Chương 11

Ngày mới, ánh mặt trời nhẹ nhàng rọi vào từng bông hoa lay-ơn nhỏ hãy còn đọng sương đêm. Trời vẫn ấm lạ mặc dù đã chuyển sang thu. Từng tia nắng vắt trên tường, ngọn gió nhẹ nhàng tạt sang rọi vào khung cửa sổ của một căn phòng màu xanh tươi mát. Bên trong…

– Dậy đi Linh, con gái con đứa, có biết mấy giờ rồi không mà còn nằm ườn ra thế này hả?

– Ưm… ưm…còn sớm mà mẹ, cho con ngủ thêm chút nữa đi. Con buồn ngủ lắm…

– Hôm nay là thứ tư, có biết mấy giờ rồi không?

– Dạ… aaaaaaaaaaaaaa….thôi chết con rồi, hôm nay lớp con học thể dục tiết 1. Hu…hu….sao mẹ không gọi con sớm….

Nó cuống cuồng bò dậy khỏi giường, chạy khắp nhà lục tìm quần áo, giày dép, mũ nón…Mỗi thứ nó vứt một nơi đến khi cần thì chẳng biết đằng nào mà lần. Xong xuôi, nó phi như bay ra khỏi nhà nhưng vẫn không quên ngoái lại:

– Con đi học đây ạ, chúc mẹ yêu một ngày tốt lành.

Nó là vậy, tuy rằng là học sinh cá biệt, luôn luôn bường bỉnh nhưng nó sống tình cảm lắm. Nó yêu mẹ nó nhất. Mẹ luôn quan tâm, chăm sóc nó từ nhỏ đến lớn. Bố nó thì bỏ hai mẹ nó đi từ lúc nó còn chưa sinh ra đời. Trong nhà chỉ có hai mẹ con nên rất thương yêu nhau.

– ….hộc…hộc… đợi đã…bác tài…. ơi……

Hix…làm thế nào bây giờ, thể nào cũng bị trễ học cho coi. Nó đang loay hoay không biết làm sao thì một chiếc E-blết đỗ cái “Xịch” trước mặt nó. Ngẩng đầu lên, nó ngạc nhiên, thì ra là một anh chàng đẹp trai. Làn da rám nắng khoẻ khoắn, tuy ngồi trên xe nhưng nó vẫn cảm thấy anh chàng này rất cao, chắc cũng phải mét 8. Đôi mắt đen trong sáng cùng hai hàng lông mày rậm trông rất đàn ông…. Nhưng nó không quan tâm, đẹp trai đến mấy thì cũng mặc kệ, việc nó quan tâm nhất lúc này là làm thế nào để đến trường một nhanh nhất mới đúng.

– Này, bạn gì ơi… có vẻ như đợi xe buýt sẽ rất lâu đó, chỉ còn 10 phút nữa là vào học thôi. Bạn có cần đi nhờ không, hình như chúng ta….

Không để anh ban nói hết câu, nó quay sang nói như hét.

– KHÔNG CẦN…

– Bạn không sợ muộn học sao?

– Sao mà cậu phiền phức thế nhờ. Tôi muộn học kệ tôi. Liên quan gì đến cậu. Cậu phắn nhanh đi cho tôi nhờ.

– Có thật cậu không cần đi nhờ không?

– …. – Mặt nó bắt đầu bốc khói.

– Thôi được. Nếu không cần thì tôi đi nha. Xin lỗi đã làm phiền.

– … Ê… đợi một chút….

Nó leo lên xe. Thản nhiên, mặc kệ ai kia đang cười thầm. Nó tức tối.

– Cười cái gì mà cười. Hâm à. Cậu lái xe nhanh cho tôi nhờ. Nhanh lên.

Chiếc xe bắt đầu vụt đi với một tốc độ kinh hoàng làm nó dựng cả tóc gáy.

– Này, đừng đi nhanh quá. Nguy hiểm lắm.

– Cậu vừa bảo đi nhanh còn gì. Chẳng phải cậu rất sợ muộn học sao.

– Thì..thế….nhưng đi nhanh vừa phải thôi. Không thì chết cả lũ bây giờ.

– Nếu cậu sợ thì cứ ôm chặt vào nhá.

– …Vớ vẩn. Tập trung vào chuyên môn đi.

Mà hắn nói đúng quá chứ còn gì nữa . Đúng là nó sợ muộn học thật…. Ông thầy thể dục của nó là chúa “đểu”. Đứa khác đi muộn thì không sao chứ còn riêng nó thì… ông ý bắt dọn nhà vệ sinh hẳn một tuần. Mà sao hôm nay không thấy Huy đến gọi đi học gì , càng nghĩ càng thấy bực. Lại còn gặp phải tên dở hơi biết bơi này nữa. Thật là…

Nhìn đồng hồ, thôi chết rồi….

– Nhanh lên không thì tôi muộn mất. Tôi không muốn dọn nhà vệ sinh đâu….

– Hả, cái gì cơ, cậu vừa nói cái gì á…..

– À, không….không….tôi bảo cậu là đi nhanh nhưng phải cẩn thận. Được chưa.

