Chương 11 – Một thân phận

Hai ngày qua, Bạch Nhật Tiêu vẫn đứng trước cửa phòng cô. Cô không ăn cơm, không đi học, không nói lời nào, không để ý tới anh. Nhưng, anh không hề hối hận khi đã nói sự thật kia, một sự thật cô không thể chấp nhận được. Ít nhất, nếu làm như vậy, cả hai còn có tương lai.

Nhìn cô, cơn đau trong lòng khiến ánh mắt anh đỏ lên. Hai ngày không ăn cơm đã khiến cho thân thể vốn gầy nhỏ của cô càng thêm hư nhược rồi, sắc mặt tái nhợt như thể chỉ cần sờ vào sẽ tan nát. Giờ phút này, cô tựa như một đứa trẻ nhỏ bé làm từ gốm sứ đã vỡ tan, mỗi một mảnh nhỏ đều có thể lấy máu từ vết thương trong tâm khảm của anh.

“Huyên Huyên, ăn cơm, được không em?” Anh ngồi bên người cô, thống khổ nhìn cô, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng. Nếu giờ phút này cô không cự tuyệt vòng ôm của anh, anh nhất định sẽ mang hết thảy hơi ấm của mình trao cho cô!

Cô đứng lên muốn vào phòng vệ sinh. Mỗi khi anh xuất hiện trong phòng cô, cô đều dùng cách như thế buộc anh phải rời đi. Anh không đi, cô vẫn ở lỳ trong phòng vệ sinh không ra.

Anh ôm lấy thân thể của cô, cũng không dám dùng sức. Rất sợ mà vòng chặt hai cánh tay, cô sẽ muốn thoát khỏi lòng mình, tàn nhẫn hệt như việc không chiếm được cô. “Huyên Huyên, không cần như vậy được không? Anh rất đau lòng em, không được tra tấn chính mình!” Anh cố nén nước mắt dần đảo quanh hốc mắt mình, sợ ánh mắt mơ hồ kia không thể thấy dáng vẻ của cô.

“Em muốn rời khỏi nơi này.” Thật lâu về sau, cô rốt cuộc mới mở miệng nói những câu đầu tiên sau hai ngày qua, lại có sự bi ai sâu đến không thấy được.

Anh sẽ không để cho cô đi, đã không tiếc tổn thương cô để đổi lấy cơ hội này, anh làm sao có khả năng để cô rời đi vòng ôm mà anh đã chuẩn bị, để giam cầm cô một đời? “Anh sẽ không cho em đi đâu cả.” Giọng nói của anh trên đỉnh đầu cô vang lên, bên trong ngầm có sự kiên định rõ ràng như ‘cửu đỉnh’ (nhất ngôn cửu đỉnh).

Cô chậm rãi xoay người, bi ai nhìn anh, “Em là ai? Có tư cách gì ở lại nơi đây nữa? Em không phải là em gái của anh, không phải con của ngôi nhà này, không phải là Bạch Nhật Huyên, em vì sao còn có thể ở đây nữa? Em không cần ở đây.” Cô càng nói càng kích động, bắt đầu ra sức giãy dụa thoát khỏi vòng ôm của anh. Anh ôm ngày càng chặt, cô khóc ngày càng dữ, khóc ầm ĩ không ngừng đấm vào phần lưng cứng rắn của anh, nước mắt ướt đẫm ngực anh.

Anh không có khả năng để cô rời đi, cho dù cô có cảm thấy đây là gánh nặng, là đè ép nặng nề, cho dù cô liều mạng muốn anh phải buông tay, anh vẫn luôn á đạo giam cầm thân thể không an phận của cô lai. Anh không ngừng gọi tên cô, nhưng cô đã nghe không được nữa. Nơi tay cô đánh tới không hề đau đớn, chỉ co lòng đau. Thống khổ của cô, khiến anh đau đến không chịu nổi.

Anh giữ khuôn mặt của cô, buộc cô phải đối diện với ánh mắt mình, “Nếu em không biết em là ai, anh có thể cho em một thân phận, một thân phận ở bên anh vĩnh viễn!” Anh vốn không bao giờ muốn cô làm em gái mình, anh chỉ cần cô là người yêu, là người con gái đặc biệt nhất trong sinh mệnh mình. Anh nhìn cô dần dần không giãy dụa nữa. Anh tới gần cô, muốn đến được với điều tốt đẹp đã đợi rất lâu.