấy là bạn tôi.”

“Anh thường gặp và trò chuyện với ông ấy ngoài nơi làm việc.”

Nếu thừa nhận điều này tức là thú nhận đã vi phạm quy chế an ninh của Trinity. Nhưng chắc Geli đã có băng video rồi. “Phải.”