* * *

Này, gửi xe nhanh lên rồi ra đây. Muộn 5 phút rồi. Chết toi rồi. Nó rút điện thoại ra bấm bấm :

‘’ Thầy điểm danh chưa ? ‘’

Nó nhắn tin cho cái Trang xù.

‘’ Chưa, không biết sao mà vẫn chưa thấy tăm hơi ông ý đâu. Sao mày chưa đến hả ?’’

…Hà..hà…cơ hội dành cho ta đã đến….

Nói rồi,nó lò rò bước vào cổng trường theo dõi tình hình. Hai ông bảo vệ ngôi kia thì vào bằng niềm tin à ? Quay sang thì thấy anh chàng đang ngẩn tò te ra nhìn nó. Lắc đầu, nó cầm tay anh bạn kéo đi.

– Theo tôi, chúng ta muộn 5 phút, thể nào cũng phải lên phòng giám thị cho coi. Bây giờ, ta đi cửa sau. Nhanh….

Hai đứa nó luồn ra phía sau trường. Nó kiễng chân bật lên.

– Phù…không có ai. Này, cậu kia… lại đây, trèo tường vào. Mà này, cậu có biết trèo tường không đấy hả ?

– Hôm đầu tiên đi học mà phải trèo tường như thế này sao ?

– Hả, lần đầu ?

– Tôi là học sinh mới chuyển đến. Em song sinh của tôi cũng thế nhưng chắc nó đến rồi.

– Vậy…bây giờ cậu lên phòng hiệu trưởng nhận lớp hả ?

– Đương nhiên.

– Trời ạ. Vậy mà không nói sớm. Theo tôi.

Nó lại kéo anh chàng chạy đi, mắt vẫn mở thao láo ra chẳng biết nó định làm gì tiếp theo. Ngang nhiên bước vào cổng trường, nghiễm nhiên nó bị ông bảo vệ gọi lại, giọng rất chi là hình sự :

– Hai cô cậu kia, đứng lại cho tôi. Đi muộn hả, lên phòng giám thị.

– Dạ, chào bác ạ. Bác ơi, chúng cháu là học sinh mới nên không rõ lắm về giờ giấc. Bác thông cảm cho. Mà bác cho cháu hỏi, phòng hiệu trưởng ở đâu ạ. Cháu cần lên để nhận lớp.

– À, học sinh mới hả. Tôi cũng có nghe qua, hoá ra là hai cô cậu hả. Vậy tôi tha. Đi thẳng rồi rẽ phải. Phòng hiệu trưởng ở tầng 2 dãy 1.

– Vâng, cháu cám ơn bác nhiều ạ. Bác tốt quá.

Xong ! Nó quay sang anh bạn đang đứng kế bên nãy giờ chả nói được lời nào và giơ hai ngón tay ra hiệu Victoria.( chiến thắng rồi). Rồi, nó phi như tên lửa vào lớp học thể dục, hi vọng ông thầy chưa đến.

– Thôi, tôi đi đây, cậu theo chỉ dẫn của bác bảo vệ mà lên phòng hiệu trưởng nhá. Dù sao thì cũng cám ơn vì đã cho tôi đi nhờ xe.

* * *

– Chào các chiến hữu, đại ca đã đến rồi đây.

– Ái chà, ngủ kĩ gớm, giờ này mới thèm vác mặt vào. Đại ca không sợ dọn WC hả?

– Ấy….sợ chứ…sợ lắm ý…. Chính vì vậy mà tao phải tốn mấy trăm kilo nước bọt để vào đây đấy.

– Thế hôm nay không trèo tường à. Tao tưởng…

– Tưởng tượng cái gì. Mọi hôm khác, hôm nay khác. Hôm nay có chiến thuật mới.

Nó hếch cái mặt lên, lấy làm tự hào lắm rồi lại quay sang đám bạn vịt giời.

– Ớ, mà sao ông thầy vẫn chưa đến? Mọi lần vào sớm lắm mà.

– Ai mà biết được. Được nghỉ càng sướng chứ sao. Mà sao hôm nay mày ham học thế? – Cái Trang xù hỏi, mặt đầy hoài nghi.

– Hì..hì…chẳng qua là hôm nay tao đi sớm hơn lão nên muốn chứng tỏ rằng tao cũng dậy sớm được như ai…

– Thôi đi cô nương, lần này là may chứ không có lần sau đâu. Ơ thế Huy đẹp trai không đến rủ mày đi học à mà lại để mày bơ vơ một mình thế này??? – Hà mí.

– Ôi dào, nhắc mới nhớ. Lát tao phải đi tìm hắn tính sổ mới được….Bực hết cả mình. Nhưng mà cũng may, gặp được một tên dở hơi nhưng cũng không đến nỗi tệ. Hắn còn nài nỉ bảo tao đi nhờ xe của hắn nữa cơ.

– Thế à. Tên mày bảo dở hơi ấy có đẹp zai không? – Trang xù.

– … Ừm… Cũng… đẹp trai. Mặt mày cũng sáng sủa.

– Đẹp như thế nào hả…. – Hà mí.

