Chương 11

Lâm mỹ nam khỏa thân. Được rồi, nói đúng ra là nửa thân trần. Khỏa thân cái gì? – Đêm “thuê phòng” chính thức trước đó, Chu Thanh Thanh không thể thấy được, do ngại ngùng, cô còn kịch liệt yêu cầu Lâm mỹ nam tắt đèn, chỉ để lại ánh đèn ngủ lờ mờ đầu giường… Mà ngày hôm sau tỉnh lại thì, bóng dáng mỹ nam đã không còn nữa! =.=

Vậy được, chúng ta hướng màn ảnh sang thị giác của Chu Thanh Thanh:

“Da trắng nõn nà, mềm mại như sương tuyết!” – Xin hãy PIA cô đi, lúc ấy trong đầu cô thực sự bật ra chín chữ buồn nôn này!

Dáng người của Lâm mỹ nam thì đẹp khỏi phải nói, vai rộng eo nhỏ mông vừa vặn, có thể nói là tỉ lệ vàng! Hiếm có hơn là, làn da của Lâm mỹ nam vừa láng bóng lại vừa trắng nõn, không làm tiểu thụ quả thực lãng phí, nhưng nhìn mãi cũng không thấy vẻ mỏng manh yếu đuối, mà là dẻo dai đầy sức bật – lại rất có tố chất công!… Huống hồ, năng lực X của mỹ nam cô đã được trải nghiệm, tuyệt đối là cường công oa cường công! Nói thật hiện tại cái nơi giữa hai chân khiến người ta xấu hổ khi mở miệng kia của cô vẫn còn hơi đau nhức. o(╯□╰)o!

Còn nữa, phần bụng của mỹ nam còn có sáu múi cơ bụng cân đối! – Chu Thanh Thanh thề bằng thị lực 1.2 của cô, thật sự là sáu múi!

Đừng nói tới xương quai xanh tinh tế dưới làn môi mỏng đẹp đẽ của mỹ nam, dưới xương quai xanh tinh tế là lồng ngực gợi cảm cường tráng, trên lồng ngực gợi cảm cường tráng là hai quả màu đỏ nho nhỏ tươi đẹp mê người, còn có khăn tắm bao quanh vị trí nào đó khiến người ta mơ màng…

Chu Thanh Thanh ngẩng đầu, lúc thì dùng tay trái nắm ngón giữa tay phải, lúc thì dùng tay phải nắm ngón giữa tay trái – Chu Thanh Thanh chỉ mơ hồ nhớ được phương pháp cầm máu mũi bằng cách giữ chặt ngón tay này (hay là phương pháp để ngừng nấc?), nhưng không nhớ rõ là chảy máu mũi bên nào thì phải giữ ngón tay bên kia! =.=

Tiếp đó, mời mọi người thử tưởng tượng một chút: Một cô gái vừa bịt bên mũi đang chảy máu vừa liếc mắt nhìn. Nhìn trộm mỹ nam khỏa thân, vừa hỏi “Tại sao da anh lại trắng như vậy, còn có thể rèn luyện được cơ dụng sáu múi…”

Lâm Diễn dứt khoát quay đầu, quay người, biến mất trong tầm mắt của Chu Thanh Thanh…

Chu Thanh Thanh vừa lấy khăn tay cầm máu vừa trề môi trách móc: “Này, đừng có đi? Người ta còn chưa nhìn đủ… Thật là, nhỏ mọn thế…”

***

Hai ba phút trôi qua, cuối cùng Chu Thanh Thanh mới ngừng chảy máu mũi – hai bên lỗ mũi đều nhét cả đống khăn giấy, phải há hốc mồm để thở, ai ngờ Lâm mỹ nam lại xuất hiện ở cửa!

Nhưng mà thật đáng tiếc, lần này Lâm mỹ nam đã mặc thêm áo choàng tắm! Biểu lộ nóng bỏng chờ mong của Chu Thanh Thanh lập tức biến thành thất vọng buồn bã.

Chỉ thấy trên khuôn mặt tuấn tú của Lâm mỹ nam giống như cười mà không phải cười: “Tôi sợ tôi không mặc quần áo rồi người nào đó sẽ vì mất máu nhiều quá mà bị thiếu máu.”

Chu Thanh Thanh: … 囧!

“Còn nữa, bộ dạng này của cô thật khó coi… Trước tiên hay là cô vào nhà vệ sinh rửa sạch đi, dùng nước lạnh rửa sạch mũi, lại dùng nước lạnh vỗ vỗ lên trán, hai bên má, phần cổ gì đó, hình như cũng có thể ngừng máu mũi.”

“Hả, vậy sao? Hình như có chút ấn tượng…” Sau đó Chu Thanh Thanh liền đi thẳng vào phòng tắm.

Lâm Diễn rất không khách khí đi vào, định bụng ngồi xuống một lúc – anh có mấy lời cần nói chuyện nghiêm túc với Chu Thanh Thanh, cho dù không thể nói rõ cho cô chân tướng sự việc, nhưng cũng phải làm cho cô tỉnh lại, tránh một lúc nào đó thật sự bị người ta lừa bán!