Chương 11 – Tuyên chiến

Tề Úc Mỹ Diễm cười khẩy: “Đó là chuyện lâu lắm rồi, mẹ không nhớ rõ nữa.”

“Ồ, được thôi.” Diệp Mộc cởi đôi giày cao gót, nhón chân bước trên chiếc thảm. “Con nghĩ giờ con đã biết tính không có lương tâm của con là di truyền từ ai rồi.”

“Diệp Mộc!” Mỗi lần không đấu lý được với con gái, Tề Úc Mỹ Diễm lại the thé hét tên con gái.

Diệp Mộc bỗng cảm thấy rất thích thú, ngữ khí dịu xuống, giả bộ: “Được rồi, được rồi! Thế này đi, mẹ gửi cho con đơn thuốc, những thứ như thuốc bắc khi lên máy bay, hải quan họ sẽ kiểm tra đấy, mẹ cứ đưa đơn thuốc rồi con tự đi bốc được rồi.”

Người ở đầu dây bên kia hình như vẫn không yên tâm: “Con chắc chắn là sẽ đi chứ?”

“Con hứa mà, thề có dung mạo tuyệt trần của mẹ con.” Diệp Mộc bước đến bên cửa sổ, Lê Cận Thần vẫn đứng dưới, tựa vào xe, không biết đang nghĩ gì.

Tề Úc Mỹ Diễm chỉ còn biết cúp máy, Diệp Mộc nghe từng hồi “tút… tút… tút…” ấm áp trong điện thoại, nhìn người đàn ông vừa mới ôm hôn mình đang đứng dưới kia, chợt cảm thấy khung cảnh đêm nay thật tuyệt vời làm sao!

“Diệp Mộc, mau tới đây!”

“Có chuyện gì vậy?”

“Là Trương Lâm… Mau tới đây!”

Diệp Mộc vội vã từ nơi chụp hình đi đến công ty, vẫn chưa nhìn thấy Trương Lâm, nhưng trong thang máy cô chạm mặt mỹ nhân tiểu thiên hậu Lô Căng – người nổi tiếng bậc nhất, có thế lực hùng mạnh trong C&C. Trên chiếc mũi thẳng của Lô Căng là một chiếc kính râm lớn, che gần nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, sắc mặt có hồn toát ra vẻ lạnh lùng. Diệp Mộc không quen cô, càng không muốn quen Trần Phái Phái đứng bên cạnh cô kia. Vừa bước vào thang máy, cô khẽ mỉm cười với những người xung quanh, coi như chào hỏi, sau khi bấm số tầng, đứng lên trên đầu nhìn bảng hiển thị số tầng màu đỏ trước mặt.

Những nhân viên bên cạnh Trần Phái Phái đang báo cáo với cô ta tiến trình công việc của Lô Căng, Diệp Mộc vểnh tai nghe, đó là một danh sách dài tên các tiết mục biểu diễn, quảng cáo, MV, phim ảnh, cắt băng khánh thành,… nghe mà khiến cho cô không thể không ghen tị. Thế nhưng Trần Phái Phái chẳng biết thương xót, gạch đi hơn nửa trong số những tiết mục đó. Diệp Mộc rất cay cú, nghĩ thầm, đang cố tình tỏ cho cô xem sự uy phong chăng?

Bước ra khỏi thang máy đã nhìn thấy Ô Long Trà đang cười tít mắt đứng chờ, vừa nhìn thấy Diệp Mộc và Trần Phái Phái đi lên cùng lúc, tiểu cô nương hít một hơi thật sâu, rồi quay ngoắt người, lập tức biến mất. Diệp Mộc vội vã đến phòng nghỉ, vừa định đẩy cửa, đã bị Mộng Mộng bước từ trong ra giữ lại: “Trương Lâm đang tức giận, cô đừng nói gì nhé!”

Diệp Mộc nghĩ, tôi nỡ lòng nào nói cô ấy, rồi vội vàng hỏi Mộng Mộng: “Bị nhà nào bắt nạt thế?” Nữ hoàng tiệc tùng cùng Trương Lâm đi quay ngoại cảnh, một vai chính, một vai phụ, Diệp Mộc phải tới chỗ chụp hình với Cylin nên đã nhờ Mộng Mộng chăm sóc Trương Lâm.

“Không phải nhà nào, mà tình tiết trong trò chơi có vấn đề, đạo diễn đã gắt với tổ trưởng đưa quân nhà mình đi vài câu, tổ trưởng cảm thấy mất mặt nên giận cá chém thớt. Giữa chừng thì Trương Lâm dừng lại không quay nữa.” Sắc mặt Mộng Mộng có chút khó xử, có lẽ vì nghĩ rằng mình chưa làm tròn trách nhiệm. Diệp Mộc thấy cô như vậy, cơn giận trong lòng cũng nén lại, miễn cưỡng mỉm cười: “Người mới thường gặp những chuyện như thế này mà.” Cô vỗ vỗ vai Mộng Mộng. “Tôi vào trong xem thế nào.”