– …..À……Mà bọn hâm này. Nó đẹp trai hay không thì liên quan gì đến chúng mày mà sốt sắng thế. Bọn mày quan tâm đến bạn hay đến zai hả???

– Tất nhiên là đến zai… à quên… đến mày rồi….hì…hì…. – Trang xù chữa ngượng.

Hix, đúng là mấy con vịt giời hám zai, nhắc đến zai là mắt cứ sáng hơn cả đèn pha ô tô. Thật đúng là…

– Không nói với chúng mày nữa. Bọn mày chỉ quan tâm đến zai thôi, chứ bạn bè thì đem đi bỏ xó. Chắc hôm nay thầy nghỉ rùi, tao xuống canteen đây. Bái bai chúng mày.

Vừa dứt lời, Yến lùn lớp trường chạy vào, cái mặt còn tươi hơn hoa:

– Hôm nay nghỉ thể dục. Cả lớp được nghỉ….

– Yeah!!!!! – Lớp nó đồng thanh hô ầm trời.

Chuyện! Được nghỉ học đứa nào chả sướng, nhất là cái lớp 11B8 chúng nó. Lắc đầu nó sải chân bước đi theo sự biểu tình của cái bụng. Khổ thân, từ sáng tới giờ đã được xơi gì đâu.

– Hey! Đợi anh em đã nào. Làm gì mà đi nhanh thế?….

Cái Trang xù, Hà mí, Yến lùn chạy theo. Thế là bốn đứa nó bá vai nhau hát hò inh ỏi. Người ngoài nhìn vào chắc tưởng bệnh nhân mới trốn trại mất. Khổ thân! Trẻ thế mà điên.

Sau khi đã yên vị mỗi đứa một chỗ trong canteen. Chúng nó lại bắt đầu ngồi “buôn dưa lê, bán dưa chuột với nhau”.

Yến lùn vừa nhai bánh mì vừa ngồm ngoàm nói:

– ông … ầy ..ý … ìn.. ế… ô… ôi… ứ… ương… on… ông… ắm…. (Ông thầy ý, nhìn thế thôi chứ thương con ông lắm).

Trang xù cũng xen vào:

– ương… ế… ào….( Thương thế nào ?)

– Thôi, chúng mày ăn hết đi rồi nói. Vừa ăn vừa nói chả hiểu mô tê gì cả.

Hà mí từ nãy giờ ngồi nghe chúng nó tập đánh vần với nhau mà chịu. Không dịch được, nổi cáu.

– Ừm… ừm…là thế này. Lúc nãy tao lên phòng hiệu phó thấy các cô nói chuyện với nhau là con thầy Kiên bị ốm. Thầy vừa đến đã phải về ngay. Nhìn nghiêm thế mà thương con nhờ. Đúng là một ông bố tốt.

Nghe cái Yến nói mà nó chợt cảm thấy xót xa, xót xa cho chính bản thân nó. Giá như…

* – * – *

– Anh à, con nó bị ốm rồi, sốt nặng lắm, anh về được không ?

– …

– Em xin anh, không vì em thì anh hãy vì con, con rất cần…

– …

Bà Lan thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại trong tay mình. Hai hàng nước mắt khẽ chảy dài tự bao giờ. Rồi chợt như sợ ai nhìn thấy, bà lấy tay quệt vội nước mắt.

Bước vào phòng con gái với nụ cười tươi trên môi, bà nhẹ nhàng :

– Ngủ đi con, bố con bận lắm. Khi nào có thời gian bố sẽ về thăm con. Ngoan nào.

– khi nào là bao giờ hả mẹ. – Cô bé có gương mặt hệt như thiên thần hỏi mẹ. Trên trán vẫn còn chiếc khăn mặt màu hồng Kity.

– Mẹ cũng không biết nữa, nhưng con cứ ngủ đi. Ngủ cho khoẻ rồi bố sẽ về thăm con. – Người mẹ trả lời, tránh không cho hai hàng nước mắt chỉ chực tuôn rơi.

– Thật hả mẹ? – Cô bé vui sướng.

– Ừ, thật mà…

– Vậy…con ngủ đây. Khi nào bố về mẹ nhớ gọi con dậy nhé.

Bà mỉm cười.. Nước mắt bà ướt đẫm khuôn mặt. Nóng hổi! như thể cả đời này sẽ không bao giờ khô.

* * *

– Linh….! Mày làm sao thế ..! Linh….

– …Hả….? Cái gì? Ai làm sao ?

– Mày chứ còn ai vào đây nữa. Mày khóc à, có chuyện gì sao?

– Không…không sao. Chúng mày cứ vớ vẩn. Ai khóc hồi nào. Thôi, tao lên A1 tìm Huy đây, chúng mày về lớp đi….

– Đợi đã, tao đi cùng mày.- Trang xù gọi với theo.

Trang xù chơi thân với nó từ hồi cấp 2. Vì là con gái nên chúng nó rất hiểu nhau. Cái gì cũng chia sẻ với nhau. TRang lại là đứa tinh ý nên nhìn nó là Trang nhận ra ngay.

