Chương 11 – Bí mật của Bạch Mã Tự

Chu Cẩm Sơn chạy như bay xuống núi, lòng gã mừng khôn tả. Gã cứ chiếu theo hướng đông chạy thẳng, tuy nhiên từ trên cao thì dễ song chạy ở phía dưới khó khăn hơn nhiều vì cây cối rậm rạp, dây leo chằng chịt, nhiều lúc phải rẻ lối khác mà đi…

Suốt dọc đường,quả đúng như lời đồn đại, gã tuyệt nhiên không thấy bóng người hoặc bất cứ loài cầm thú nào cả. Duy nhất trong rừng chỉ có một lọai trái duy nhất :

– Quả màu vàng rực rỡ – mà gã đã ăn vào bụng.

Chu Cẩm Sơn chẳng hiểu vì sao mà gã khỏe mạnh như thường. Gã đã biết được Ngọc Lộ Lục Hợp Ngũ Linh Tán và Bảo Nguyên Đơn là hai lọai thần dược trên đời này không đâu có, nhờ đã hấp thụ đủ những tinh hoa của trời đất, âm dương ngũ hành cộng với những kỳ hoa dị thảo, toàn là những linh dược quí hiếm nên nó có khả năng kháng bất cứ loại độc tố nào vào cơ thể bao nhiệu lại càng giúp cho nội lực tăng bấy nhiêu. Nhờ thế mà gã thoát chết.

Gã chạy suốt ngày hôm đó, sáng hôm sau đoán chừng đã đến nơi, Chu Cẩm Sơn bắt đầu cẩn thận quan sát từng tí một.

Mã Đầu Sơn là một ngọn núi lớn rất có nhiều hang động nếu tìm hết chắc mấy tháng cũng chưa chắc đã xong – Chu Cẩm Sơn suy đoán.

Nếu bí mật của võ công được để ở đây thì chắc chắn phải được để đâu đó trên cao vì nét vẽ của Thái Cực Đồ hình đầu ngựa có phần rõ nét hơn cả. Chi bằng ta thử lên đó trước, nếu không có gì thì tính kế sau !

Nghĩ là thực hiện ngay, Chu Cẩm Sơn tìm lối lên núi song không dẽ dàng như gã tưởng. Lối lên nhiều chỗ bị cắt ngang bởi những vách đá cao dựng đứng. Người có võ công cao cũng khó lòng vượt qua được.

Đành phải xuống thôi, nếu vậy thì không phải, phải tìm cách khác.

Gã chợt phát hiện nơi sườn phía nam dưới chân núi có một con đường mòn. Liền chạy tới con đường đó mà đi. Đường mỗi lúc một khó qua bởi vì nhiều cây cối chắn ngang.

Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng :

Nếu đã có con đường, hẳn phải có dụng ý không thể nào không được.

Nghĩ thế, gã quyết tâm không nản chí mà đi theo lối khác. Đi một hồi lâu, quang cảnh đột nhiên đổi khác, cây cối không còn chắn ngang lối đi nữa.

Rồi gã nhìn thấy từ xa một bãi đất rộng cây cối um tùm bao quanh một tòa nhà cổ miếu.

Chắc đây rồi ! – Chu Cẩm Sơn cả mừng. Gã chạy đến nơi thì quả thực thấy một tòa cổ tự ẩn sau những lùm cây. Từng mái rêu xanh đã phủ đầy, chứng tỏ niên đại của nó đã lâu lắm.

Chu Cẩm Sơn đứng trước cánh cửa chi khép hờ. Bên trên treo một tấm biển, đề ba chữ rất lớn, mà thời gian đã làm mất đi màu sắc nguyên thủy – Bạch Mã Tự – Đây rồi ! Mã Đầu Sơn lại có Bạch Mã Tự.

Chu Cẩm Sơn cố nén hồi hộp, gã đẩy nhẹ cánh cửa bước vào.

Cánh cửa đã lâu ngày nên rất nặng, phát lên một tiếng nghe chói tai. Gã nhìn quanh, bên trong không có bất cứ một thứ gì khác.

Sàn nhà và trên tường, bụi phủ đầy, chứng tỏ không có ai từng qua đây.

Gã đến gần bức tượng ngắm nghía. Chẳng hiểu người xưa tạc bức tượng này là có ý nghĩa gì vì chẳng phải tượng Phật mà cũng chẳng phải một vị thần thánh nào cả.

Đó là một người trông có vẻ như một nửa là nhà sư, một nửa là đạo nhân ngồi theo tư thế xếp chân bằng tròn. Tay trái đặt lên bụng, tay phải đưa ngang ngực như đang cầm ấn bắt quyết. Gã xem xét kỹ song không thấy bất cứ dòng chữ nào có thể nói lên lai lịch pho tượng.