Chương 11

Ngày học thứ hai:

Đầu giờ, tụi nó và bọn anh vào trường đã chạm mặt hắn. Họ là bạn bè thì tức nhiên sẽ vui vẻ, quàng vai bá cổ nhau nhưng còn tụi nó? Hứ một tiếng là xong chứ gì. Mọi người nghĩ vậy là sai lầm nặng rồi. Nó và hắn đồng loạt bước đến trước mặt đối phương.

– Xin lỗi anh/cô nha!

Cả hai nở nụ cười thân thiện nhìn nhau. Cả bọn trố mắt ra nhìn cái cảnh tượng trước mặt. Oh my god! Trịnh Tuấn Huy biết nói xin lỗi! Trời ơi! Mọi người chạy mau, sắp có bão rồi!!!!!

– Tôi là con nít nên lỡ bày trò chọc phá anh! Mong anh bỏ qua cho!

– Không! Do tôi nóng nảy quá! Tôi phải xin lỗi cô mới đúng!

Cả đám méo mặt nhìn hai đứa. Hai đứa này bị chó dại cắn chăng? Hay là tụi nó uống thuốc sổ quá liều nhỉ? Khùng hết rồi! Sau màn chào hỏi khá “ấn tượng” thì nó dung dăng dung dẻ bước về lớp. Hani và Roy bước theo nhưng trong lòng khó hiểu hết sức. Nó và hắn đang âm mưu cưa đổ đối phương ấy mà! Chuyện này zui đây!

Trong khi đó thì Cherry hớn ha hớn hở chạy ra cổng trường, do quá nhí nhảnh nên cô đụng trúng vai nó. Nó khẽ chau mày, con này hôm nay bị khùng hay sao ấy nhỉ? Chạy mà còn cười toe toét nữa. Mong cho vấp ổ gà cắn trúng lưỡi………

– Mầy nhìn cái gì? Chưa thấy người đẹp bao giờ à? – cô cao giọng đưa tay phủi phủi bộ đồng phục.

Tụi nó xém ngả ngửa. Nó hất mặt với cô, cười chế giễu:

– Ờ đẹp mà não bị bẹp! Hahaha…..

Tụi nó cười, cô trừng mắt với nó:

– Hôm nay không tính với mày!

Cô bỏ đi một nước.

Tụi nó bỏ về lớp. Giờ học bắt đầu.

Thầy văn lại bị nó chọc điên và hiện giờ cả lũ đang quỳ gối trước cửa lớp. Mặt ai cũng đẹp ngời ngời mà tự dưng phá làng phá xóm làm chi để bị phạt không biết.

Nó vừa quỳ vừa ngủ gật mới ghê. Nó gục qua gục lại trông mắt cười hết sức. Hắn quỳ bên cạnh nó nên phải chịu trận, sau một hồi ngả qua ngả lại, cuối cùng đầu nó đã yên vị trên vai hắn. Tự dưng trống ngực hắn thúc thình thịch, mặt hắn nóng ran khi nhìn nó. Hắn cố giữ bình tĩnh nhưng hắn sắp không vững nữa rồi, tay chân hắn run cả lên. Hắn lắc lắc đầu để giữ bình tĩnh. Vinlee nhìn hắn khó hiểu:

– Khùng hả mày?

– Ơ….Đâu….đâu có! – hắn lắc đầu.

Vinlee kéo đầu nó về phía vai mình. Anh xoa xoa đầu nó:

– Ngủ gì mà say thế không biết!!!! Nhóc con!

Sau khi nó thức giấc nói đúng hơn là sau lần đó, hắn nhìn nó một cách rất kì cục. Cái nhìn nửa muốn tránh né nửa muốn nuốt chửng. Hắn nghĩ chắc hắn điên thật rồi! Hay là hắn bị bệnh tim nhỉ? Khó hiểu quá! Cảm giác gì thế này????

*Tối hôm đó:

Tại quán bar của nó, nhạc bật to hết cỡ kèm theo tiếng hò hét của đám khách làm không khí trở nên rất sôi động. Tại một chiếc bàn trong góc khuất có một cặp nam nữ đang ngồi cạnh nhau.

– Anh uống đi này!

Cherry đưa cho hắn ly rượu, hắn cầm lấy rồi đưa lên uống chậm rãi.

– Cô hẹn tôi ra đây có gì không?! – hắn đưa ánh mắt sang hướng khác.

– Anh….biết em thích anh mà? – Cherry có phần nhỏ nhẹ trong lời nói.

Hắn đưa đôi mắt hơi mơ màng nhìn Cherry, mặt hắn kề sát mặt cô:

– Thích sao?

