Chương 114 – Nắm giữ hạnh phúc

Chu Thiến cầm điện thoại, nửa ngày mất hồn. Sẩy thai? Sao đột nhiên lại sẩy thai?

Trong điện thoại, giọng Tống phu nhân đầy vui mừng khi người gặp họa:

– Thật khoái trá quá đi, mẹ sớm biết con khốn này không sinh được con mà. Chỉ là không ngờ đứa bé chết trên tay mẹ nó. Ấy, Thiệu Lâm à, con có đang nghe không đấy? Nói chuyện đi

– Có, con đang nghe

– Thiệu Lâm, con về đi, mẹ có lời muốn nói với con

Về? Chu Thiến nhíu mày, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng người nhà Tống gia sẽ nói gì với cô. Cô thật sự không muốn nghe nên từ chối:

– Thời gian này con không rảnh, tạm thời không thể về, chờ lúc nào rỗi con sẽ về. Ai, điện thoại sắp hết pin rồi, con cúp đây

Nói xong cũng không chờ Tống phu nhân đáp lời, vội vàng tắt điện thoại.

Quay đầu lại, thấy Tiểu Mạt chớp mắt tò mò nhìn mình. Cô hỏi:

– Sẩy thai? Ai sẩy thai?

Sau đó giật mình:

– Là Văn Phương kia?

Cô gật gù:

– Quả nhiên là người làm trời nhìn, loại đàn bà phá hoại hạnh phúc gia đình người khác sẽ chẳng có kết cục tốt!

Tiểu Mạt đi đến bên Chu Thiến, kéo Chu Thiến ngồi xuống bên giường nói:

– Thiệu Lâm, trước kia sở dĩ cậu rời khỏi Triệu Hi Thành là vì đứa bé, giờ đứa bé đã không còn, cậu và Triệu Hi Thành đã không còn trở ngại gì, cậu có quay về Triệu gia không?

Chu Thiến suy nghĩ một hồi, cô đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn bên ngoài đang bao phủ lên cảnh vật ánh sáng vàng rỡ, cây cối, nhà cửa đều phủ bóng hoàng hôn khiến người ta như bị áp lực nặng nề.

Chu Thiến dựa vào cửa sổ, tóc buông trên vai, gió nhẹ thổi qua, mấy sợi tóc xẹt qua má, cô vuốt tóc, động tác nhẹ nhàng, thong thả, sau đó khẽ nói:

– Tiểu Mạt, mình không muốn về. Nghe tin đó rồi lòng mình rất loạn. