Chương 113

Phía sau nha hoàn đều đã đem giấy bút đến, xem ra là nàng không có cách nào từ chối được rồi

Hạ Phù Dung gật đầu một cái bày tỏ ngầm cho phép, liền thấy kia mấy nha hoàn lại bưng giấy mực vào thư phòng, nhìn bọn họ một chút cũng không nhúc nhích, chẳng lẽ nơi này làm thơ vẽ tranh đều ở trong phòng sao?

Cùng đi theo vào bên trong phòng, Hạ Phù Dung chậm rãi cầm bút lên, đột nhiên hiện mới vừa vết phỏng vừa mới bị trên tay đỏ bừng, đợi lát nữa phải nhanh đến chỗ phó thái y lấy thuốc, nàng không cho phép trên người xuất hiện bất kỳ vết sẹo nào.

Nàng chỉ biết thân thể này đối với thư pháp có thành tựu tương đối cao, cũng không có nghe nói đối với phương diện thi từ cũng rất tinh thông a. Suy nghĩ một chút nên viết thơ gì, Bích Quỳnh không ở nơi này, nếu không có thể hỏi một chút nàng về thi nhân nơi này rồi.

Sau khi viết xong, bọn nha hoàn đem tác phẩm của nàng đặt ở một cái bàn lớn, nàng liền đi ra ngoài.

“Dư Phi muội muội, muội đã hoàn thành rồi?”

Hạ Phù Dung gật đầu một cái.

“Xem ra muốn mặc bảo* hoàn thành, còn phải chờ một chút nữa, không bằng trước nếm thử một chút bánh ngọt của Duệ Hoa cung ta đi.”

*mặc bảo: bản vẽ đẹp, tranh thư pháp đẹp

Lệ phi đang nói, chỉ nghe có người bên ngoài báo lại, nha hoàn của Dư Điệp cung đang đợi ở bên ngoài.

Bích Quỳnh tới tìm nàng? Lúc ra cửa nàng đặc biệt phái nàng ta đi điều tra chuyện của Tiểu Cúc, nhìn nàn lỗ mãng như vậy, chẳng lẽ là cùng tiểu Cúc có liên quan?”Nô tì thân thể khó chịu, muốn trở về Dư Điệp cung nghỉ ngơi, xin hoàng thượng ân chuẩn.”

“Hoàng thượng ~ Dư Phi muội muội vừa khỏi bệnh, không nên mệt nhọc quá mức, ngài nên để cho nàng đi về Dư Điệp cung trước đi thôi.”

Tu Hồng Miễn gật đầu một cái, Hạ Phù Dung hướng tới hắn quỳ thỉnh an liền ra khỏi Duệ Hoa cung.

“Hoàng thượng, tác phẩm của Dư phi muội muội hẳn đã khô, có thể hay không lấy ra mọi người một cùng thưởng thức?” Nhận được đồng ý của Tu Hồng Miễn, Lệ phi vào trong nhà kêu lên, “Đem mặc bảo của Dư phi muội muội ra đây.”

“Ngọc điệp khéo đập nhẹ vào trên mặt thân cây leo, chợt thấy mùi hoa nhẹ thấm ra nhiều hơn, tiếc rằng đêm qua mưa phùn nhuận, vô số trong hoa viên mộng du ca.” Thể chữ hoa lệ, kết cấu mạnh, nét chữ có lực, toàn bộ bức thư pháp có thể nói hoàn mỹ.

“Mặc bảo của Dư Phi muội muội quả nhiên xuất sắc, không trách được ngàn vàng khó cầu, ta là tỷ tỷ của muội thật là mặc cảm a!” Lệ phi khen một câu, phi tần khác cũng rối rít phụ họa.

Tu Hồng Miễn nhìn tác phẩm “Mộng Điệp” kinh điện của Hạ Hách Na Phù Dung, ở trong lòng lắc đầu một cái, xem ra tài nghệ của nàng điều giảm xút a.