Cherry gật đầu, đưa đôi mắt mèo con nhìn hắn. Lập tức môi kề môi, hắn hôn Cherry. Cherry như chết lặng trong giây phút ấy, tay hắn không ngừng sờ soạn khắp cơ thể cô. Hơi thở của cả hai ngày càng gấp gáp.

– KÍNH CHÀO BANG CHỦ!!!!!

Mọi người đồng thanh và tiếng nhạc thì ngưng hẳn. Hắn buông cô ra và đưa mắt nhìn về nơi ấy. Nó cất giọng:

– Mọi người cứ tiếp tục đi!

Tiếng nhạc vang lên trở lại và bóng dáng của cô DJ sexy nhanh chóng đập vào mắt Vinlee. Gương mặt ấy tuy đã trang điểm nhưng anh vẫn nhận ra, chẳng phải là lớp trưởng sao? Cô nhìn anh rồi quay sang hướng khác. Vinlee đờ người ra đó không khỏi thắc mắc. Cô là một cô gái trông rất ngoan hiền mà, sao lại xuất hiện ở đây trong bộ dạng này! Ngực cô còn có một hình xăm nữa. Cái hình xăm ấy trông rất lạ.

– Anh đang nhìn gì vậy?

Nari lên tiếng làm anh sực tỉnh. Anh ấp úng không thành lời:

– À…..tôi….tôi…..

– Đừng nhìn thế! Khó chịu lắm!

Cô nói cộc lốc rồi bỏ đi.

Về phần hắn, Cherry vòng tay qua cổ hắn và có ý định muốn tiếp tục việc ban nãy. Hắn gạt tay cô ra làm cô mất hứng:

– Anh sao vậy?

– Giờ thì tôi không thích chơi trò đó với cô nữa. – Hắn nhếch mép.

– Anh nói gì vậy? Chẳng lẽ anh không thích em sao? – cô có phần rưng rưng.

– Với tôi cô chỉ là qua đường! – hắn đáp lạnh lùng rồi đứng lên rời khỏi đó, hắn đi qua mặt cô như chưa từng tồn tại.

*Hôm sau đến lớp:

Mọi người đã kéo nhau ra căn tin chỉ còn mình nó nằm một đống trong lớp.

– Ê!

– Gì? – nó ngước bộ mặt say ke lên nhìn hắn.

– Tôi với cô xóa bỏ thù hận nhé!

– Thế tôi với anh có hận thù à?

– Không! Ý tôi muốn mình làm bạn ấy!

– Chẳng lẽ trước giờ tôi với anh là cha con? Tên điên này! – nó úp mặt xuống bàn ngủ tiếp.

Hắn mỉm cười nhìn nó rồi về chỗ ngồi. Riêng nó cũng cười nhưng chẳng ai thấy được nụ cười đó cả. Cả hai có thực sự muốn làm bạn không nhỉ???

*Trong giờ học:

– Lão già ấy lại ra tay rồi! – Jee lẩm bẩm khi đang đọc báo ở trên mạng.

– Lão già nào? – nó hỏi.

Mọi người tập trung nhìn Jee, anh bắt đầu giải thích:

– Ông ta là Triệu Hùng từng là thành viên của Hắc Long Bang nhưng đã bị ba em trục xuất vào 10 năm trước. Hiện giờ ông ấy là Ủy viên của Quốc hội và có một tập đoàn làm ăn khá lớn. Mục đích của ông ta là muốn thâu tóm làm bá chủ nền kinh tế thế giới nên không từ một thủ đoạn nào cả. Những công ty có danh tiếng đang dần dần sụp đổ và đều được ông ta mua lại. Anh nghĩ ông ta đang lên kế hoạch trả thù ba em đấy! – Jee nhìn nó.

– Có khi nào những mục tiêu tiếp theo sẽ là gia đình của chúng ta không? – Hani hoang mang.

– Có thể trường hợp đó sẽ xảy ra! – Ken gật gù.

Lòng nó cũng hơi lo sợ nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh, Vinlee cũng im lặng không nói tiếng nào. Hai anh em cũng rất sốt ruột nhưng không dám gọi điện về làm ba mẹ lo lắng.

Hắn hỏi:

– Có cách nào để đối phó với ông ta không?

– Nếu như chịu suy nghĩ thì chắc sẽ có! – Jee nói.

– Trời………………….. – cả bọn kéo dài vì câu nói của Jee hết sức là huề vốn.

“RẦM”

– MẦY ANH CHỊ NÓI CHUYỆN RÔM RẢ QUÁ HA! RA NGOÀI QUỲ GỐI CHO TÔI!

Thế đấy! Không phạt thì thôi chứ phạt là phạt nguyên đám. Cả bọn lũ lượt kéo ra ngoài như đi hành quân. Và những gương mặt sáng giá lại quỳ gối trước cửa lớp. 11A sắp nổi tiếng rồi!!!!!

