Chương 11

Chiếc bình pha lê bị đập mạnh xuống sàn vỡ choang, để lại trên sàn gỗ một vết xước rõ rệt. Người làm trong nhà đều bị một phen mất hồn, bất động mất vài giây mới đủ tình táo chạy đến ôm cô chủ của họ lại.

“Bỏ ra ngay! Tôi đuổi việc hết bây giờ.” – Kim vùng vẫy, miệng la hét.

Nghe vậy, mọi người dù không muốn nhưng cũng đành im lặng để yên cho Kim đập phá. Đúng là giàu có quá nên coi thường giá trị mọi thứ. Nhìn những món đồ Kim đập vỡ, mọi người chỉ biết nuốt nước miếng tiếc thầm.

“Chết hết đi! Chết hết đi!” – Vừa đập phá mọi thứ, Kim vừa gào lên trong tiếng nấc uất ức và giận dữ.

“Em thôi ngay đi!” – Tiếng Vương đầy giận dữ từ cửa vang đến. Đánh người ta vỡ đầu rồi về đây làm ồn nữa sao? Em gái anh được chiều quá nên đâm hư rồi.

“Em đang không vui.” – Kim bỏ ngoài tai lời Vương nói, ném nguyên bộ ấm trà bằng gốm do một nghệ nhân nổi tiếng người Nhật làm xuống sàn gỗ. Bộ ấm không vỡ nhưng nước bên trong đổ tung téo ra ngoài làm căn phòng thêm phần nhếch nhác.

“Em càng ngày càng quá quắt đó.” – Vương giận dữ vung tay định tát em mình.

“Anh muốn đánh em? Vì con quỷ đó mà anh muốn đánh em?” – Sự giận dữ của Kim dành cho Winner càng tăng lên.

“Em thôi ngay đi! Người ta đang hi sinh vì em đấy.” – Vương hạ tay xuống, thở dài ngao ngán. Cũng may anh còn kiềm chế được.

“Hi sinh? Nó đang cướp mọi thứ của em thì có.” – Kim cười đầy khinh bỉ, hai tay vòng trước ngực ngạo mạn.

“Mẹ vì không muốn anh và em chịu khổ, gặp nguy hiểm nên mới để cho Winner gánh vác mọi thứ. Em còn nhỏ, còn chưa hiểu được đâu. Nhưng vài năm nữa em sẽ phải cảm ơn Winner đó.” – Vương dịu giọng cố dỗ dành cô em ngang bướng của mình.

“Anh dẹp ngay cái màn tưởng tượng nổi da gà đó đi. Em sẽ tống nó ra khỏi nhà trong nay mai thôi. Ai mượn nó phải gánh giúp em? Em không sợ gì hết. Em muốn nối nghiệp của mẹ.” – Kim quát ầm lên, mắt đỏ ngầu vì tức.

“Em ngang bướng vừa thôi. Không cảm ơn thì đã đành còn đòi đuổi người ta đi sao?”

“Cảm ơn? Cảm ơn vì đã ở sau lưng tỉ tê với mẹ để mẹ cho chị ta cả một cơ nghiệp sao? Thứ không cha mẹ, đã ở nhờ còn không biết điều.”

Đến nước này, Vương quả thật không thể kiềm chế được nữa. Trước khi tự nhủ mình hãy bình tĩnh thì anh đã vung tay tát Kim.

Một bên gò má trắng ngần như sứ in rõ rệt dấu bàn tay đỏ hằn. Đôi mắt Kim trợn lớn đến mức muốn rớt ra ngoài, từng vằn máu đỏ nổi nên đáng sợ.

Không nói thêm lời nào, con bé bỏ chạy ra ngoài.

Trong một ngày, mất tất cả những gì cứ nghĩ sẽ thuộc về mình, giờ còn bị người anh trai luôn nuông chiều tát. Tất cả đều tại Winner. Trên đời này, kẻ Kim hận và muốn giết chết nhất chỉ có thể là Winner.

Tháng giêng trời lộng gió, bụi mù mịt đất trời, những cơn gió thổi giông bão về.

*

Ngọc đang đi chúc tết bà con, đầu óc đã lâng lâng vì một chút men trong người. Anh định sẽ về nhà và ngủ một giấc cho khỏe lại. Những ngày tết quả thật rất mệt mỏi. Nhưng còn chưa kịp thực hiện ý định anh đã bị Kim gọi đến một quán nhậu.

Mùng một nhưng các quán ăn ở Đà Lạt đều nhiệt tình mở cửa dù vắng khách.

Quán nhậu Kim hẹn Ngọc cũng không ngoại lệ. Bên trong chỉ có mình Kim đang ngồi nghiêng ngả với đống vỏ bia.