Dắt bạn ngồi ở ghế đá sau trường, Trang hỏi bạn:

– Bây giờ mày nói tao nghe, có chuyện gì với mày.

– … – Nó lắc đầu.

– Có phải chuyện cái Yến kể về ông Kiên làm mày nhớ tới…bố mày không?

– Tao không có bố. – Nó nói như hét.

– Mày điên vừa thôi, đứa nào mà chả có bố.

– …

– Mày muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, tao hiểu mày mà.

– …hức….hức….hu….hu….

Nó nghẹn ngào những giọt nước mắt chợt vỡ oà trong cảm xúc. Nó nhớ bố nhưng cũng hận bố, người mà đã nhẫn tâm bỏ rơi hai mẹ con từ khi nó còn chưa chào đời. Nó khóc, khóc cho thoả nỗi lòng, khóc cho vơi bớt niềm đau, khóc cho cả đức hi sinh, chịu đựng của mẹ nó. …Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ nó khóc nhiều đến thế này….

Ngoài kia, cây cối chim chóc dường như cũng thấu hiểu. Không gian sâu lắng hoà lẫn nỗi buồn khó tả trong tâm hồn của hai cô gái trẻ…

• ***

Tại phòng học lớp 11B8:

– Chúng mày…nghe tin…gì…chưa?…tin nóng..hổi…vừa… thổi… vừa.. ..nghe đây….!!! – Yến lùn không biết từ đâu sồng sộc chạy vào, thở không ra hơi.

– Tin gì…tin gi…???/ – Lũ vịt giời nhốn nháo.

– Từ…từ..bọn mày…phải cho tao…thở cái đã chứ…Nóng quá, quạt cho tao phát…!!

– Đây, đây. Mát chưa, sướng cuộc đời chưa??. – Hà mí nhanh tay vớ ngay quyển vở trên mặt bàn quạt lấy quạt để.

– ừm ừm…sắp thành tiên rồi…hé hé…

– Con dở đời này, nói nghe xem nào, hâm thế chứ lị.

– Thôi được, tao nói chúng mày nghe này. 11A1 vừa có học sinh mới…

– Èo ôi, học sinh mới thì sao, chuyện thường phố huyện ý mà. Làm gì mà mày cứ phải rồ lên như thế hả? – Ngọc Thảo chưng hửng.

– Ô hay con này, tao chưa nói xong mà mày đã nhảy vào mồm tao nói hộ rồi…Láo quá. Chúng mày chả hiểu mô tê gì cả. Học sinh bình thường thì tao còn lâu mới rỗi hơi quan tâm. Đằng này á, chúng nó á, là con cháu của tập đoàn Nguyễn Minh đấy. Thủng chửa??????? – Giọng Yến lùn cao dần.

– Tập đoàn ấy thì sao??? – Hà mí vẫn chưa hiểu, nhăn mặt hỏi lại.

– Zời ạ, Hà mí ơi là Hà mí, thường ngày mày thông minh lắm cơ mà, sao hôm nay lại ngu bất ngờ thế hả? Cái tập đoàn mà tao với mày vẫn thường xuýt xoa khi đi qua cái công ty của nó ý, cái toà nhà cao nhất thành phố Hà Nội này này, về cơ bản là mày đã hiểu chưa ?

– Ồ Ồ Ồ ồ ồ…….. ô ô ô…- Bây giờ không phải chỉ mình Hà mí hiểu mà tất cả lũ con gái có mặt tại đây đều nhao nhao hết cả lên.

– Ô ô cái bô. Chúng mày làm gì mà tụ tập đông vui thế hả? Nói xấu tao à?

Nó cùng Trang xù lù lù bước vào, thấy lũ vịt túm năm tụm ba, lại còn ô với chả a, suýt nữa thì chúng nó tưởng vào nhầm lớp của trẻ con…mẫu giáo nếu như không nhìn lại cái biển lớp 11B8 đập ngay trước mắt…Rõ là khổ.!!

– A! Linh, mày vào đây, cả con Xù nữa, vào đây, tao kể cho nghe chuyện này, hay lắm, tao vừa hớt được từ phòng giáo viên xong. Nhanh!

Yến lùn vừa nói vừa lôi xềnh xệch hai đứa nó vào trong khi mắt chúng nó vẫn đang tròn xoe ngây thơ (vô số tội) mà chả hiểu mô tê gì. Xong, nó kể một mạch không ngừng nghỉ, cứ là như là Mĩ sắp xâm chiếm Việt Nam đến nơi vậy, thế mà….

– Thế thôi à? – Nó bình thản hỏi, mặt vẫn rất chi là bình thường.

– Ơ, mày không ngạc nhiên à, hay chí ít cũng phải biểu hiện cái cảm xúc gì đấy chứ, kiểu như là “Ôi thật hả mày!” hay “ Trời ơi, tao bất ngờ quá” không thì ô ô như bọn kia cũng được, đằng này…

– Làm sao mà phải ngạc với chả nhiên, chúng nó có phải ngôi sao holyhood đâu. Mệt người!!!

– Thế còn mày, Trang xù, mày thì sao? – Yến lùn dồn dập.

