Chương 11

Bạch Bạch hết sức chuyên tâm tu luyện, không nhận ra ngày đã trôi qua hơn nửa, mở mắt ra thì bầu trời đã tối, cong người lên nhảy xuống ghế cạnh cửa sổ. Lúc này mới giật mình, Mặc Yểm đã không còn ở đó, vừa rồi rõ ràng cảm giác được hắn ở bên cạnh mình.

Chỗ dựa “đực” có một điểm tốt là trước mặt hắn không cần phải che giấu bản thân mình thật ra không phải là một con hồ ly bình thường. Lúc trước ở cạnh chỗ dựa “cái” Lăng Thanh Ba, Bạch Bạch thực sự không dám bày ra tư thế tu luyện không nhúc nhích như hôm nay. Lăng Thanh Ba nhất định sẽ cảm thấy nàng không bình thường, sau đó sẽ không ngừng chơi đùa trêu chọc nàng. Vì thế nên nếu nàng muốn luyện công, nhất định phải làm bộ đang ngủ hoặc là thừa dịp sau khi chủ tớ bọn họ đi ngủ mới vụng trộm luyện.

Ở cạnh Mặc Yểm, ít nhất không cần phải lo lắng bị quấy rầy. Hơn nữa, Bạch Bạch cảm thấy chỗ dựa“đực” này chắc hẳn sẽ bảo vệ được nàng, cho nên có thể phá lệ, an tâm chuyên chú tu luyện.

Đang so sánh ưu khuyết điểm của hai chỗ dựa mới với cũ, đột nhiên nàng nghe thấy giọng cười của Mặc Yểm vang lên bên tai ” Xong việc chưa? Bạch Bạch, tiến độ tu luyện của ngươi thật chậm chạp”

Bạch Bạch không phục, trừng to mắt, thân thể nhỏ nhắn đứng dậy phản bác nói: “Chậm chỗ nào? Thần tiên sư phụ nói ta rất thông minh, học rất nhanh!” Nói xong đắc ý nhấc cái đuôi xù lông to đùng lên, mười một phần mười hi vọng được ca ngợi là tiểu động vật yêu kiều.

Mặc Yểm nhíu mày lại, hỏi: “Thần tiên sư phụ? Là ai?”

Hắn vốn không có cảm tình gì đối với thần tiên, nhất là khi con tiểu vật cưng của mình lại dùng tông giọng vừa thân thiết vừa sùng bái như vậy nhắc tới một người khác, càng làm cho hắn khó chịu kinh khủng.

Bạch Bạch không chú ý tới việc trong giọng nói của hắn có gì ác cảm, nửa đứng dậy tinh nghịch thò móng vuốt ra lôi kéo ống tay áo của hắn chơi đùa, nửa thuận miệng trả lời: “Thần tiên sư phụ chính là thần tiên sư phụ á.”

Mặc Yểm đương nhiên không hài lòng với đáp án như vậy, còn định hỏi lại thì đột nhiên có một loại cảm giác kỳ lạ truyền đến, mà nơi phát ra loại cảm giác đó chính là từ hướng tiểu viện của Lăng Thanh Ba.

“Lăng Thanh Ba có chuyện phiền toái rồi……” Mặc Yểm nói nhỏ

Bạch Bạch thất kinh, vội đứng lên, tứ chi đạp một cái định nhảy ra ngoài cửa sổ, đi đến tiểu viện của Lăng Thanh Ba cảnh báo để cứu người. Thân thể mới đến giữa không trung, lại bị một đôi tay lớn cản lại, kéo trở về.

Không cần phải hỏi, người ra tay chính là Mặc Yểm, hắn nhét Bạch Bạch một cái vào trong vạt áo trước, nói cảnh cáo: “Ngoan ngoãn đừng làm loạn thì ta sẽ cứu nàng ta.” Trong lúc còn đang nói thì người đã hóa thành một vệt sáng bay đi, vào trong tiểu viện của Lăng Thanh Ba.

Tiểu thư đồng mất nguyên cả một ngày trời mới vẽ xong được hơn sáu mươi lá bùa. Y theo như lời của tiểu đạo sĩ, tất cả cửa sổ trống đều dán một lá , hai lá còn lại thì muốn thỉnh công tử mang theo trên người.

Mặc dù Lăng Thanh Giám cũng có chút cảm động đối với hành động trung thành bảo vệ chủ nhân của tiểu thư đồng, nhưng cái mùi hung hoàng lại quá gay mũi. Đặc biệt, tiểu thư đồng e sợ thừa còn hơn thiếu nên trong nước mực vẽ bùa đã cho đủ “tiền vốn” (*cái thứ nôn ói ra đó >.< ), quả thực đơn giản vì trong người muốn ói. Lăng Thanh Giám từ trước đến nay giữ mình sạch sẽ, làm sao lại chịu chỉ vì vài câu nói gieo hoang mang sợ hãi của thần côn mà khiến cơ thể mình bám mùi kỳ dị?