Chương 11- Dã thú không hôn môi.

Cuối cùng anh cũng trở lại, toàn thân nồng nặc mùi thuốc lá đứng ở cửa thay giày, cúi đầu, nói với tôi. « Xe hỏng giữa đường, vừa mới sửa xong ».

Không nhìn thấy ánh mắt của anh, tôi nói chuyện với cái ót đen thùi, nghe thấy giọng của mình bình bình lặng lặng. « Không sao, tắm rửa đi rồi ngủ ».

Chất vấn anh ? Vạch trần anh ? Không. Tân hôn ngày đầu tiên, tôi phải duy trì cục diện đoàn kết an định, dù cho mọi thứ đều là giả dối. Nghe thấy tôi nói vậy, dường như anh thở phào nhẹ nhõm, xoay người cởi quần áo đi tắm, lê từng bước từng bước, hành động và vẻ mặt mệt mỏi thấy rõ.

Anh Dũng ngữ điệu nhẹ nhàng lúc chiều không còn thấy bóng dáng đâu nữa, chúng tôi lặng im, hệt như con trai, đóng chặt cái vỏ của mình.

Điện thoại của anh đặt trên bàn, ngó thứ đồ điện nho nhỏ ấy, tôi cảm thấy sức hút vô cùng khổng lồ. Điều tra số điện thoại di động ? Giống như trong phim, tra nhật ký cuộc gọi, gọi lại, lật được mặt con yêu tinh phía sau bức màn, đánh tàn bạo, khóc lóc van xin, trả đũa, uy hiếp hay lợi dụng ? Vươn tay ra, rốt cuộc vẫn để xuống, tâm niệm bốn chữ châm ngôn. « Yên ổn đoàn kết, yên ổn đoàn kết ».

Quên đi, mắt không thấy coi như không có.

Đêm đó, chúng tôi hành hạ nhau trên giường, tắt đèn rồi quấn lấy nhau, anh quên mất cái thứ vị chuối kia, tôi quên khoe thành quả của đống sữa tắm và nước hoa, anh cứ việc gạt tôi, tôi cứ việc oán anh, tôi cắn lên ngực anh, như kẻ ăn thịt người Hannibal*, anh hôn cổ tôi, như quỷ hút máu Dracula.

*Kẻ ăn thịt người Hannibal Lecter trong bộ phim Hannibal (2001) do Anthony Hopkins thủ vai.

« Ân Sinh, Ân Sinh… ». Ôm chặt tôi, anh gọi trong vô thức, không ngừng khàn giọng rên rỉ, nhưng vẫn mặc tôi cắn, chảy máu cũng không la đau.

Có chút mềm lòng, cảm thấy cũng không dễ dàng gì với anh, ai xảy ra chuyện chẳng cần thời gian suy nghĩ, thật ra thì tôi với anh bên tám lạng người nửa cân, một người tâm phiêu ngoài Tam Sơn, một người hồn bay tới núi Ngũ Nhạc, khi tụ lại một nơi rồi, tâm tính tôi một chút ích kỷ thích ăn dấm chua.

Càng nghĩ càng khó chịu, giống như có dao cứa qua tim, đau nhói, nhất thời nhịn xuống, dứt khoát nhắm mắt lại, vợ chồng son quan hệ cũng tốt, sấn qua, cố gắng hôn môi anh, nhưng anh quay đầu né tránh, một mực đi xuống phía dưới.

Túm được tóc anh, dục vọng vội vàng tiêu tan, cơn giận dữ trong lòng ngược lại bốc hỏa dữ dội, có nén cũng nén không được. Tại sao không hôn tôi ?

Cho dù quên ăn kẹo cao su, tôi cũng đánh răng rồi, dù không có hương thơm xộc vào mũi, cũng không phải hôi, cứ né tránh, tình hình này làm tôi xấu hổ không tưởng được ! Điên tiết, một cước đạp anh ra, nơi đó quẹt qua đùi tôi, nhiệt độ nóng hổi.

« Ân Sinh, em làm gì vậy ! ». Anh chất vấn, thở hổn hển. Tôi xoay người, không thèm để ý tới anh. Đi đi, đi tìm người nào đó đi ! Yên ổn đoàn kết cái gì, anh thích gây sự thì tôi yên ổn làm sao, đoàn kết thế nào !

Ngồi dậy, chuẩn bị xuống giường đi tắm, trong lúc cao trào mồ hôi là chất dẫn lửa, nhưng hiện tại, chẳng qua làm người ta cảm giác dính nhớp nháp không thoải mái.

« Để làm gì ! ». Bàn tay to chụp tới, níu lấy mặt tôi, bàn tay trơn kéo tôi vào khóa trong ngực, nhìn tôi chằm chằm.

Tròng mắt anh sâu và đen, lấp lánh trong bóng đêm như kim cương, từng giọt mồ hôi trên mặt cũng lấp lánh, vô cùng gợi cảm.