Chương 11: Mèo bị bệnh

Trong lúc đang mơ màng, Đỗ Nhược thoáng nghe được tiếng của Đồ Liên, nhưng rồi vẫn nhắm mắt, tiếp tục ngủ. Mãi đến khi cảm giác toàn thân được bao phủ bởi hơi nước ấm áp thì cậu mới tỉnh. Nhưng Đỗ Nhược cũng không mở mắt, tùy ý để Trần Vũ Dương cởi quần áo bẩn quẳng vào sọt rác, ôm cậu bước vào bồn tắm.

Đỗ Nhược thật sự không dám mở to mắt, bởi vì hiện tại, trên người cậu rất đau. Những vết cắn đau đến chảy máu, cả hai đầu ngực cũng sưng đỏ, bị nước ngâm qua, toàn bộ đều đau rát.

Trần Vũ Dương có thể cứ để vậy mà làm luôn đi được không? Đỗ Nhược có chút sợ hãi. Phía sau cậu hẳn là nứt ra rồi, căng cứng, cái đau cứ như vậy mà truyền thẳng vào tất cả các tế bào thần kinh trên người.

Cậu không muốn lại phải chịu hình phạt khốc liệt như vậy nữa, giờ cậu thật sự cảm thấy quá khó khăn để có thể chịu đựng. Nếu là ngày thường, hẳn là cậu đã đại chiến 300 hiệp với Trần Vũ Dương rồi, đều là đàn ông, nhất định là không đòi hỏi thêm ưu tiên gì hết.

Trần Vũ Dương biết Đỗ Nhược đã tỉnh dậy, cũng không có tố giác. Chỉ là khi ngón tay hắn tiến vào cửa huyệt, chất lỏng màu trắng tràn ra, hắn nhăn mày, nheo mắt, trên mặt hiện giờ thực sự là biểu tình không vui.

Đỗ Nhược cảm giác được nhiệt độ không khí xung quanh bắt đầu hạ xuống. Trần Vũ Dương cũng không có tiếp tục. Đỗ Nhược he hé mắt, thấy ngay khuôn mặt của Trần Vũ Dương đang nhìn mình từ phía trên. Không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, Đỗ Nhược càng thêm khẩn trương.

Trần Vũ Dương nhìn hành động lén lút của Đỗ Nhược, không khỏi bật cười, tức giận vừa rồi cũng theo đó mà giảm hơn phân nửa. Hắn ôm Đỗ Nhược, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, sau khi đắp chăn cho cậu liền đi ra ngoài.

Trần Vũ Dương vừa đi, Đỗ Nhược đã mở mắt ra. Mặc kệ thắt lưng đau nhức, cậu cố lết tới cánh cửa, nhìn rõ Trần Vũ Dương đã vào thư phòng, lúc này mới thở phào một cái. Trở lại giường, đang đắp lại chăn cho mình, trong lòng Đỗ Nhược thoáng hiện qua một tia bất ổn, nhưng rồi cũng chỉ là lướt qua, mệt mỏi cả ngày làm cậu mau chóng chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm, Trần Vũ Dương về phòng. Vừa vào đến cửa đã thấy ngay thân thể xích lõa của Đỗ Nhược, chăn không biết đã bị rơi xuống đất từ khi nào. Tuy mùa thu còn chưa tới, nhưng nửa đêm, nhiệt độ cũng hạ xuống rất nhiều.

Trần Vũ Dương bất đắc dĩ cười cười, nhẹ nhàng bước đến bên giường, nhặt chăn lên đắp lại cho Đỗ Nhược. Vừa mới chuẩn bị nằm xuống, Đỗ Nhược lại đá chăn ra ngoài. Nhìn lại Đỗ Nhược, hắn mới kinh ngạc phát hiện ra trên người Đỗ Nhược toàn là mồ hôi. Trần Vũ Dương mau chóng lấy tay đặt lên trán Đỗ Nhược, nóng đến dọa người.