– Tao á, à thì…. Ôi mày ơi tao vui quá, học sinh mới thật à, được chưa??? – Trang xù giả “ nai” trêu chọc làm Yến lùn tức lộn cả ruột, lũ vịt thì được một phen cười hả bụng.

– Xì…chúng mày chết hết cả đi. Mất cả công tao hồ hởi kể cho nghe. – Lùn giận dỗi.

– Thôi lạy mẹ. Có thế mà cũng dỗi. Thích thì cứ ở đấy mà dỗi, tao đi ăn đây, kệ chúng mày. – Nó vừ cười vừa nói bước ra khỏi cửa lớp.

– Ê, chờ đã Linh ơi…!!!

– Gì, mày cũng muốn đi măm măm à????

– Ăn cái gì mà ăn, lúc nào cũng ăn được chắc, mày nghĩ tao chỉ biết ăn thôi à??/

– Ừ được. Thế mày định nói với tao chuyện gì, đừng có nói là mày quan tâm đến vụ hai đứa sinh đôi Nguyễn Minh gì đấy nhớ….

– Mày đúng là…bạn tao. Hí hí…lên A1 coi thử đi.

– Điên, có mà dở hơi, việc gì mà phải xem, chúng nó cười cho thối mũi…tao chịu thôi. Giờ tao phải đi bỏ cái gì vào bụng đã, lúc nãy mới ăn có tý bánh mì bọ, bụng lại cồn cào rồi.

– Ơ cái con này. Lúc nào cũng ăn. Bụng mày là bụng trâu à?

– Ừ đấy. Bụng trâu bụng bò gì cũng được. Tuỳ. Mày đi đi nhớ. Bái bai.

Nó toan sải chân bước đi thì Trang xù gọi với lại :

– Mày mà không đi cùng tao á thì kô có bạn bè gì nữa nhá. Tao với mày sẽ như tờ giấy này này, cắt xoẹt.

Nói rồi, Trang xù lấy trong túi ra 1tờ giấy giả vờ xé. Hix…cứ như trẻ con mẫu giáo ý, còn bày đặt cắt xít nhau. Pó tay…. !!!

– Mẹ xù ơi là mẹ xù, con sợ mẹ quá rồi. Làm bạn với mẹ bao nhiêu năm mà giờ con mới biết mẹ mê giai đến nhường này cơ đấy. Muốn lên xem mặt cái thằng học sinh mới thì cứ nói thẳng, lại còn bày trò này nữa, chỉ có khổ tao thôi.

– Hè hè, có thế chứ. – Mặt Trang xù tươi tỉnh hẳn lên.

– Đúng là cái con… không còn từ nào để tả mày nữa. Vì zai mà định bỏ bạn cơ đấy !

– Đâu có. Tao chỉ doạ mày thôi. Mày đánh giá bạn bè thế là không được đâu nhá. Mày vẫn là con bạn tao iu wí nhất mờ…lại đây nào Linh yêu quý, chụt chụt…- Trang xù chu cái mỏ vịt ra.

– Kinh người, tao không dám nhận cái diễm phúc đấy đâu. Tha cho tao….. – Nó vừa nói vừa chạy.

– Không, lại đây nào Linh kute, lại đây cho tao trả ơn cái đã, yêu mày thế, hí hí….

Như cũ, hai đứa nó lại đuổi nhau khắp hành lang, làm ai cũng phải tò mò nhìn theo. Một con thì chạy như chưa bao giờ được chạy, một con thì chu môi đuổi theo… đến là buồn cười…Tiếng cười nói vô tư hoà cùng gió cuốn đi hết những muộn phiền, trả lại sự hồn nhiên vốn có của tuổi mộng mơ…

• * * *

Trong khi đó, tại lớp 11A1 :

– Chào mọi người, mình là Nguyễn Minh Nhật. Rất vui được làm quen.

Nói rồi , anh chàng cười rõ tươi lại còn bắt tay thân thiện với mọi người nữa chứ, dễ thương thế chứ lị. Làm đa số lũ con gái phía dưới, tim cứ gọi là đập liên tầng.

– Còn mình là Nguyễn Minh Uyên, các bạn giúp đỡ mình nhiều nha.

Cô nàng cúi đầu chào thật duyên dáng, không quên nhìn về người con trai đang đứng kế bên, mỉm cười dịu dàng.

Cả lớp thì phấn khích vỗ tay, hò reo không ngớt. Lũ con trai thì càng cuồng nhiệt hơn nữa, nhất là bọn thằng Tuấn, thằng Kha…. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, công nhận hai anh em Nguyễn Minh này đúng là “được” thật. Tớ xin tả cái được đó ngay đây:

Nguyễn Minh Nhật_ con trai cả của tập đoàn Nguyễn Minh. Làn da rám nắng khoẻ khoắn, mang dáng dấp thể thao cực kỳ mạnh mẽ. Cao tầm 1m82, đôi mắt đen nheo nheo nhìn lãng tử khủng khiếp. Đặc biệt, nụ cười rực nắng của anh chàng luôn luôn túc trực trên môi sẵn sàng sưởi ấm bất cứ trái tim dù giá băng đến mức nào. Mái tóc nhuộm hung đỏ với mấy sợi mái loà xoà trước trán càng làm anh chàng ghi điểm trước phái nữ.

