Chương 112: Lang quân vẫn vậy

Trần Tam lang nói đến chỗ thương tâm òa khóc lên, say sưa nói lời mơ hồ.

Trần Dung hỏi vài câu, thấy rốt cuộc không hỏi ra gì nữa, lại nhìn thấy vài người vội vã chạy tới đây. Nàng biết, nhóm Quý châu truyền thừa mấy trăm năm luôn tuân theo cổ huấn rằng việc xấu trong nhà không thể tuyên dương ra bên ngoài, ngay cả trước mặt người ngoài, dù thế nào cũng phải giữ mặt mũi. Mấy người kia, nhất định là sợ Trần Tam lang say rượu hồ ngôn loạn ngữ nên mới chạy tới.

Nàng đứng lên, thấp giọng nói với chủ tiệm quán rượu: “Lão bá, làm phiền đỡ vị lang quân này ra, giao cho người nhà hắn.”

Chủ quán nhận được vàng lá, tất nhiên là nguyện ý đỡ Trần Tam lang ra ngoài.

Khi bọn họ tới cửa điếm, vài người đã chạy đến nơi. Mấy người tiếp đón Trần Tam lang, quay đầu nhìn về phía Trần Dung. Nhưng lúc này Trần Dung đã đứng ở trong góc, bộ mặt mơ hồ, bóng người mơ hồ, mấy người căn bản thấy không rõ.

Nhìn bọn họ rời đi, đột nhiên, Nhiễm Mẫn cười nhẹ: “Nữ lang, đã như ý nguyện chưa?”

Trần Dung quay đầu, nàng thi lễ với y, khoái hoạt nói: “Đúng, như ý nguyện rồi.” Trần Nguyên kia đã đắc tội với Lang Gia Vương thị, lại đắc tội với Nam Dương vương, có thể nói, cho dù là Kiến Khang hay là thành Nam Dương, hắn đã không còn nơi nào để sống yên ổn nữa rồi.

Mà Trần Nguyên sụp đổ, cho dù là Trần Tam lang hay là Trần Vi, giá trị con người sẽ bị chuyển biến đột ngột. Ngay cả Nguyễn thị, hẳn ở trong Quý châu cũng khó mà ngóc đầu làm người.

Lúc này Trần Dung mỉm cười yếu ớt, không chút nào che giấu khoái ý.

Trong âm u, Nhiễm Mẫn thâm trầm nhìn nàng, lại mỉm cười.

Đúng lúc này, tiếng ồn ào náo động truyền đến.

Trong tiếng ồn ào mang theo hoan hô cùng tiếng nữ tử kêu la, đối với toàn thành đang bất an, âm thanh tràn ngập vui vẻ này thật sự là hiếm thấy.

Nhiễm Mẫn ngẩng đầu nhìn, Trần Dung lại chạy vài bước ra cửa điếm.

Ở chỗ ngã tư phía trước xuất hiện một chiếc xe ngựa.

Chỉ liếc mắt một cái, Trần Dung đã cứng đờ.

Chậm rãi, nàng mở to mắt nhìn, nhẹ nhàng cười.

Chung quanh xe ngựa vây đầy thiếu niên nam nữ. Trong tiếng cười nói, Trần Dung nghe thấy Trần Kỳ kêu lớn: “Thất lang, Thất lang, ta biết việc người Hồ vây thành không liên quan đến chàng, trăm ngàn lần chàng đừng để ý.”

Một nữ lang khác yêu kiều kêu lên: “Có Thất lang ở đây, thành Nam Dương tất nhiên không đáng lo.”

Một thiếu niên cũng hét lớn: “Lang Gia Vương thị tinh binh vô số, ngay cả Mộ Dung Khác cũng không thể làm gì được.”

Liên tiếp đều là an ủi, đều là sung sướng quát to, nhìn đám thiếu niên nam nữ cười nói, Trần Dung biết trong thâm tâm của bọn họ luôn cảm thấy Vương Hoằng nhất định có thể giải quyết nguy cơ này.

Lúc này, phía sau Trần Dung truyền đến giọng nói trầm thấp của Nhiễm Mẫn: “Lão bá đối với Lang Gia Vương Thất cũng không có một câu oán hận?”

Chủ quán trả lời với vẻ nhu hòa: “Mọi kẻ sĩ đều nói, Vương Thất lang đáng tin cậy, nghĩ đến hẳn là đáng tin cậy.”

Lời chủ quán vừa dứt, Nhiễm Mẫn thở dài một tiếng, tràn ngập buồn bực cùng chua xót: “Chỉ vì hắn là Lang Gia Vương Thất ư? Quả nhiên là nổi danh trong thiên hạ!”

Trần Dung vẫn còn nhìn xung quanh.

Nàng xuyên qua đầu người trùng trùng điệp điệp, hoa phục váy dài chồng chất, nhìn về phía người trong xe ngựa.

Trong xe ngựa lay động, ngẫu nhiên liếc mắt một cái, nàng có thể nhìn thấy một đôi mắt cao xa trong suốt. Ngay cả giờ phút này, đôi mắt kia cũng mang theo ý cười, ôn nhu, yên tĩnh …… Tự tại như vậy, thong dong như vậy, giống như việc sắp đối mặt với cường địch, che đậy mưa gió trong thiên địa, chẳng qua chỉ là một bữa yến hội trong nhân gian thái bình. Không gì hơn chuyện này, càng đừng nói đến tai ương!

Đây là một đôi mắt có thể khiến người ta bình thản, có thể khiến người ta vừa nhìn thấy không tự chủ được mà mỉm cười theo chàng. Trần Dung chỉ liếc mắt một cái cảm thấy an bình yên tĩnh, bất tri bất giác, nàng cũng tươi cười, nhẹ nhàng ngâm nga: “Quân tử có biết năm tháng tĩnh lặng.”

Một câu cực đơn giản, ngâm vịnh xuất trướng cực kỳ tùy ý, trong con ngươi mang ý cười của Trần Dung đã ẩm ướt.

Đúng lúc này, trong xe ngựa con người thản nhiên cao xa thản nhiên kia đột nhiên chuyển mắt nhìn về phía nàng.

Ngay lúc chàng vừa liếc nhìn, Trần Dung rùng mình, theo phản xạ định lùi đầu về.

Người nọ trong xe ngựa cũng chỉ là tùy ý liếc mắt một cái rồi thu hồi, không hề nhìn về phía nàng nữa.

Trần Dung thầm thở dài một hơi, có điều đồng thời lúc nhẹ nhõm thở ra này, nàng đột nhiên cảm thấy trong miệng có chút đắng chát.

Cắn chặt răng, Trần Dung nặn ra một tươi cười, quyết đoán quay đầu, trở về trong điếm.

Trong góc điếm, bóng dáng cao lớn vĩ ngạn kia đang ngửa đầu nhìn phòng ốc, trên gương mặt tuấn mỹ hình dáng rõ ràng có sự cô đơn, tịch mịch, còn có tang thương mãi mãi.

Trần Dung liếc mắt một cái liền cúi đầu, đi tới gần chậm rãi ngồi xuống bên cạnh y.

Nàng rũ hai mắt, lẳng lặng nhìn hai tay của mình, ánh mắt đờ đẫn, tâm tư bay xa.

Giờ này khắc này, trong điếm im lặng như thế.

Bên ngoài ồn ào náo động, tiếng cười đùa vẫn còn đang tiếp tục.

Vương Hoằng trong xe ngựa lúc này thản nhiên nói một câu.

Tức thì, xe ngựa gia tốc.

Xe ngựa vừa gia tốc, đám người vây quanh liền tự động tản ra. Thiếu niên thiếu nữ lẳng lặng lui ra, lẳng lặng nhìn xe ngựa Vương Hoằng phóng về phía trước, không hề làm ồn. Bọn họ biết, lúc này Thất lang nhất định có nhiều chuyện cần xử lý, bọn họ không thể khiến tâm chàng rối loạn.

Xe ngựa vọt tới trước cửa hàng.

Sau rèm xe, thiếu niên tuấn mỹ cao xa kia quay đầu, không chút để ý liếc nhìn trong điếm một cái, sau đó, mỉm cười gọi: “Mộc Tử.”

Một thanh niên hộ vệ tầm hai mươi tuổi giục ngựa tới gần: “Lang quân có gì phân phó?”

Vương Hoằng cong khóe miệng, giọng nói mang ý cười: “Phái người đi thăm dò điếm kia, nhớ rõ phải nhanh chóng, cẩn thận, có người thì trốn đi.”

Thanh niên hộ vệ vội vàng đáp: “Vâng.” Rồi giục ngựa quay lại.

Xe ngựa Vương Hoằng vừa rời khỏi, Nhiễm Mẫn liền đứng lên, y đè đấu lạp, ra lệnh: “Đi thôi.”

“Vâng.”

Trần Dung cũng vội vàng đè chặt đấu lạp, đi theo phía sau y ra ngoài.

Vừa mới đi ra vài bước, còn chưa tới cửa, Trần Dung đột nhiên dừng lại chân, kinh hỉ kêu lên: “Là Thượng tẩu.”

Một chiếc xe ngựa chạy lại đây, lão nhân đánh xe kia không phải Thượng tẩu thì là ai?

Nhiễm Mẫn liếc nhìn Trần Dung đang trông mong nhìn mình một cái, bước chân vẫn không ngừng.

Trần Dung thấy thế, há miệng thở dốc, vẫn đi theo y. Có điều khi nàng vừa đi, vừa liên tiếp quay đầu, nhìn về phía xe ngựa của Thượng tẩu.

Hai người đi tới một con đường.

Lúc này, Nhiễm Mẫn ngừng lại, Trần Dung nhìn y lại chỉ thấy bóng dáng y chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng đứng thẳng.

Mà lúc này, xe ngựa Thượng tẩu đã tới gần.

Đột nhiên, Trần Dung hiểu được ý tứ của y.

Nàng xông ra vài bước xa, cất giọng trong trẻo: “Thượng tẩu!”

Tiếng kêu của nàng vừa thốt ra, Thượng tẩu liền vội ngẩng đầu.

Đảo mắt, lão thấy được Trần Dung. Tuy rằng nàng mặc bào phục thiếu niên, tuy rằng nàng đội đấu lạp, nhưng Thượng tẩu chỉ liếc mắt một cái thì đã biết đây là nữ lang nhà mình.

Lập tức, Thượng tẩu đỏ hốc mắt, môi khô nẻ run run sau một lúc há mồm định kêu to.

Lúc này, Trần Dung còn nói thêm: “Đừng để lộ ra.”

Nơi này ngã tư đường người đi lại rất thưa thớt. Dù là như thế, khi Trần Dung nói cũng đè thấp giọng. Thượng tẩu nghe vậy, lập tức tỉnh táo. Lão vươn tay áo lau đi nước mắt bất tri bất giác đã trào ra.

Ngay khi Thượng tẩu giục ngựa tới gần, một bóng dáng xuất hiện ở bên cạnh Trần Dung, chính là Nhiễm Mẫn, cũng không cần Thượng tẩu dừng xe ngựa, y đã vén rèm xe nhảy lên.

Trần Dung còn chưa phản ứng lại, Nhiễm Mẫn ngồi trong xe ngựa duỗi tay phải ra, cầm cánh tay nàng, kéo nàng lên.

Động tác liên tiếp, Nhiễm Mẫn thực hiện lưu loát như mây bay nước chảy, nhanh như thiểm điện. Thượng tẩu chưa kịp phản ứng, trong xe ngựa đã truyền đến giọng nói kinh hỉ đè thấp của Trần Dung: “Tẩu, mau nói đi, hiện tại Trần phủ thế nào? Các ngươi thế nào?”

Thượng tẩu phục hồi tinh thần, lão đáp: “Vâng. Trong phủ hiện tại có chút loạn.”

“Sao lại nói vậy?”

“Còn không phải là vì Trần Nguyên kia sao. Nghe nói hắn lầm lỡ đại sự gì đó của Nam Dương vương cùng nhà mẹ đẻ của Nguyễn thị, khiến hai nhà đều phẫn nộ, Nam Dương vương tức tối, chém ca ca Lý thị cũng là Như phu nhân của hắn, còn muốn chém cả Trần Nguyên. Trần Nguyên bối rối, vội vàng hưu Lý thị kia, quỳ gối trước mặt Trần Công Nhương khóc lớn, lúc này mới được miễn tội chết.”

Thượng tẩu nhìn thoáng qua xung quanh, thấy có người liền ngậm miệng lại. Một hồi lâu, đi vào chỗ yên ắng, lão mới tiếp tục nói: “Thời gian này, A Vi kia mỗi ngày lấy lệ rửa mặt, nhà mẹ đẻ của phu nhân Nguyễn thị phát ngôn bừa bãi, nói Nguyễn thị từ nay về sau không còn liên quan đến bọn họ nữa. Trần Nguyên cùng Nguyễn thị lại đóng cửa không ra, nữ lang không biết đâu, hiện tại, bọn người hầu đều nói tộc bá của người đã thất thế, luôn không có sắc mặt hòa nhã. Ai, nghe nói Trần thị Nam Dương họp mặt vài lần, nói muốn đuổi toàn gia bọn họ đi.”

Nói tới đây, ngữ khí Thượng tẩu có chút khổ sở, lão thở dài: “Trần Nguyên xảy ra chuyện cũng sẽ liên lụy đến chúng ta. May mắn nữ lang không ở đây.”

Trần Dung trầm mặc.

Tất nhiên nàng biết khẳng định sẽ liên lụy nàng. Mặc kệ nói như thế nào, nàng hiện tại cũng được quy về danh nghĩa của Trần Nguyên, nếu Trần thị Nam Dương muốn khu trục Trần Nguyên, nhất định cũng sẽ khu trục nàng.

Có điều loại tổn thất này, nàng tuyệt đối không để ý. Giờ này khắc này, trào ra trong nội tâm nàng chỉ có khoái cảm trả thù.

Nhịn vui mừng, Trần Dung nhìn về phía Nhiễm Mẫn.

Lúc này, nam nhân này đang nhắm mắt trầm tư, mày rậm của y nhíu chặt, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Nhìn y, Trần Dung thầm nghĩ: Cũng không biết hắn cụ thể đã thả tiếng gió gì ra? Có thể khiến Trần Nguyên cùng Nguyễn thị chật vật như vậy?

Giọng Thượng tẩu vẫn còn truyền đến: “Mấy ngày trước đây, Nguyễn thị lại đây hạ lệnh, nói hạ nhân trong viện chúng ta chỉ có thể chừa lại một người trông viện. Còn lại toàn bộ đuổi đi. May mắn Trần Công Nhương phái người đến, người nọ nói, nữ lang là người có tình có nghĩa, dù thế nào cũng không thể chủ nhân sinh tử chưa rõ mà đã tản mát gia nô.” Nói tới đây, trong giọng nói Thượng tẩu tràn ngập khoái ý: “Người nọ còn nói, có những người tự mình đã làm sai chuyện, còn giận chó đánh mèo người khác. Thật sự là tiểu nhân. Ha ha.”

Trần Dung nghe đến đó mới hiểu ra, trách không được lần này Thượng tẩu nói tới Trần Nguyên, trong ngữ khí không có một chút cung kính, hóa ra sau đó còn xảy ra một chuyện thế này.

Đúng lúc này, Thượng tẩu nhịn không được dừng lại xe ngựa, quay đầu nhìn nàng, nói: “Nữ lang, trong gia tộc mọi người nghĩ rằng người đã xảy ra chuyện.” Dừng một chút, lão hạ giọng, ấp a ấp úng nói: “Đoàn người đi cùng nữ lang không có một ai trở về, lời đàm tiếu nào cũng có. Ngay cả lão nô cũng khóc mấy lần……” Vừa nói, lão vừa lén lút liếc về phía Nhiễm Mẫn ở trong góc.