Chương 11 – Báo ứng

Con cáo họ Hạ nói không sai, người đắc tội với bà mối đều rơi vào cuộc trả thù mang tính hủy diệt. nhưng khi nói câu ấy, Hạ Hà Tịch đã quên một chuyện: người đắc tội lớn nhất với bà mối, chính là mình. Thế nên lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó thoát, Hạ Hà Tịch về thành phố C được hai hôm đã bị trả thù vô cùng ghê gớm.

Hạ Hà Tịch nhìn gương mặt vô cùng thê thảm của mình trong gương, nặn ra một nụ cười giễu cũng không nổi, bởi vì… khóe môi khẽ nhếch lên một cái thôi là vừa đau vừa ngứa. Hạ Hà Tịch nhắm mắt, để bản thân mình tỉnh táo lại, gọi điện cho thư ký An Địch kể sơ qua tình hình, dời tất cả các cuộc họp lại sau, rời mới bảo An Địch hẹn sẵn với bệnh viện hộ mình.

An Địch thấp thỏm lo âu, cũng vì căn bệnh tới bất thình lình của sếp mà cuống cả lên: “Được, tất cả các cuộc họp lùi lại đến sau, cuộc đàm phán đã hẹn từ tuần trước tôi cũng sẽ giải thích với bên công ty kia… Bệnh viện? Hẹn với bệnh viện mọi khi anh vẫn đến nhé? Tôi gọi điện cho bác sĩ Tô ngay đây.”

Trong đầu Hạ Hà Tịch hiện lên gương mặt cười cợt, sung sướng khi người khác gặp họa của Tô Cẩm Trình, quả quyết từ chối: “Đổi nơi khác.” Nghĩ một lát, lại bổ sung thêm: “Bệnh viện bình thường là được rồi.”

“Vâng”

Và thế là, con cáo họ Hạ ôm gương mặt sưng như cái đầu heo lặng lẽ nằm viện. ngay cả người trong công ty cũng không rõ rốt cuộc Tổng giám đốc Hạ mắc bệnh gì, đương nhiên, trừ người thân cận nhất, ngày nào cũng đưa giấy tờ tới cho anh ký tên – An Địch.

Nhưng mỗi khi các đồng nghiệp hỏi tới bệnh tình của Tổng giám đốc Hạ, bộ dạng An Địch đều như muốn nói rồi lại thôi, muốn nói nhưng lại không thể nói. Cho dù đám đồng nghiệp đe dọa, dụ dỗ, cuối cùng một An Địch thích buôn dưa vẫn bảo vệ được bí mật. Thôi vậy, vì danh dự và niềm kiêu hãnh của Tổng giám đốc Hạ, nhất định không được nói. Chờ dung nhan bị hủy hoại của anh ấy đỡ hơn một chút thì báo cho mọi người địa chỉ bệnh viện, bảo họ tới thăm.

Quan trọng nhất, Tổng giám đốc Hạ đã đặc biệt dặn dò, nếu tiết lộ bí mật, nhất định sẽ khiến cô sống không bằng chết! có trừ hết tiền lương không? Có đổi thư ký không? Chậc chậc, nhưng thực sự không ngờ được Tổng giám đốc Hạ nho nhã, dịu dàng mà cũng có lúc đe dọa người ta, cảm giác như… chắc chắn là bị ai đó dạy hư.

An Địch ôm bí mật kinh thiên động địa này im như thóc, mặc cho đám đồng nghiệp đánh tiếng thế nào, YY ra sao vẫn không mở miệng. Nhưng phàm là chuyện, đều có ngoại lệ, đặc biệt, ngoại lệ này lại ở người nào đó.

Đồng chí Hạ Hà Tịch nằm viện đến ngày thứ 3, bệnh dị ứng đã có biến chuyển tốt, những vết mẩn đỏ dày đặc trên lưng và cánh tay đã không còn ngứa ngáy khó chịu. Nhưng gương mặt đẹp trai, phong lưu thì vẫn… khụ khụ, vẫn như đầu heo. Con cáo họ Hạ nóng lòng lắm, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh. Hôm ấy, sắp tới trưa, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhận được điện thoại của bà mối, đối phương hỏi ngay vào để: “Anh đang ở đâu đấy?”

“Công tác ở thành phố A, có chuyện gì à?”

“À, thế thôi vậy, định gọi anh đi ăn cơm thôi.”

Cuộc điện thoại chấm dứt như thế. Tuy Hạ Hà Tịch thấy hành động của bà mối có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Tới tận chiều, con cáo họ Hạ mới biết rõ đầu đuôi câu chuyện. Hạ Hà Tịch vừa mới bôi thuốc xong, đang nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh lấy laptop làm việc thì nghe thấy tiếng cười khe khẽ ở bên cạnh. vừa ngẩng đầu thì bàn tay vẫn còn đặt trên bàn phím run lên, đánh nhầm 2 chữ.