Nguyễn Minh Uyên_ là em gái song sinh với Nhật. Cô nàng sở hữu một chiều cao khá là chuẩn 1m75. Mái tóc nâu đỏ được uốn bồng bềnh kiểu cách, đôi môi hồng đỏ cùng làn da trắng ngần pha chút mùi nước hoa quyến rũ càng làm tăng thêm vẻ đẹp kiêu sa của cô nàng.

– – –

– Thôi nào mọi người! – Huy lên tiếng, trấn áp đám đông vẫn chưa hết phấn khích phía dưới. – Trật tự. Thầy hiệu trưởng có đôi lời muốn nói với lớp ta. Em mời thầy ạ.

– Đây là hai bạn du học sinh mới chuyển từ Hàn Quốc về vì vậy nhiều điều bạn vẫn còn rất bỡ ngỡ. Thầy mong các em sẽ giúp đỡ hai bạn để hai bạn hoà nhập với trường, với lớp tốt hơn. – Thầy hiệu trưởng cười hiền.

– Một lần nữa, chào mừng hai bạn đến với lớp 11A1. – Huy vừa dứt lời thì một tràng pháo tay nữa nổ ra không ngớt. Bỗng…

– UỲNH!!!!!!!!!…………………..

Như thường lệ, nó đạp cửa xông vào trong ánh mắt đầy ngạc nhiên của hai học sinh mới( dân 11a1 đã quá quen với việc nó thường xuyên đạp cửa tìm Huy rồi nên chả lấy gì làm lạ cả) , không hay biết rằng thầy hiệu trưởng vẫn chưa ra khỏi phòng.

– Hà Linh, em làm gì thế hả? Không có một chút lịch sự nào cả.

– Ôi, thầy. hì, em xin lỗi…em tưởng…

– Tưởng tượng cái gì…em lại muốn viết thêm bản kiểm điểm nữa phải không? – Thầy hiệu trưởng nghiêm nghị.

– Không…không thầy ơi, Tha cho em lần này đi ạ. Lần sau em sẽ không tái phạm đâu ạ. – Nó tỏ vẻ hối lỗi.

– Thầy tha cho bạn ấy đi ạ. Bạn ấy đến tìm em. – Huy nói, mắt vẫn cứ dán chặt vào nó.

Còn nó thì vẫn tỉnh bơ, cứ coi như chuyện thường vậy.( thì đúng là thế mà!!!)

– Thôi được, tôi tha cho em lần này. Nếu còn tái phậm thì đừng trách tôi.

– Vâng ạ, không có lần sau đâu thầy. hì…..( chắc không đây???)

Sau khi vừa khuất bóng thầy, nó nhảy ngay đến chỗ Huy.

– Giận tớ à.??

– Ai dám giận cậu.

– Thế sao vẫn nhìn tớ bằng ánh mắt hình tên lửa thế hả?

– Thì cũng tại cậu thôi. Chỉ biết gây chuyện là giỏi.

– Tính tớ thế, cậu phải thông cảm chứ. Mà này, tớ đến hỏi tội cậu đây, sao hôm nay không…

Đang nói, bất chợt nó thấy người con trai đang đứng đằng sau lưng Huy kia. Nó há hốc mồm ngạc nhiên, người đó cũng không ngoại lệ…

– Ơ, cậu….

– Các chị…các chị…là ai? – My sợ sệt nhìn đám con gái trước mặt mình, mặt ai nấy cũng đằng đằng sát khí.

– Hỏi nhiều làm gì hả em gái. Chị chỉ đến để cảnh cáo cho em biết , khôn hồn thì tránh xa hội trưởng Huy ra. Ko thì đừng có trách bọn chị ác độc. – Một con nhỏ nhuộm tóc vàng, phấn son loè loẹt chỉ thẳng vào mặt My, nói.

– Em..em ko có…

– Còn chối sao? – Tiếng nói trong trẻo cất lên. Nhỏ Uyên bước lên trước, dáng vẻ kiêu sa, thanh cao, khác hẳn lũ con gái phía sau. Nhìn vào đôi mắt sợ hãi của My, nước mắt chỉ chực trào ra.

– Em…em…

– Chẳng phải mày cũng thích Huy sao?

– Em…

– Hôm đó, sau vườn trường. Tao đã thấy mày, và Huy. Cái cách mày nhìn Huy, ai cũng có thể hiểu mày đã thích cậu ấy. Mày còn quanh co chối cãi sao?

– Chị…

– Đừng nhiều lời nữa Uyên. Tát cho nó mấy cái là im re liền. – Con nhỏ tóc vàng hùng hồn.

– Bình tĩnh. Nào, nói đi, mày có thể tránh xa Huy được chứ…

– Em…

– Nói. – Uyên gằn giọng.