Từ ngày nó và hắn đồng ý làm bạn của nhau thì cả hai trở nên khá thân thiết. Trong tất cả các trò quậy phá thì nó và hắn là một cặp đôi siêu ăn ý nhá! Khi thì đốt pháo quăng vào nhà vệ sinh làm học sinh la oai oái lên. Khi thì lấy dây xích vòng tất cả các xe trong nhà xe vào nhau rồi khóa lại. Khi nó bị thầy Văn bắt bẻ thì hắn đứng lên giải vây và ông thầy lại phải vào viện tìm bác sĩ. Muốn trống tiết môn Toán của bà cô ỏng ẹo thì hắn và nó mua mấy con hamster thả khắp lớp học. Những lúc đó thì hắn và nó đập tay nhau cười ha hả. Thế nhưng những trận cãi nhau không vì thế mà dừng lại. Thậm chí là họ lao vào quật nhau những khi “cái miệng” không phân thắng bại. Kinh phí tổn thất sau chiến tranh cũng như sau những trò quậy phá của hai người là mớ bàn ghế gãy vụn, vài đồ dụng thực hành bị vỡ, cửa nhà vệ sinh bị phá nát và một vài giáo viên cáo bệnh về nghỉ hưu hoặc là nhập viện để điều trị.

Nói không phải khen chứ nó học dốt kinh khủng trong khi hắn học rất giỏi. Thế là hắn phải lãnh luôn phần hướng dẫn nó trong việc học.

*Trong giờ toán:

– Halee!

Nó đang ngủ thì bị kêu giật ngược. Nó hoảng hồn đứng dậy:

– Dạ?

Bà cô hưởng pháo lần trước lấy cây thước nhịp nhịp trên tay:

– Phát biểu Định Lý Pytago cho tôi!

Chết cha! Cái này nó có học sao ta? (Học từ lớp 8 rồi chị!!!!!!). Nó gãy đầu gãy tay khổ sở và đưa ánh mắt cầu cứu nhìn xuống hắn đang ngồi bên cạnh. Hắn lật đúng trang sách ấy để lên bàn cho nó đọc. Nó nhìn lên rồi lại nhìn xuống, nhìn lên bà cô rồi lại nhìn xuống trang sách. Nó vẫn không biết cái định lý quái quỷ ấy nằm ở vị trí nào trong cái trang sách ấy. Hắn cầm tay nó định ấn xuống trang sách nhưng khi hai tay vừa chạm vào nhau thì cả hai như bị điện giật. Nó đỏ mặt rút tay lại còn hắn cũng không khá hơn. Cả hai đang bối rối thì bà cô nhíu mày:

– Em nhắc bài cho Halee à? Hai em cùng ra cửa quỳ gối cho tôi!!! (cái trường này chỉ phạt như thế thôi hả trời???)

Cả hai yểu xìu lê bước ra cửa. Cả hai vẫn chưa bớt ngượng ngùng, bỗng hắn bật cười để xóa tan cái không khí ấy:

– Công nhận! Hahaha….Cô….hahaha….

“Bốp”

Nó phang vào đầu hắn một cú đau điếng, mặt nó gầm gừ:

– Cười không đúng chỗ thì răng rơi tại chỗ nhé cưng!!!!!! Hừ…..

– Nhưng phải công nhận là cô dốt thật mà! Hihihi……

– Anh có tai chưa chắc anh đã nghe tốt………..Tôi học dốt nhưng chả ai khẳng định được tôi bất tài! Plèzzzz….. – nó lè lưỡi trêu hắn.

– Tôi khẳng định này! – hắn vênh mặt lên.

– Ờ thì tôi dốt nhưng mà não tôi tốt…….đỡ hơn anh thông minh mà thần kinh không ổn định……

– Đối đáp khá đấy!

Cả hai lại tám hết chuyện này đến chuyện khác cho đến hết tiết học. Cả hai tiếp xúc, gần gũi với nhau quá nhiều nên họ có cảm giác lạ nảy sinh ở trong lòng. Mỗi lần tim đập thì nó lắc đầu vì đây chỉ là cảm nắng bình thường trước trai đẹp thôi. Hắn cũng nghĩ chỉ là do đối diện quá gần với con gái nên phản ứng thần kinh xảy ra. Nhưng tại sao đối với những cô gái trước đây hắn quen lại không như vậy nhỉ? Lạ thật!!!!! Biết giải thích sao nhỉ? Chẳng lẽ hắn “đổ” trước rồi! Không được! Như vậy thì thua cuộc mất nhưng không như vậy thì biết làm sao đây????