Trần Vũ Dương mở đèn, gọi điện cho Lâm Li, kêu cậu ta mau chóng gọi Tiền Bạc Cảnh tới.

Nghe điện thoại, Lâm Li còn chưa có tỉnh ngủ, vừa nghe đến giọng nói lo lắng của Trần Vũ Dương, hắn lập tức tỉnh táo, mới nghe đến phải gọi bác sĩ, khuôn mặt hắn bỗng chốc trắng bệch, hỏi: “Anh bị thương ở đâu? Đám người An Viễn còn dám động đến anh?”

“Thân thể Đỗ Nhược giờ đang rất nóng, mau mau gọi bác sĩ, anh sợ thêm chút nữa, cậu ấy sẽ không chịu đựng được mất.”

Trần Vũ Dương vừa nói xong, Lâm Li đã thở ra nhẹ nhõm, nói đùa: “Lúc Mộ Tư bị bệnh, anh còn không gấp gáp như vậy, anh Dương, có lẽ nào đây là tình yêu không?” (chuẩn :v)

Trần Vũ Dương ngẩn người, nhăn mày, thúc giục: “Cho cậu 10 phút, nếu không được, chờ mà đi nhặt xác Giang Nam nhà cậu đi.”

Lâm Li ngượng ngùng nở nụ cười: “Cái gì mà người nhà em chứ. Anh Dương, anh biết em cùng cậu ấy không có quan hệ gì mà.”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau đem người đến.”

Giang Nam thích Lâm Li. Điều này mọi người đều biết. Lâm Li cũng đối xử rất tốt với y, nhưng giống như là đối xử với em trai hơn. Điều gì y làm sai, cũng là do Lâm Li gánh hộ. Trần Vũ Dương cũng biết vậy, nếu Giang Nam có vấn đề gì, hắn luôn trực tiếp tìm tới Lâm Li.

Đồ Liên đã thay xong quần áo. Ông luôn nghiêm cẩn, tỉ mỉ như vậy. Cho dù là nửa đêm, ra khỏi phòng, nhất định phải ăn mặc chỉnh tể. Đồ Liền là do ông Trần thu nạp. Lúc đó chỉ mới hơn hai mươi, một mực nghiêm túc, làm chuyện gì cũng rất thỏa đáng, đồng thời cũng rất quan tâm tới sinh hoạt hằng ngày của Trần Vũ Dương.

Đồ Liên vừa vào đã thấy Trần Vũ Dương đang đắp chăn cẩn thận cho Đỗ Nhược. Đồ Liên cầm khăn mặt và nước ấm đưa cho Trần Vũ Dương, xong lại lấy từ trong hòm y tế một ít cồn.

“Tiên sinh, có lẽ cũng nên bôi thuốc cho cậu Đỗ.”

Trần Vũ Dương vén chăn lên, nhìn vết thương trên người Đỗ Nhược. Đột nhiên cảm thấy đau lòng. Trên người Đỗ Nhược bị cắn cực kỳ nghiêm trọng, vừa rồi còn xối qua nước, giờ vết thương càng thêm xuất huyết.

Trần Vũ Dương chỉ nghĩ tới sẽ cho người xử lý Mạnh tiên sinh mà lại quên béng mất phải bôi thuốc cho cậu. Sốt thế này, khẳng định là do vết thương mà ra. Còn nữa, Trần Vũ Dương nhớ lại, lúc thăm dò bên trong Đỗ Nhược, có chút sưng sưng, chắc chắn là nơi đó bị nứt nghiêm trọng rồi.

Trần Vũ Dương càng nhăn mày sâu hơn. Mạnh tiên sinh khi làm không hề thương xót nào cho Đỗ Nhược hết. Trước trời sáng nhất định phải đưa Đỗ Nhược đến bệnh viện kiểm tra.

Thật sự là quá bất cẩn, không có bảo vệ mà làm thực sự rất nguy hiểm, làm nghề này mà cậu còn có thể không biết sao? Trần Vũ Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Đỗ Nhược nhăn lại, khó chịu, trong lòng dấy lên bao đau xót.

