Chương 11

Đàm Hạ Thụ tên trộm này, khốn nhiễu Hùng Bảo Bảo một đêm, hại cô mất ngủ.

Được rồi, lấy tư cách của một kẻ trộm mà nói, anh đích thực lợi hại.

Mặc dù không có bộ dạng của phường trộm cướp, nhưng mấy tháng qua, anh dần trộm đi tâm của cô, trộm đi giấc ngủ hàng đêm của cô, trộm đi lần đầu tiên yêu thương của cô, trộm đi chân dung người bạn trai trong tưởng tượng của cô.

Cô từ không nguyện ý cùng anh hẹn hò, đến cơ hồ ngày ngày cùng anh hẹn hò. Cô từ không thích anh chơi bời lêu lổng, đến thưởng thức tình thú trong cuộc sống của anh. Cô ghét cay ghét đắng hành động quỷ quỷ túy túy, kết quả cô lại có bạn trai là một tên trộm!

Còn có gì so sánh với chuyện này càng châm chọc hơn sao?

Bây giờ, cái tên cướp đáng giận này lại còn muốn kéo cô cùng đi làm trộm? Còn có gì so sánh với điều này càng hoang đường sao?

Cô tuyệt đối không đáp ứng! Anh nếu như không muốn “rửa tay chậu vàng” (Clair: ý là rửa tay gác kiếm, thoái ẩn giang hồ như các cao thủ ngày xưa ấy), vậy thì chờ cô cùng anh chia tay.

Ừ, cứ như thế! Vào lúc trời hừng sáng, Bảo Bảo đã có quyết định.

Sau đó, một ngày mới bắt đầu.

7h đúng, cô mua bữa ăn sáng ở đạo trường chờ học sinh. Tám giờ trường bắt đầu học, học sinh là một đám người đã về hưu, các cô, các bác muốn rèn luyện thân thể. Chín giờ, chương trình học kết thúc, tiễn học sinh, về nhà giặt quần áo, quét dọn trong nhà.

Mười một giờ, điện thoại vang. Cho là tìm cô, ba ba nhận điện thoại, đổi y phục, đi ra cửa.

“Ba cùng chú Phương đi làm từ thiện.”

Hùng Hoa Anh giơ lên chiếc túi bảo vệ môi trường, thật vui vẻ ra cửa, hoàn toàn không phát giác ra tâm sự nặng nề của con gái cưng.

Hai giờ chiều, Đinh Tử Nhu cười híp mắt tới. Cô mang đến một đống phiền phức, Bảo Bảo ngồi yên ở trên ghế sa lon xem tin tức.

Tử Nhu cười dài hỏi:

“Có muốn ăn khoai tây không?”

“Không.”

“Hán bảo?” (Clair: Không biết là cái gì =.=)

“Không.”

“Bắp ngô?”

“Không.”

“Đàm Hạ Thụ?”

Bảo Bảo trừng cô một cái.

“Vui lắm sao?”

“Hắc hắc hắc hắc hắc hắc…”

Đinh Tử Nhu tự cho là hài hước loạn cười.

“Cậu hôm nay mặt rất thối đó. Tối hôm qua ngủ không ngon? Mắt có quầng thâm ai…”

“Cậu hôm nay thật cao hứng sao.”

Cười đến giống như sắc nữ.

Tử Nhu dùng một loại thanh âm vô cùng khả ái nói:

“Đúng a! Tử Nhu hôm nay thật vui vẻ đó ~~ ”

Ừ ~~

“Cùng Kiều Đại Vĩ chia tay?”

Đinh Tử Nhu oa oa nói:

“Uy! Đừng có nguyền rủa bọn mình.”

“Cùng hắn ở chung một chỗ mới là nguyền rủa, sớm muộn gì cả người, cả của đều mất.”

Đinh Tử Nhu nhảy khỏi ghế sa lon, hí mắt đánh giá Hùng Bảo Bảo.

“Sách sách… Kể từ khi cậu cùng Đàm tiên sinh yêu thương, mình đã thật lâu không nhìn thấy cậu dữ tợn như vậy. Cậu hôm nay hỏa khí lớn như vậy, Tử Nhu quyết định giúp cậu giảm nhiệt.”

Vừa nói lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.

“Cậu làm gì? Gọi cho ai?”

Đinh Tử Nhu phất tay một cái, điện thoại chuyển sang tai kia, hướng về phía điện thoại di động nói:

“Đàm tiên sinh? Cứu mạng cứu mạng, người yêu của anh hung bạo —— a!”

Bảo Bảo đoạt lấy điện thoại.

“Đừng nghe cô ấy…”

Đô đô đô đô…

Di?

Hùng Bảo Bảo nhìn chằm chằm điện thoại di động, Đinh Tử Nhu bật cười.

“Wow ha ha ha… Gạt cậu thôi. Xem cậu khẩn trương kìa, ha ha ha ha ha… Wow! Đau ~~”

Bị Bảo Bảo làm cho biết điều một chút ngồi trở về ghế sa lon, Tử Nhu nghiêm túc cho Hùng Bảo Bảo ý kiến ——