Chương 11

_ 17

_ HẢ ? BAO NHIÊU ??

_ 17

Triết Minh và Bách Nhật hết nhìn nhau rồi lại nhìn Vĩnh Khoa như không tin vào điều mình vừa nghe thấy . Nhìn 2 gương mặt đang “shock” tột độ , Vĩnh Khoa nhếch môi :

_ Ngạc nhiên lắm sao ?

Triết Minh “săm soi” Vĩnh Khoa từ đầu đến chân rồi nói :

_ Qúa ngạc nhiên . Tôi không ngờ anh chỉ hơn bọn tôi có một tuổi , vậy mà đã làm chủ tịch của một tổ chức to lớn thế này . Giỏi thật ! Không biết Thiên Di sẽ thế nào khi biết tuổi anh nhỉ ? Chắc là nét mặt cô ấy buồn cười lắm .

_ Tôi biết mình giỏi mà , không cần “tâng bóc” tôi đâu . Thông minh vốn sẵn tính trời – Vĩnh Khoa đắc chí

_ Tự tin vừa vừa thôi – Bách Nhật châm chọc .

_ Mà nhỏ đó thích đi công viên giải trí vậy sao ? Hay là … mai là chủ nhật..

Không đợi Vĩnh Khoa nói hết câu , Triết Minh và Bách Nhật cùng gật đầu đồng ý . Một cuộc hẹn được hình thành .

——

Sáng hôm sau ,

Ngồi một mình trong nhà , Thiên Di “ngậm cục tức” trong bụng mà không biết “xả” vào ai . Bật ti vi , nó bấm hết đài này đến đài khác mà không “thỏa lòng” . Quăng luôn cái remote lên ghế , nó dùng dằng bỏ lên lầu . Không có gì để “trút giận” thì đành phải “hành hạ” đồ vật cho đỡ tức .

Rầm !

Đi lên phòng , nó mạnh tay xô cánh cửa phòng của mình ra làm rung chuyển trời đất . Ngồi trong phòng , Thiên Di suy nghĩ hồi lâu rồi mỉm cười ma mãnh . Chạy ra khỏi phòng , nó bước sang phòng Vĩnh Khoa .

Căn phòng mang một màu trắng đến lạnh người , khác hằn phòng của nó . “Tham quan” một loạt các đồ vật trong phòng , Mắt Thiên Di dừng lại ở cái bàn nhỏ đầy ắp các sấp giấy tờ không rõ là gì . Điều làm Thiên Di chú ý đến nhất là …..tấm ảnh đặt trên bàn , một gương mặt thân quen và đáng ghét …

_ Tên này tự tin gớm , làm như hình đẹp lắm không bằng …Nhưng ..mắt to tròn , mũi cao , đôi môi đỏ mọng ….gương mặt hắn ….đẹp thật . Á , Lữ Thiên Di , mày đang nghĩ vớ vẩn gì thế . Tỉnh lại mau …

Tự cốc vào đầu mình vài cái cho tĩnh hẳn , Thiên Di cằm tấm ảnh lên rồi thích thú nói như thể Vĩnh Khoa đang ở trước mặt mình :

_ Nè , nói cho mà biết , anh là cái tên biến thái trời đánh , tên thối tha , tên đầu heo , tên nói dối , tên đáng ghét , anh là tên hư đốn , bỏ nhà đi cả đêm . Tôi không có sợ cái bản mặt của anh đâu . Tưởng anh đẹp trai lắm chắc . Xấu như ma ấy . Đồ khùng . Nếu không phải tại anh tự tiện tới nhà tôi và gặp mẹ tôi thì tôi không có thèm ở trong cái nhà bự chảng này đâu . Nhà tôi còn sướng hơn nhà anh cơ đấy . Cho anh chết nè …

Vừa “chửi rủa” Vĩnh Khoa , Thiên Di vừa cắm cuối “tạo nét sinh động” cho bức ảnh bằng cây bút lông màu đen trên bàn . Hý hoáy vẽ vẽ tô tô mà Thiên Di vô tư lự không hề biết …..có người đang đứng trước cửa phòng …

_ Ha ha ha ha , nhìn cái mặt đẹp quá đi , ha ha ha , cái này mà được tung lên mạng chắc chắn sẽ được rất nhiều lượt xem , có thể anh sẽ đoạt giải đặc biệt cuộc thi Nét-tốp-mo-đồ do tôi tổ chức … Ha ha ha ….