Lúc Tiền Bạc Cảnh tới nơi đã là 3 giờ. Lâm Li vào phòng đã nhìn ngay thấy Trần Vũ Dương u ám ngồi ở bên giường. Tiền Bạc Cảnh mau chóng đến bên Đỗ Nhược, muốn vén chăn xem xét vết thương của cậu.

Trần Vũ Dương mau chóng ngăn lại, nói: “Không được nhìn, đưa thuốc cho tôi, tôi tự làm.” Tiền Bạc Cảnh quay qua nhìn Lâm Li hồi lâu, vẻ mặt khó tin, chậc chậc lắc đầu nói: “ Những người như thế này trước kia tôi còn chưa xem qua sao?”

Trần Vũ Dương như cười như không liếc mắt nhìn gã: “Thế nào, nhìn trúng người nào sao? Không nói sớm, cậu mở miệng xin chẳng lẽ tôi lại không cho?”

Tiền Bạc Cảnh nở nụ cười: “Thật sự là không có nhìn trúng ai. Chỉ là người trước mặt này thật sự rất xinh đẹp.”

Lâm Li một bên trêu ghẹo nói: “Tiền Bạc Cảnh à, người này với những người kia không có giống nhau nha.”

Không để ý tới ánh mắt thâm trầm của Trần Vũ Dương, Tiền Bạc Cảnh vẻ mặt hứng thú tiến đến bên cạnh Lâm Li: “Không giống sao? Chỗ nào vậy, nói tôi nghe xem nào.”

Lâm Li cười cười, thoáng nhìn thấy sắc mặt Trần Vũ Dương không tốt, mau chóng im miệng: “Cậu chẳng phải còn Tử Trường đó sao, cậu xem, nói không chừng còn có thể yêu nhau lấy vài ngày đấy. Tranh thủ dịp này mà đến với nhau đi.”

Tiền Bạc Cảnh nở nụ cười, nói: “Dạng người nào mà anh Dương còn chưa thưởng thức qua nữa. Hai tháng trước, người mà Thẩm tổng đưa tới chẳng phải rất đẹp sao. Mới có hai tháng mà anh Dương đã vứt sang một bên, anh xem, còn loại nào mà anh ấy có thể để ý tới được chứ?” Tiền Bạc Cảnh cũng không có ngu ngốc, biết Trần Vũ Dương có lẽ có hơn một phần tình cảm đối với Đỗ Nhược, nhưng những lời này, gã vẫn là không nhịn được mà nói ra.

Trần Vũ Dương bị gã nói cho như vậy, lại có chút dở khóc dở cười. Nhiều năm như vậy rồi, cũng chỉ có hai người này mới dám nói những lời như vậy với hắn.

Thân thể lạnh lẽo của Đỗ Nhược không còn run rẩy nữa, hô hấp cũng dần bình ổn lại. Lâm Li và Tiền Bạc Cảnh rất thức thời, lập tức rời đi. Trần Vũ Dương lúc này mới yên tâm vén chăn lên bôi thuốc cho Đỗ Nhược.

Vừa rồi, lúc tắm rửa cho Đỗ Nhược, không phải là hắn không phát hiện ra những vết thương này của cậu, chỉ là đã bị tức giận che mắt. Lúc này, nghĩ lại mà Trần Vũ Dương cau mày, đau lòng không thôi.

Hắn vuốt ve má Đỗ Nhược, thấp giọng nói: “Vật nhỏ này, khó chịu lắm đúng không? Lần sau không cần tiếp khách nữa, em còn sợ nhà này không nuôi nổi em sao?”

Trần Vũ Dương nghĩ, nếu mà lúc nào đó quá yêu thích Đỗ Nhược, chắc phải tự kiềm chế bản thân, không nên quá chiều chuộng cậu ấy, phải cho chịu khổ một chút, như vậy, có lẽ là được rồi.