Chương 11 – Tâm ngốc thùy chi tam nghĩa sĩ. Đào hoa vĩnh bất kiến đông phong

Chàng đi rồi, các cao thủ đầu não họp lại bàn bạc. Sơn Đông Tử Phòng vò đầu bứt tóc nói:

– Tính cách của Trọng Phú Lan quả là khó hiểu, gã nghèo kiết xác mà vẫn dửng dưng trước số vàng khổng lồ chúng ta đã đề nghị. Mất gã còn ai để đối phó với bọn ma đầu Bạch Liên giáo.

Thanh Long Trảo tiếp lời:

– Thiểm Điện Thần Kiếm Đỗ Vĩnh Huy đã đi núi Thái Bạch rước gia đình Nhiếp Tường Vân, đồng thời đón cả Hỏa chân nhân. Trước mắt, chúng ta cứ tôn ngũ phu nhân làm hội chủ, cố thủ nơi này, chờ Tây Môn lão gia đến rồi sẽ tính.

Lâm Chấn Hạo có ơn với Bố Y hội nên được giao chức đường chủ, có mặt trong cuộc họp. Gã rụt rè nói:

– Hôm kia Trọng huynh có hỏi mượn tại hạ ba trăm lượng bạc, nói là để mua sắm y phục, nào ngờ y lại bỏ đi.

Từ lão nóng ruột hỏi ngay:

– Thế Trọng đại hiệp cón nói gì nữa không?

Họ Lâm bỗng đỏ mặt, ấp a ấp úng:

– Trọng huynh còn cười và nói đùa rằng: “Nếu ta không trả nổi, Lâm lão đệ cứ đòi ngũ phu nhân.”

Thi Mạn mỉm cười:

– Không sao, tiểu muội thọ đại ân của Trọng đại hiệp, dẫu ngàn vàng cũng sắn sàng hoàn lại cho Lâm huynh.

Sau đó, Bố Y hội kiện toàn tổ chức, ráo riết huấn luyện thủ hạ.

Một hôm, Thi Mạn đi đến khoảng sân rộng phía đông của đảo xem anh em Bố Y hội luyện võ. Lúc này Lâm Chấn Hạo đang tỉ thí với Trịnh Thiều. Công lực họ Lâm tuy kém hơn nhưng kiếm pháp kín đáo, thân pháp biến ảo, linh diệu nên cầm đồng với Trịnh Thiều. Thi Mạn sững sờ nhận ra họ Lâm đang thi triển bộ pháp trong Hoàng Hạc Khinh Vân của Chính Lan. Nàng chăm chú quan sát và tin rằng mình không thể lầm lẫn, vì bản thân Thi Mạn cũng biết tuyệt kỹ này.

Chờ hai người ôn luyện xong, Thi Mạn cho mời họ Lâm vào tòa thạch thất hỏi chuyện. Chỉ có sư tỷ nàng là Ngô Công động chủ tham dự. Chấn Hạo rụt rè hỏi:

– Chẳng hay hội chủ có điều gì chỉ giáo?

Thi Mạn dịu giọng:

– Xin Lâm đường chủ cho bổn nhân biết đã học pho thân pháp kia của ai?

Chấn Hạo thở phào, vui vẻ đáp:

– Chính Báo Ứng Lang Quân Trọng Phú Lan đã dạy cho thuộc hạ, y còn bổ khuyết cho pho Hoa Sơn kiếm pháp, nhờ vậy tại hạ mới địch lại Trịnh Thần Bộ.

– Thế Lâm đường chủ gặp Trọng Phú Lan ở đâu?

– Bẩm hội chủ, ở bờ bắc sông Hoài. Dường như y đi từ hướng bắc xuống, và chẳng hề có hành lý gì cả.

Thi Mạn cho gã lui ra và gọi Miêu nữ Tiểu Cúc vào. Nàng nghiêm giọng bảo:

– Cúc nhi, em hãy kể lại chi tiết việc Trọng đại hiệp trị thương cho ta. Y đã chạm vào những chỗ nào trên cơ thể và sắc diện lúc ấy ra sao?

Thực ra, Trịnh Thiều đã bảo Tiểu Cúc giấu giếm bớt sự thực, để Thi Mạn đỡ hổ thẹn. Tiểu Cúc xoa chiếc bụng tròn trĩnh của mình, uể oải vặn lưng rồi mỉm cười:

– Nô tỳ thấy y tự nhiên chẳng khác gì các thầy mo của người Miêu chúng ta. Y đụng chạm, xoa bóp toàn thân chẳng có chút ngượng ngùng. Nhưng tiểu muội có cảm giác rằng y không hề nổi tà tâm, động tác y dịu dàng, như sợ làm phu nhân bị đau vậy.

Thi Mạn chấn động, lặng người nhớ lại phong thái cử chỉ của Báo Ứng Lang Quân. Ánh mắt của gã nhìn nàng lúc nào cũng trìu mến và dạt dào yêu thương. Thi Mạn đang đau khổ, thương nhớ Chính Lan nên không hề để ý đến gã, nay hồi tưởng lại, Thi Mạn rùng mình nhận ra họ Trọng có nhiều điểm giống Chính Lan. Nhưng tiếng tăm của Vô Để Uyển lừng lẫy đã lâu, chưa ai xuống được mà toàn mạng trở lên, huống hồ Chính Lan đang thọ trọng thương, làm sao sống nổi?