Chương 11 – Sợ phi sách ma quái

Đinh Hỷ quả thật đã đi rồi!

Y quả thật đã bỏ đi, không những đem theo con ngựa, còn đem theo vò rượu, để lại hai chữ trên xe:

– Tái kiến!

Tái kiến có nghĩa là, có lúc không bao giờ sẽ tái kiến.

– Tại sao y không nói gì đã bỏ đi? Có phải vì chúng ta bức bách y lên Ngạ Hổ Cương không?

Vương đại tiểu thơ cắn chặt môi

– Tôi không thể nào ngờ được y là một kẻ hèn nhát sợ chết như vậy.

– Y nhất định không phải thế.

Đặng Định Hầu nói rất khẳng định:

– Y không từ giã đã bỏ đi, nhất định là có nguyên do.

– Nguyên do gì?

– Ta cũng không biết.

Đặng Định Hầu thở ra, cười khổ nói:

– Ta cứ ngỡ ta đã hiểu biết rất rõ về y.

Vương đại tiểu thơ nói:

– Nhưng ông đã nghĩ lầm.

Đặng Định Hầu thở dài:

– Y thật là một người khó hiểu, chẳng ai đoán được trong bụng y nghĩ gì.

Vương đại tiểu thơ nói:

– Tôi nghĩ nhất định y có biết Bách Lý Trường Thanh, không chừng có quan hệ gì đến Bách Lý Trường Thanh là khác.

Đặng Định Hầu nói:

– Xem ra có vẻ có tý quan hệ, thật ra nhất định là không.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

– Ông biết sao?

Đặng Định Hầu gật gật đầu nói:

– Tuổi tác của hai người chênh lệch quá xa, nhất định không thể có cách gì kết bạn với nhau.

Vương đại tiểu thơ nói:

– Không chừng họ không phải là bạn bè, không chừng y quả thật là con của Bách Lý Trường Thanh.

Đặng Định Hầu bật cười.

Vương đại tiểu thơ nói:

– Ông cho là chuyện không thể được sao?

Đặng Định Hầu nói:

– Bách Lý Trường Thanh là một quái nhân, không những trước giờ y không có vợ con gì, thậm chí ta còn chưa bao giờ thấy y nói chuyện với một người đàn bà nào.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

– Y chán ghét đàn bà?

Đặng Định Hầu gật gật đầu, cười khổ nói:

– Không chừng cũng vì lý do đó mà y mới thành công như vậy.

Y biết nói ra câu đó có hơi lỡ lời, lập tức lại nói tiếp:

– Không chừng Đinh Hỷ cũng đến Ngạ Hổ Cương.

Vương đại tiểu thơ hỏi:

– Tại sao y không muốn đi với chúng ta?

Đặng Định Hầu nói:

– Bởi vì ta đã bị thương, cộ..

Vương đại tiểu thơ vênh mặt lên nói:

– Còn vũ công của tôi thì quá dở, y sợ liên lụy chúng ta, vì vậy thà đi một mình.

Đặng Định Hầu nói:

– Đúng vậy.

Vương đại tiểu thơ cười nhạt hỏi:

– Ông thật tình nghĩ y là người có nghĩa khí lắm?

Đặng Định Hầu hỏi ngược lại:

– Cô nghĩ là không?

Vương đại tiểu thơ nói:

– Nhưng y cũng phải biết, dù y có đi trước, chúng ta cũng nhất định sẽ theo sau đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

– Chúng ta?

Vương đại tiểu thơ nhìn lom lom vào y hỏi:

– Không lẽ ông cũng muốn tôi đi một mình?

Đặng Định Hầu bật cười, cười khổ.

Cả đời y, tiếp xúc với không biết bao nhiêu người đàn bà, trước giờ, y chưa bao giờ biết nói một câu từ chối với người đàn bà nào yêu cầu y điều gì.

… Không chừng cũng vì vậy mà đàn bà cũng ít khi từ chối y.

– Ông rốt cuộc có đi hay không?

– Dĩ nhiên là đi.

Đặng Định Hầu cười khổ, nhìn nhìn đôi giày đi đã muốn mòn hết đế của mình.

– Gần đây cái bụng của ta cũng có vẻ hơi lớn ra, phải nên đi bộ tý đỉnh.

– Ông đi không nổi, tôi sẽ cõng ông.

– Ý của cô có phải là, đến lúc cô đi không nổi, ta cũng sẽ cõng cô?

– Có phải chúng ta đi tìm lão Sơn Đông trước?