Chương 11 – Tiểu thư Táo

Quan Thục Di đẩy xe lăn cùng Tần Tri chuồn đi từ 6 giờ chiều đến 7 giờ sáng.

Mỗi buổi sáng, Quan Thục Di đều ở nhà thay đồng phục công ty, chuẩn bị đi làm, nhìn gương rửa mặt đánh mắt kẻ môi, còn phải làm ra vẻ đang rất vội vã.

Nàng cảm thấy hết sức vất vả, mỗi ngày đều phải bịa một lô những lời dối trá về công ty để che giấu chuyện thất nghiệp với Quan mẹ.

Một lần nói dối, cần một ngàn lần nói dối khác để lời nói dối ban đầu có « độ tin cậy » cao hơn. Bây giờ nghĩ lại nàng vẫn còn sợ, nếu tên Nút Chai kia không chìa một tay vớt nàng lên, không biết nàng rơi xuống tầng địa ngục thứ mấy.

Núi đao nàng dám leo, biển lửa nàng dám xuống, nhưng còn Quan mẹ… Một đao chém nàng nàng cũng không muốn nghe bà lải nhải!

“Tần ông nội cũng thật là, biến mày thành nô lệ lao động. Đứa cháu của ổng, tính tình kỳ cục quá! Về đây bốn tháng rồi, chưa nói chuyện với hàng xóm quá ba câu. Gặp mẹ là một tiếng « dì », chướng tai quá sức! Luận vai vế nó phải kêu mẹ là thím. Thím thì là thím, còn dì…”

Quan mẹ vừa gắp cho Quan ba ba một miếng mỡ heo, vừa bắt đầu phản xạ không điều kiện mỗi ngày – lải nhải. Quan Thục Di bỗng nhiên nhỏm dậy, chính nàng cũng giật mình thắc mắc vì sao lúc mẹ càm ràm Tần Tri nàng lại cảm thấy bực bội?

Nàng cười cười, nhìn Quan mẹ, nửa đùa nửa thật: “Mẹ, tiện thể thôi mà! Tần bà nội lớn tuổi, Tần gia gia nghễnh ngãng, Nút Chai phải làm vật lý trị liệu. Hơn nữa, hôm qua Tần bà nội cũng biếu mẹ một nải chuối to rồi. Mẹ có gặp anh ấy, cũng đừng bắt bí người ta chứ?”

Kỳ quái!

Trước kia mẹ nàng có bắt bí người này người nọ, nàng cũng chưa bao giờ tỏ vẻ dọa người như thế?

Nhưng mẹ cũng thật là, cái gì cũng nhận của người ta.

Quan mẹ ngây người, lập tức quay qua dò xét Quan ba ba, ông cau mặt, nhíu mày nhìn bà. Quan mẹ vội thò tay xuống gầm bàn, nhéo đùi Quan Thục Di một cái, vội vàng tươi cười, giải thích: “Không phải đâu. Người ta là cảm ơn Quả Quả giúp đỡ. Hơn nữa, chuối vốn dĩ mau hư. Không cho nhà mình bỏ đi cũng phí… ” Quan mẹ càng giải thích, tay càng thêm lực.

“A!!!!!!” Quan Thục Di há mồm kêu thảm thiết.

« Đồng hồ báo thức » đã reo, những người dân sống trong chung cư bắt đầu một ngày mới.

Tần Tri không cần dùng xe lăn nữa. Mỗi buổi sáng, anh chống nạng, chậm rãi đi theo Quan Thục D đón xe bus tới quán cà phê, nhân thể tập thể dục cho cái chân bị gãy.

Bọn họ đi một hồi, Tần Tri dừng bước, nghỉ ngơi một chút, mới tập vận động trở lại, các cơ trên chân anh mỏi nhừ, rất khó chịu.

Quan Thục Di đứng cách đó không xa, chắp tay sau lưng, tay cầm một cái túi nhỏ đan thủ công, không biết đang nghĩ gì.

Nhìn nàng trầm mặc, Tần Tri hơi đắn đo, quyết định hôm nay mở miệng trước.

“Hôm nay……”

“Ừ?” Quan Thục Di quay mặt, mỉm cười trả lời. Tiếng “Ừ?” lộ vẻ rất dịu dàng.

Mặt Tần Tri bất giác đỏ lên: “Sáng hôm nay…… Chắc không phải là…… Tiếng của dì Quan?”

“Dì? A, anh nói mẹ tôi! Không được, cứ dì hoài, luận vai vế, mẹ tôi là thím của anh, anh nên gọi bà là thím!”

“……Gọi thím không phải rất kỳ quái sao?”

“Có gì kỳ quái? Tôi thấy kêu dì mới kỳ quái, sáng hôm nay là…… Tôi la đó, công lực thế nào?”

“Cũng…… Cũng được, ở lầu một nghe được , so với…… Thím, còn hơi nhỏ.”