Chương 11 – Bạn gái

Xe chạy một mạch đến bờ sông.

Giữa trưa hè nắng chói chang, tuy ở bờ sông nhưng ngay cả một làn gió nhẹ cũng không có.

Giang Doãn Chính hạ cửa sổ xe xuống một chút, châm một điếu thuốc, thật ra anh chẳng muốn hút nhưng vì thói quen cần nó để bình tĩnh lại. Điếu thuốc vừa hút được phân nửa, chuông điện thoại vang lên như đang thúc giục.

Trước đây, chiếc điện thoại di động này vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc, giờ thì nó đang reo vang, là chiếc thường ngày anh vẫn dùng, chẳng có mấy người biết số.

Anh liếc nhìn một cái, rốt cuộc vẫn nhận điện thoại.

Đầu dây bên kia vọng lại chuỗi âm thanh đứt đoạn, giọng điệu vẫn rất tùy tiện: “Anh ba, anh đang bận gì vậy?”.

Giang Doãn Chính gạt tàn thuốc, mặt không biểu cảm nhìn đăm đăm về quảng trường không bóng người trước mắt: “Có gì cứ nói đi”.

“Lúc nãy anh nói gì trong điện thoại mà ông nội không vui vậy? Hiện giờ em phụng mệnh ông báo lại cho anh, ngày kia mọi người về nước”.

Giang Doãn Chính khẽ cười nhạt, chẳng ngờ hiệu quả lại cao đến vậy!

“À, đúng rồi ngoài anh hai và em ra, ông còn dẫn một người nữa về cùng…”, cậu út nhà họ Giang ái ngại vừa cười vừa nói, chỉ là lời còn chưa dứt điện thoại đã bị ngắt.

Giang Doãn Chính ném điện thoại sang một bên, khởi động xe phóng vút trên đường cái dưới ánh mặt trời chói chang.

Buổi chiều lúc tan ca, Lâm Nặc đang thu dọn đồ đạc thì bị Giám đốc Lý gọi lại.

“Tiểu Lâm, cả Tiểu Đinh, Tiểu Trì nữa, mấy người tối nay có việc gì không?”, Giám đốc Lý mở cửa bước vào hỏi, mấy gương mặt bị chỉ nhìn nhau một hồi rồi đồng loạt lắc đầu.

“Vậy thì tốt. Buổi tối đi ăn cơm với tôi.”

Lâm Nặc cười nói: “Giám đốc mời à?”.

Giám đốc Lý cầm lấy chìa khóa xe, xoay người lại đính chính: “Công ty mời”.

Phải biết rằng trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Đi được nửa đường thì nghe Giám đốc Lý nói sơ qua tình hình, Lâm Nặc đến cả tâm trí chạy trốn cũng chẳng có, khổ sở ngồi giữa băng ghế sau, bị kẹp giữa người bên trái kẻ bên phải, với không tới cánh cửa xe.

Liếc nhìn gương mặt của Đinh Tiểu Quân, cô chẳng nhận ra điều gì khác thường, Lâm Nặc đành kêu gào thảm thiết trong lòng.

Khi đến phòng bao trong nhà hàng thì khách mời đều đã đến, Giám đốc Lý vẫn nửa đùa nửa thật nói: “Tối nay trông đợi vào biểu hiện của mọi người, lát nữa hãy tranh thủ hạ gục hết toàn bộ nhé!”.

Trì Nhuệ tính tình vốn cởi mở lúc này nghe rồi chẳng mảy may để tâm ngược lại còn tỏ ra đầy tự tin. Đinh Tiểu Quân vẫn chẳng có biểu hiện gì, duy chỉ có Lâm Nặc là đứng ngồi không yên, nhoẻn miệng cười vội vàng lắc đầu: “Em chẳng có cống hiến gì được đâu, để hai người họ cố gắng là được rồi!”.

Giám đốc Lý lại nói: “Cô cũng đừng khiêm tốn quá, hôm chào mừng nhân viên mới biểu hiện của cô rất tốt mà! Con gái thời nay như cô và Tiểu Đinh đây cũng coi là biết uống lắm rồi”.

Lâm Nặc vẫn lắc đầu: “Làm gì có!”. Trong lòng lại dấy lên cảm giác lạnh lẽo.

Thật ra, cô không sợ uống rượu, tửu lượng cô cũng khá, chỉ có điều trong tình huống được giao trọng trách thế này thật khiến cô đau đầu.

Cô không uống đến mức chẳng biết tự lượng sức. Huống hồ, trước nay khi uống rượu cô chỉ thích thoải mái, hiển nhiên là tình thế bức bách hôm nay hoàn toàn chẳng thể so sánh được với việc tụ họp bạn bè.

Chưa đầy năm phút, khách bên tòa án đã đế cả, mọi người vừa giới thiệu xong thì cánh cửa phòng bao mở ra.