Hạ Phù Dung về tới bên ngoài Duệ Hoa cung, thấy Bích Quỳnh đang cửa chờ nàng.

“Có phải có tin tức của Tiểu Cúc hay không?”

Bích Quỳnh gật đầu một cái, “Nàng trở lại, ngài mau trở về xem một chút đi.”

Hạ Phù Dung bước nhanh hướng Dư Điệp cung chạy tới, vừa đi vừa hỏi tình cảnh khi tiểu Cúc trở về.

“Lúc ấy chính là nô tỳ ở bên ngoài hỏi thăm tin tức của nàng, Bích Thanh ở trong nhà chờ tin tức, sau Bích Thanh nghe phía bên ngoài có tiếng vang, liền đi ra ngoài nhìn, chỉ thấy tiểu Cúc nằm ở cửa. Bích Thanh vội vàng nhờ người báo cho nô tỳ biết mà trở về, nghe Bích Thanh miêu tả, tiểu Cúc hình như là bị người trả lại .”

Trả lại hay sao?”Trên người nàng có bị thương không?”

“Đây mới là điều khiến bọn nô tỳ cảm thấy kỳ quái, nô tỳ và Bích Thanh kiểm tra mấy lần, trên người của nàng cũng không có vết thương.”

Không có vết thương? Hạ Phù Dung cảm thấy sự việc này đúng thật vô cùng cổ quái. Lẹ bị bắt nàng ta đi nhưng lại không có dùng hình đối với nàng ta, còn đích thân đưa nàng ta trở lại, Lệ phi này rốt cuộc đang làm cái gì?

“Bích Thanh, ngươi nhanh đi gọi phó thái y tới xem một chút.” Mặc dù họ kiểm tra trên người không có vết thương, nhưng vẫn là xin thái y đến xem một chút, ngộ nhỡ là nội thương cũng không chừng.

“Bích Quỳnh trước đó đã sai nô tỳ đi mời phó thái y rồi, nhưng mà hắn đi đến chỗ Thu phi nương nương, tạm thời chưa có trở về.”

Hạ Phù Dung hướng Bích Quỳnh cảm kích cười một tiếng, không ngờ nàng ta lại quan tâm nàng như vậy

“Nương nương, nô tỳ cuối cùng vẫn cảm thấy chuyện của Tiểu Cúc không có đơn giản như vậy, Lệ phi cũng không phải là cái đèn cạn dầu, làm sao sẽ dễ dàng đem nàng thả ra như vậy?” Bích Quỳnh nói nghi ngờ trong lòng nàng ta ra, lời lẽ không chút luống cuống.

“Tỷ tỷ, ngươi không sao chớ? Tại sao có thể nói Lệ phi nương nương như vậy hả? Bị người khác nghe được là bị tội chém đầu đấy!” Bích Thanh có chút không dám tin tưởng người ăn nói luôn cẩn thận như Bích Quỳnh thế nhưng lại nói ra những lời như vậy.

“Lệ phi thì có là cái gì? Khi dễ người trong Dư Điệp cung chúng ta như vậy, nếu không phải là nương nương chúng ta tâm địa tốt, tùy tiện dùng một một chút thủ đoạn cũng có thể làm cho nàng mất mạng.”

Trong lòng Hạ Phù Dung có chút cao hứng, không ngờ địa vị mình trong lòng các nàng lại cao như vậy.

Bích Thanh vừa nghe cũng nhẹ nhàng gật đầu , “Đây cũng là, nói cho cùng a, nương nương của chúng ta cũng không phải là một đèn đã cạn dầu rồi.”

Hạ Phù Dung có chút nhục chí nhìn lên bầu trời, tại sao lúc đầu nàng lại cảm thấy Bích Thanh đáng yêu?

Bích Quỳnh cười ha ha, “Bích Thanh, ngươi khích lệ cũng không phải là thói quen bình thường của ngươi.”