Rầm !

Người ngoài cửa đã nhẫn nhịn hết nổi , lửa giận đang tuôn trào rừng rực trong khí quản . Người đó đã hiểu lý do vì sao nãy giờ mình cứ hắc xì khi đang trên đường về nhà . Đưa chân đá vào cánh cửa , người đó hét lớn :

_ NÈ , NHỎ KIA , ĐANG LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ ?

Và tất nhiên , điều đó làm Thiên Di nhà ta giật mình quay lại . Hết đường trốn . Thiên Di buông vội cây viết đang cầm trên tay xuống , mặc kệ cây viết rớt xuống đất , Thiên Di đưa tay chụp lấy tấm ảnh giấu phía sau lưng mình rồi lắp bắp :

_ Tôi ….tôi ….có …làm …gì ….đâu ..

Bước tới trước mặt Thiên Di , Vĩnh Khoa chìa tay ra và nghiến răng ken két :

_ Đưa đây !

_ Đưa cái gì chứ ?

Thụt lùi về sau một bước , Thiên Di cố giữ bình tĩnh rồi giả vờ hỏi lại như thể mình là người vô (số) tội .

_ Đưa mau . Đừng bắt anh dùng biện pháp mạnh !

Tiến thêm một bước , Vĩnh Khoa dùng bộ mặt lanh tanh nhìn Thiên Di rồi gằng từng chữ . Thấy Thiên Di đang phân tâm , Vĩnh Khoa đưa tay giật phăng cái thứ Thiên Di đang giấu phía sau lưng làm nó hốt hoảng hét lên :

_ Á , trả đây …

Xem xong tấm ảnh , mặt Vĩnh Khoa tối sầm lại , cậu không ngờ cái con nhỏ ở chung nhà với mình lại to gan đến vậy . Nhìn tấm ảnh rất buồn cười , nếu không kìm chế , ắc hẳn Vĩnh Khoa đã bật cười .

Bỏ tấm ảnh trở lại bàn , Vĩnh Khoa hướng sang Thiên Di , cậu càng bước tới , nó càng thụt lùi . Và …..

_ Á …

RẦM !!!!

Cả hai ….nằm dài trên nền nhà . Lý do là ….cây viết lông khi nãy . Thiên Di thụt lùi về sau , chân đạp lên cây viết và mất thăng bằng , thuận tay lôi luôn Vĩnh Khoa theo .

Tuy ê ẩm một chút nhưng lợi thế đang thuộc về Vĩnh Khoa . Đổi tư thế , Vĩnh Khoa gian manh nhìn nó :

_ Em mà nhúc nhích , hậu quả là do em đấy , vợ à .

Cả 2 chỉ cách nhau một tí xíu xiu , nếu 1 trong 2 người mà nhúc nhích thì …môi sẽ chạm môi .

_ Cho em cơ hội cuối cùng . Mau xin lỗi anh đi .

….

Nhất quyết không “hạ mặt” xin lỗi , Thiên Di không thèm nói một lời nào .

_ Là do em chọn đấy nhé vợ yêu .

Vĩnh Khoa từ từ cuối đầu xuống , tim Thiên Di đập liên hồi , nó nhủ thầm : Làm sao bây giờ ?

_ HAI NGƯỜI LÀM GÌ VẬY ?