– Ko. Em ko thể. Em xin chị. Những hãy để em âm thầm thích anh ấy có được ko? Em sẽ…em sẽ ko nói cho anh ấy biết. Em…

– Ko bao giờ. Ha. Thích trong âm thầm ư? Thật nực cười. – Uyên cười lớn. Lũ con gái đằng sau cũng bắt chứơc cười theo. – Mày nghĩ tao sẽ ngu ngốc đến mức đó sao. Nói lại lần nữa. Mày có tránh xa Huy được ko?

– Em…em xin lỗi. Nhưng em …em ko thể…- Lúc này, nước mắt dường như ko nghe lời My nữa. Nó cứ tuôn ra, ướt đẫm khuôn mặt bé bỏng đang run lên vì sợ hãi.

– Thế là ko nhân nhượng được rồi. Đáng tiếc thật. – Uyên nói lớn. Bất ngờ, con nhỏ tát mạnh vào mặt My, khiến con bé chao đảo rồi ngã nhào.

– Tao đã nói rồi mà. Huy là của tao. Tốt nhất là nên tránh xa cậu ấy ra. Cho mày thêm một cơ hội đấy. Nói lại xem nào.

– Ko. Em sẽ vẫn thích anh ấy, cho dù anh ấy ko thích em. em cũng vẫn yêu anh ấy…

CHÁT!!!

Cái tát như trời giáng lại vang lên, hạ xuống mặt My, khuôn mặt con bé đỏ rộp lên, chan hoà cùng nước mắt, nóng bỏng.

– Ngoan cố thật. Chẳng nhẽ tao ko còn cách nào trị nổi mày nhỉ? Con nhóc cứng đầu. Nhưng cũng đáng khen cho tình yêu đầu đời chứ nhỉ…Hi sinh lớn đấy. Haizzz… Thực ra tao cũng ko muốn dung đến hạ sách này đâu. Nhưng tại mày…cứng đầu quá.

Nói rồi, Uyên rút từ trong túi ra một con dao nhỏ. Ánh sáng chiếu vào khiến con dao loé sáng lên, chói mắt. My lùi lại, ko thể ngờ, bọn người này lại dùng đến chiêu này. Độc ác quá. Nó kêu lên, hy vọng tìm được sự giúp đỡ của ai đó. Nhưng…vô ích. Giờ đã tan học. Các lớp đã tan từ lúc nào, hơn nữa, khu vực này lại ít người lui tới. Tuyệt vọng, con bé khóc trong sợ hãi, trong sự hoảng loạn.

– Thế nào, thay đổi quyết định chưa?

– Chị…chị định làm…làm…gì…?

– Chà, ngây thơ nhỉ? Còn phải hỏi sao? Tô điểm thêm cho khuôn mặt nhỏ bé kia vài đường …hoa văn. Chắc sẽ đặc biệt lắm nhỉ?

– Đừng…chị… đừng…

– Giờ hối hận cũng ko kịp nữa đâu. Tao cũng muốn thử xem, với vết rạch trên mặt, mày còn có thể tự tin mà thích Huy nữa được ko.

– Chị…làm như thế là …là vi phạm…vi phạm..pháp luật…

– Pháp luật ư? Mày nghĩ bọn tao sợ à. Tiền nhiều để làm gì? Ngây thơ. ngây thơ!!!

Uyên cầm con dao tiến đến gần My hơn, con dao đang kề gần vào khuôn mặt vẫn nóng đỏ sau 2 cái tát lúc nãy. Toàn thân con bé run lẩy bẩy, sợ hãi. Bất chợt, con bé đẩy nhỏ Uyên ra, toan chạy đi, nhưng lại bị 2 con nhỏ khác túm lại. Nhỏ Uyên chao đảo, suýt ngã. Tức giận, nhỏ tát vào mặt My cái nữa. Rồi, từ từ giơ con dao nhỏ lên, rạch một đường nho nhỏ ở má phải của con bé. Lũ con gái đằng sau cười vang.

– Thế nào hả? có cảm nhận được gì ko thế?

– Chị…chị..là một…con..rắn độc. Anh Huy…sẽ ko bao giờ thích chị…ko bao giờ…

My nhìn thẳng vào mặt Uyên, nói, mặt ko biểu lộ chút cảm xúc nào. Từng giọt máu trên má con bé từ từ chảy xuống. Gió phả vào mặt làm vết thương xót hơn.

– Câm mồm. Mày còn được quyền nói nữa sao? Huy là của tao. Huy sẽ yêu tao, chỉ nay mai thôi. Nghe rõ chưa hả con nhỏ ngu ngốc. Hay mày chê vết rạch này vẫn còn nhỏ. Để tao giúp mày thêm vậy nhé. – Uyên giơ con dao lên, chuẩn bị rạch đường thứ 2 trên má con bé.

