Chương 11 – Tiệc rượu (1)

Đàn ông dựa vào tiệc rượu để bàn chuyện làm ăn, phụ nữ dựa vào tiệc rượu vừa để bàn chuyện trang sức, mĩ phẩm, vừa thăm dò ít tin tức nho nhỏ, nếu đôi nào cũng giống như trên phim truyền hình, chỉ biết ăn uống với khiêu vũ, thì khoảng cách tới phá sản chẳng còn xa nữa.

Cái gọi là tiệc rượu thương mại không giống như trong phim thần tượng hay diễn, một đống trai thanh gái lịch xuất hiện, sau đó uống rượu nói chuyện phiếm, rồi nam nữ chính chạy đi khiêu vũ một màn tươi đẹp, mà là một cuộc đấu đá trên thương trường.

Đàn ông dựa vào tiệc rượu để bàn chuyện làm ăn, phụ nữ dựa vào tiệc rượu vừa để bàn chuyện trang sức, mĩ phẩm, vừa thăm dò ít tin tức nho nhỏ, nếu đôi nào cũng giống như trên phim truyền hình, chỉ biết ăn uống với khiêu vũ, thì khoảng cách tới phá sản chẳng còn xa nữa.

Tô Nhạc không hiểu vì sao Ngụy Sở lại định đưa cô tới những nơi thế này, trước tiên không nói đến vấn đề tin tưởng, chỉ xét về năng lực của cô, lẽ nào Ngụy Sở chưa từng do dự?

Bất kể Ngụy Sở suy nghĩ thế nào, Tô Nhạc vẫn vô cùng không muốn, nhưng cô vẫn phối hợp mà mặc váy, trang điểm, đeo đồ trang sức cẩn thận. Đương nhiên, kiểu xuất hiện một cách rực rỡ như nữ chính trong tiểu thuyết, cô không làm được, người phụ nữ thông minh phải biết làm gì trong từng trường hợp, dù sao không phải ai cũng may mắn được làm nữ chính.

Năm giờ rưỡi chiều, di động của Tô Nhạc vang lên, Ngụy Sở đã lái xe tới dưới lầu.

Soi gương một lần cuối cùng, tất cả đều ổn thỏa, Tô Nhạc đi giày cao gót ra khỏi nhà.

Ngụy Sở ngồi trong xe, nhìn thấy Tô Nhạc lộng lẫy xuất hiện, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, vô cùng có phong độ thân sĩ xuống xe mở cửa cho Tô Nhạc, chờ khi Tô Nhạc đã ngồi ổn định, anh mới nói: “Tối nay làm phiền đàn em rồi.”

“Em chỉ coi như đi ăn chùa một bữa thôi.” Tô Nhạc nghĩ trên tiệc rượu cơ bản chẳng có thời gian mà ăn, hậm hực bồi thêm một câu: “Đều là bạn học, không cần khách sáo.”

Ngụy Sở vờ như không nhìn thấy vẻ mặt không tình nguyện của đối phương, nhấn ga, đi về phía nhà hàng.

Tiệc rượu lần này do một nhân vật có uy tín trên thương trường, ông Lương, tổ chức, những người được mời hầu hết đều phải nể mặt ông.

Khi hai người tới nhà hàng đã có nhiều người tới, Ngụy Sở liếc mắt nhìn Tô Nhạc ở bên cạnh, thấy sắc mặt cô bình thường mới bước vào cổng chính.

“Tổng giám đốc Ngụy.” Công tử nhà họ Lương đang bắt tay với khách nhìn thấy Ngụy Sở, lập tức cười xin lỗi với khách khứa, tiến lên hai bước chào Ngụy Sở: “Tối nay tổng giám đốc Ngụy hạ cố tới, cần phải uống nhiều một chút mới được.”

“Cậu Lương khách sáo rồi.” Ngụy Sở bắt tay Lương Quang, vị thiếu gia nhà họ Lương này là người thừa kế trong tương lai, thủ đoạn trên thương trường thật sự khiến cho người ta không thể khinh thường.

“Đâu có.” Hai người buông tay ra, Lương Quang mỉm cười nhìn về phía Tô Nhạc bên cạnh Ngụy Sở: “Vị tiểu thư xinh đẹp này là?”

“Đây là bạn tôi, Tô Nhạc.” Cánh tay Ngụy Sở khoác hờ lên vai Tô Nhạc, mỉm cười giới thiệu.

“À.” Ánh mắt Lương Quang tỏ vẻ hiểu ra, mờ ám cười nói: “Chào Tô Nhạc tiểu thư, hôm nay Tô tiểu thư thật lộng lẫy, thật sự làm tôi phải ghen tị với tổng giám đốc Ngụy.”

Tô Nhạc nghe vậy hơi mỉm cười: “Cậu Lương quá khen rồi, ngày trước vẫn nghe bạn bè nói cậu Lương tuổi trẻ tài cao, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền, hôm nay có thể gặp gỡ cậu Lương, phải là vinh hạnh của tôi mới đúng.” Chỉ là, cái vẻ mặt tôi thông minh, tôi hiểu rõ kia là cái gì?