Tiếng Triết Minh văng vẳng phía sau làm Vĩnh Khoa khựng lại , cậu nhoẻn miệng cười rồi thì thầm :

_ May cho em đấy , vợ à ! ( Hai cái tên này biết lựa đúng lúc nhỉ ! )

Bỏ Thiên Di ra , Vĩnh Khoa ngồi dậy và bước ra cửa :

_ Là tại cô ta thôi . Tự tiện vào phòng người khác .

_ Ai nói chứ , tại anh thì có – Thiên Di bĩu môi

Triết Minh và cả Bách Nhật hăm he liếc Vĩnh Khoa vì cái “mưu đồ bất chính” ( không thành ) . Lúc này , Thiên Di mới để ý đến sự có mặt của Triết Minh và Bách Nhật , nó ton ton chạy lại rồi hỏi :

_ Ủa , 2 người tới đây chi vậy ?

_ Đi chơi .

——

Sau một hồi “cật lực” giải thích cho Thiên Di hiểu lý do “cả 4 người cùng đi chung” , nó cũng chịu lên xe và đi . Chiếc BMW dừng bánh trước bãi gửi xe của công viên giải trí Vanilla ice cream . Thiên Di nhanh chóng bước xuống xe rồi cười mãng nguyện :

_ Woa …vui quá !!!

Nét trẻ con của nó làm cả 3 người trong xe cùng phì cười . Vào công viên , vì hôm nay là chủ nhật nên công viên rất đông người . Thiên Di lăng xăng như con lăng quăng chạy khắp nơi làm 3 người kia “muốn khùng” luôn . Chơi những trò lặt vặt ( của con nít ^^ ) xong , Triết Minh đột nhiên hướng mắt về phía “kẻ thù của Thiên Di” rồi thốt lên :

_ Bí mật rừng phù thủy phiên bản mới kìa !!!

Dĩ nhiên , khi nghe đến Bí mật rừng phù thủy , Thiên Di đã sởn gai óc khắp người nhưng nó không thể hiện ra ngoài vì sợ ….mất mặt .

_ Sao ! Phiên bản mới hả ? – Bách Nhật sung sướng reo lên .

_ Chắc là hấp dẫn lắm nhỉ ? – Vĩnh Khoa nhìn theo hướng Triết Minh chỉ rồi thốt lên .

Quả thật rất trùng hợp , cả 3 người điều rất thích thú với trò này , cứ mỗi lần có phiên bản mới là họ điều đi “khám phá” . Ông trời thật “không công bằng” khi cho những kẻ thích mạo hiểm đi chung với kẻ căm ghét mạo hiểm ( mà ông trời đó chính là ….ta – tác giả , he he )

_ Tôi không chơi cái đó đâu !!!

Câu nói của Thiên Di không làm 3 tên kia cục hứng , tiến lại quầy bán vé , Vĩnh Khoa nở nụ cười sát gái :

_ 4 vé !!!

_ không , 3 vé thôi chị ơi ! – Thiên Di nhanh miệng chen vào

_ 4 vé .

_ 3 vé

_ 4

_ 3

_ 4

_ 3

….

_ TÔI KHÔNG RẢNH NGỒI ĐÂY MÀ NGHE 4 VỚI 3 NHÉ , MẤY NGƯỜI CÓ MUA VÉ HAY KHÔNG . BỌN TÔI CÒN BUÔN BÁN NỮA .

Tuy đang mê mẩn với nét đẹp của Vĩnh Khoa nhưng cô bán vé vẫn không chịu nổi với cái điệp khúc “4-3” ồn ào này . Bức xúc , cô hét toáng lên . Cuộc cãi cọ chính thức kết thúc . Vĩnh Khoa đưa tay bịt miệng Thiên Di lại rồi mỉm cười với cô bán vé :

_ Em là người mua chứ không phải nhỏ ngốc này . Chị lấy cho em 4 vé .