My nhắm chặt mắt lại. Nó mong…mong ai sẽ đến cứu nó lúc này đây. Anh Huy, ko…anh Huy ko thể đến, anhHuy sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy nó lúc này. Thương hại ư? Ko. Nó ko muốn thế. Ko bao giờ. Bạn bè? Nó ko có bạn. Ko có một ai. Nó cô đơn, trống trải. Nó chỉ là một con nhỏ thừa thãi trong lớp, trước một lũ nhà giàu khinh người, nó chỉ là người vô hình trong cái tập thể 10A3 đó thôi. Thế đấy, nó còn trông mong cái gì bây giờ. Sẽ ko ai đến cứu nó đâu. Ko ai cả…

Nỗi sợ hãi choáng ngợp tâm trí. Nó ngất đi, và ko biết gì cả. Nó chỉ cảm nhận được rằng, có ai đó, ai đó đang bế nó đi… ấm quá…Là anh Huy ư? ko phải rồi…vậy thì là ai…

~~***~~~

– Chết tiệt . Làm gì mà lâu thế ko biết. Tính ngủ trong văn phòng luôn chắc . Đăng ký văn nghệ mà cứ như… – Ken đá đi đá lại đống lá dưới chân. Làu bàu . Cũng phải ! Giờ đã hơn 12h trưa. Vậy mà bà chị “yêu quái” vẫn bắt cậu đứng đợi “mòn mỏi” ngoài này để đi lo cái vụ “văn thị nghệ” sắp tới. Đói sắp lả người ra rồi đây này . Mỏi quá! Đi kiếm cái gì ăn đã !!!

Rời canteen với 1 đống đồ ăn trong tay. Ken hí hửng bước ra sau trường. Nơi yên tĩnh nhất và nhàm chán nhất mà cậu từng thấy. Nhưng mặc kệ, lúc này cần “giải toả căng thẳng” cho cái dạ dày yêu quý của cậu đã . Rồi …tính sau .

– Phải rồi đấy Uyên. Cho nó nhát nữa đi. Cái vết lúc nãy còn nhỏ quá. Nó chưa sợ đâu . – Chà ! Giọng con gái. Nghe mà váng vất cả đầu óc. Con gái mà giọng cứ the thé lên.

– Chị…

– Nào, chuẩn bị tinh thần chưa em gái … Chắc lần này ko đau đâu nhỉ ? – Giọng của đứa con gái khác . Chắc đứa này chủ mưu đây. Giọng bình thản đến lạ. Lại có gì đó khiến con người ta rợn người .

Có vẻ như “nạn nhân” đã kiệt sức rồi thì phải. Có nên ra tay làm “anh hùng” một lần ko nhỉ? Ken nghĩ bang quơ . “Thôi, mình là người tốt mà. MẶc kệ cô gái đáng thương kia có là “mĩ nhân” hay ko. Cứ cứu đã.”

Ken bước tới trước. Bàng hoàng nhận ra người con gái đó. Là My!!! Nhỏ đó làm gì bọn người này để ra nông nỗi vậy chứ. Đối diện My là một …à ừ …coi là “mĩ nhân” đi. Cũng đẹp mà ! Nhưng ánh mắt cô ta đáng sợ quá. Khiến Ken hơi lạnh sống lưng. Nhưng ko sao! Cậu cũng quá quen với những màn đánh nhau này rồi. Huống hồ, cậu là “con trai”.

– Ỷ đông hiếp yếu. Như vậy là ko công bằng đâu mấy chị à?

Ken dựa lưng vào tường. Hai tay đút túi quần, bình thản. Gió lay động vài lọn lóc nhỏ loà xoà trước trán. Trông…đẹp trai!!!. Lũ con gái mắt sáng hơn đèn pha, nhìn Ken đắm đuối.

Duy chỉ có một người, ánh mắt vẫn ko đổi.

– Cậu là ai? Đây ko phải chuyện của cậu . Đừng xía vào.

– Nhưng tôi lại muốn “xía” vào thì sao đây. Huống hồ, cô gái kia…là bạn cùng lớp với tôi.

– Đừng nhiều lời nữa. Cậu tránh ra đi.

– Chà ! Tiếc thật đấy. Ko biết mọi người sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy những tấm hình này nhỉ? Bà chị xinh đẹp, chị “ăn ảnh” lắm đấy. – Ken cười khẩy. Nụ cười đẹp mê hồn. Lắc lắc chiếc Cobi trên tay.

– Cái gì…

– Xin lỗi. Nhưng tôi lại là người…hơi bao đồng. Nên vô tình chụp được những bức ảnh…đẹp.

– Uyên. Bỏ đi. Ảnh đấy… – Mấy con nhỏ khác sợ, lay tay kẻ cầm đầu. Ngu thật! Mắc bẫy rồi!

Uyên quay lại phía nhỏ My, tức tối. Rồi quay gót bỏ đi. Ko quên tặng Ken 1 tia nhìn sắc lẹm.

– Xoá đi.

– Xoá gì?

– Ảnh.

– Oh! Ok. Ok. If you want.

Nói rồi, Ken giả vờ lôi điện thoại ra bấm bấm. MÀ thực ra thì có bức ảnh nào đâu. Lừa lũ đầu heo này dễ dàng thật.

Xong, sau khi lũ con gái bước đi. Ken chán nản nhìn My. Ngất rồi sao? Nhỏ này …gan bé thật .

Ken nhún vai. Đành cúi thấp người bế My lên.