Chương 111: Mộng Thần Đốn Ngộ

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Lục Mộng Thần thở dài một hơi, rồi đem chân tướng sự việc mà bấy lâu nay vẫn có rất ít người biết nói ra. Hắn nhắc đến Thanh Dao, nhắc tới Tham Thần cấm cung, nhắc tới trận chiến của Tham Thần Đại Đế trên Thiên giới, nhắc tới việc bị trúng tham lam nguyên tố như thế nào……

Vừa nghe xong câu chuyện của Lục Mộng Thần, ngay cả người từng trải nghiệm phong phú như Hư Vân tông chủ mà cũng như bị chìm vào một thế giới truyền thuyết vô cùng kỳ diệu, khiến ông cũng cảm thấy giật mình kinh hãi, phải dùng tay lau những dòng mồ hôi đang vã ra như suối trên trán.

Lục Mộng Thần thao thao bất tuyệt như chưa bao giờ được nói vậy, hắn nói từ chuyện Tham Thần cấm cung đến chuyện làm thế nào lạc đến Nghiễm Hàn cung nhìn trộm Minh Phi, lại nói đến chuyện bị Minh Phi truy sát phải trốn chui trốn nhũi như chuột ngày, rồi được Dạ Nguyệt cứu thoát, rồi lại nói đến chuyện tại sao lại vì Dạ Nguyệt mà đi tìm Long huyết, rồi cả chuyện lạc đến Lăng Phong thiên cung để học được Lăng Phong thần chỉ nữa……

Sau khi Lục Mộng Thần kể ra toàn bộ bí mật mà hắn đã giữ kín bấy lâu nay, hắn chợt thở phào một hơi nhẹ nhõm, giống như vừa cất được một gánh nặng trong lòng, nên cảm thấy tâm tình thoải mái rất nhiều. Hư Vân tông chủ nghe như si như mê, ông ta ngàn vạn lần không thể ngờ, những điều mà Lục Mộng Thần trải nghiệm lại phức tạp đến thế, hắn tiếp xúc trên từ Thiên giới đế vương dưới đến các tu chân chưởng môn, dường như loại người nào hắn đều đã từng tiếp xúc qua.

Là một kẻ tu chân, ngay đến cả một phổ thông tiên nhân cũng không dễ gì gặp được huống chi là Thần Đế mà trước nay chỉ được nghe thấy trong truyền thuyết. Hơn nữa, trong truyền thuyết, mọi chuyện liên quan đến Đại La Kim Tiên đều không thể nói đến, vậy mà đối với Lục Mộng Thần lại xảy ra quá dễ dàng như vậy, đúng là làm cho người ta khó mà tin được! Lại còn có bao nhiêu món bảo bối, mà món nào cũng là hiếm có trên nhân gian? Chẳng trách nào bộ chiến giáp trên người hắn lại thần kỳ đến vậy, chẳng trách nào bộ Tố Thuỷ Lan Y mà Diệu Nhiên mặc trên người lại giống với bộ Thủy Mẫu Thần Y được ghi chép trong Thương Mang sử ký đến thế, thì ra tất cả đều là tiên y trên Thiên giới cả!

Hư Vân tông chủ cảm thấy trước đây dường như ông đã chạm được vào cánh cửa bí ẩn, nhưng sau một lúc tìm tòi mà vẫn không tìm được lối vào. Nhưng giờ đây, qua những gì đã phát sinh trên người Lục Mộng Thần, ông đột nhiên đã ngộ ra con đường đi tới cánh cửa đó, và những việc đó cũng đã giúp ông hiểu thêm về cái đích mà rất nhiều kẻ tu chân đều đang không ngừng truy cầu.

Thần và Tiên tồn tại cách chúng ta không quá xa. Ngay tại Tu Chân giới này cũng có thần và Đại La Kim Tiên đồng tồn tại trong những nhân vật tu chân đã đạt tới cảnh giới tiềm đỉnh.

Nhưng điều mà Hư Vân tông chủ dù có nằm mơ cũng không thể ngờ được, đó là tình hình tại Thiên giới lại hỗn loạn đến như thế. Ngay cả ngũ Đại Đế của Thiên giới cũng bị cấm chế và đày xuống Nhân giới. Thật ra, về điểm này ông cũng đã từng nghe qua, nhưng không ai có đủ khả năng chứng thực, bởi vì tu vi của họ có hạn, không có cách gì dò xét được tình hình của cấm cung cả.

“Hư Vân tông chủ, tất cả là như thế đó. Mỗi khi tham lam nguyên tố trong người vãn bối trỗi dậy, thì vãn bối không thể khống chế nổi, trừ khi học được Đại Viên Mãn tâm pháp, thì lúc đó vãn bối mới có thể khống chế được một phần.” Lục Mộng Thần ngẩng đầu lên, nói hết sức chăm chú.