_ Được , được . Vì mua vé với số lượng nhiều nên tôi sẽ giảm giá cho cậu . Nhớ tới đây thường xuyên nhé !! ( mê trai thấy ớn )

Lại một nụ cười làm đê mê lòng người , Vĩnh Khoa lôi Thiên Di đến chỗ Triết minh và Bách Nhật đang đứng . Giằng tay Vĩnh Khoa ra khỏi miệng mình , Thiên Di nhăn nhó :

_ Tôi không đi đâu !!

….

….

Nhưng …một mình Thiên Di làm sao cãi lại 3 cái miệng chứ . Sau mấy giây “thuyết trình” , cả đám cùng vui vẻ – trừ Thiên Di , nét mặt ảm đạm – bước đến Bí mật rừng phù thủy .

Đứng trước cửa vào , hơi lạnh từ trong phả ra phà phà , bên trong tối om , chỉ thấy lâu lâu có những bóng đèn màu thoắt ẩn thoắt hiện , chớp nháy tạo nên một khung cảnh rùng rợn đáng sợ . Thiên Di thật sự không dám bước chân vào , nó run run nhìn cả 3 :

_ Không …không….đi…..nữa….

—–

20 phút sau ,

_ Nè , ăn đi , ăn cho chết cái con heo ngốc nhà em đi !

Đưa cây kem cho Thiên Di , Vĩnh Khoa cau có gắt . Bên cạnh , Triết Minh và Bách Nhật với gương mặt “đằng đằng sát khí” đang nhìn Thiên Di chăm chăm. Thiên Di vô tư măm măm cây kem mát lạnh mà không thèm để ý đến “những ánh mắt nảy lửa” đó . Nó nhởn nhơ nói :

_ Đâu phải tại tôi đâu chứ !!

_ Còn nói ! – Bách Nhật đưa tay véo má Thiên Di một cái rõ đau .

_ Trả đây ! – Giật cây kem lại , Vĩnh Khoa ăn ngon lành rồi trêu tức Thiên Di – Nhìn miệng đi .

_ Hứ , Triết …

_ Không có Triết Triết gì hết ! – Quay phắt đi , Triết Minh gắt .

Không khí căng thẳng , đầu Thiên Di muốn nổ tung , nó không hiểu vì cái gì mà 3 tên này mê cái trò ghê rợn ấy đến vậy , không chơi được thì làm điệu bộ thấy ghét . Đâu phải lỗi tại nó đâu chứ .

—–

20 phút trước :

Thiên Di chần chừ không dám bước vào , cùng lúc đó , tiếng ồn ào từ loa phát thanh vang lên :

“ Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự cố này , vì một số vấn đề nhỏ , các trò chơi sẽ tạm ngưng hoạt động . Thành thật xin lỗi vì chuyện này . ‘’

Thiên Di mừng thầm trong bụng : Ôi , ông trời ơi , con yêu ngài lắm lắm . Nó vui vẻ nhìn 3 tên kế bên rồi dung dăng bước đi .

Không chơi được phiên bản mới , có 3 người đang tức trào máu , trả lại vé mà lòng Vĩnh Khoa “quặng thắt” . Đưa mắt quyến luyến nhìn cửa vào lần cuối trước khi bước đi , Triết Minh và Bách Nhật không nở rời xa chút nào ( @[email protected] có cần phải vậy không )

_ A , kem kìa .

Tiếng nói lảnh lót như chim hót của Thiên Di đánh tan đi bầu không khí “tiếc nuối” phía sau , làm nỗi niềm “xúc động” bị tụt xuống mức thấp nhất . Một cơn gió hiu hiu thổi qua …

Áng mây thứ 13 : Cuộc hẹn 4 người (tt)

♥Nếu biết trước ngày mai là ngày tận thế

Anh chỉ xin là người chết đầu tiên

Để chờ em trước cách cửa thiên đàng

Ôm nhau lần cuối để đi vào địa ngục ♥

Hiện tại :