Chương 11: Huề Mỹ Thượng Kinh

Huyền Phong và chúng tiên tử cũng không hẹn mà cùng tỉnh lại, mở to mắt nhìn Bích Hải Triều Thanh tiêu trong tay Lục Mộng Thần, cực kỳ kinh ngạc, không khỏi ào ào chạy tới hỏi kết cuộc.

Nét mặt Lục Mộng Thần lại đầy vẻ tươi cười ngốc nghếch, lúc này vì phải lấp liếm nên biểu tình có chút không tự nhiên: “Khi tiêu thanh vang lên, đệ cũng bị hôn mê. Đến khi mở mắt ra lại, đã thấy Thiên Nhất sư bá đứng trước mặt đệ cười tít mắt, sư bá giao Bích Hải Triều Thanh tiêu cho đệ, dặn dò vài câu rồi bay đi mất.”

Long Thiên, Huyền Phong và mấy người đều ngạc nhiên.

Thực lực của Phong Thần Tông Thiên Nhất chân nhân, bọn họ đã sớm nghe vang dội như sấm, ông ta với sư phụ bọn họ địa vị ngang hàng. Nói thực sự trong tu chân giới, đâu có ai không biết Thiên Nhất chân nhân! Người có thực lực ngang tàng nhất trong tu chân giới, người có ảnh hưởng mấu chốt đến việc quyết định thắng bại ở vô số đại chiến chánh tà trong quá khứ. Chúng nhân tư nghị nhìn Lục Mộng Thần, kẻ chỉ mới đạt đến Kim Đan kỳ, không dám tin tưởng nhưng lại chẳng thể không tin.

Mọi người không nén được than thầm trong lòng, đúng là uổng công vô ích.

Đột nhiên Huyền Phong tiên tử hét lớn, nàng giơ tay lên lập tức một đạo bạch sắc kiếm quang đánh ra sau lưng. “Ầm.” Đạo kiếm quang đánh trúng một cây côn màu đen.

Kim Ma Ma Tôn hiện hình, thần sắc điên cuồng, khóe miệng rỉ máu, hắn muốn nhân lúc mọi người không chú ý để cướp đoạt Bích Hải Triều Thanh tiêu. Không ngờ Quảng Hàn Cung Huyền Phong tiên tử đã sớm phát hiện, chẳng những ngăn cản đòn tấn công mà còn đánh hắn trọng thương. Kim Ma hóa thành đạo lưu quang trốn đi, từ xa ném lại vài câu lạnh lẽo: “Huyền Phong, ngươi đợi đó, Ma Môn ta nhất định không tha cho Quảng Hàn Cung các ngươi đâu. Còn Bích Hải Triều Thanh tiêu đó, chúng ta sẽ chiếm bằng được .”

Lục Mộng Thần nhìn ngọc tiêu, thấy nó quả thật là vật phiền phức. Hắn lắc đầu, bước đến bên cạnh Thanh Dao đỡ nàng dậy, nhẹ nhàng vỗ mặt nàng, kêu to: “Thanh Dao, Thanh Dao, muội mau tỉnh lại!”

“Ưm!” một tiếng, Dương Thanh Dao chầm chậm tỉnh lại. Phát hiện mình đang ở trong lòng Mộng Thần, và chúng nhân ở bên cạnh thì nhìn chằm chằm vào bọn họ, mặt nàng không khỏi nóng bừng. Vùng vẫy đứng dậy, nhìn thấy Bích Hải Triều Thanh tiêu, nàng ngạc nhiên nói: “Mộng Thần, Bích Hải Triều Thanh tiêu sao lại trong tay huynh? Con cá chép lớn kia đâu?”

Lục Mộng Thần mỉm cười nói: “Là sư bá Thiên Nhất chân nhân thu thập con cá chép. Thanh Dao, ngọc tiêu này tặng muội, sư bá dặn dò đưa cho muội đó.”

Dương Thanh Dao vui mừng, sung sướng nhận lấy ngọc tiêu. Khi tay nàng chạm vào thân tiêu có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Long Thiên trong lòng than thở, vạn phần không tưởng được ngọc tiêu rơi vào tay một nha đầu Hợp Khí kỳ. Nhưng đối với Thiên Nhất chân nhân của Phong Thần Tông, chẳng những hắn không dám trêu chọc, ngay cả sư phụ hắn cũng sợ hãi ba phần. Long Thiên ôm tâm tình thất vọng, chắp tay hướng tới chúng nhân nói: “Các vị đạo hữu, tệ môn hãy còn việc cần xử lý, tạm không thể phụng bồi, cáo từ!” Nói xong cùng Long Hải hóa thành đạo hỏa quang biến mất trên không trung.

“Bích Hải Triều Thanh tiêu đã thuộc sở hữu của Thanh Dao sư muội, chúng ta quay về cũng có giải thích chính đáng, chỉ cần ngọc tiêu không bị Ma đạo lấy đi là yên tâm rồi.” Huyền Phong thuận miệng nói.

Lúc này mục quang lưu luyến không đành của Huyền Tuyết từ trên Bích Hải Triều Thanh tiêu chuyển sang Huyền Phong rồi nói: “Sư tỷ, chúng ta trở về như vậy sao?”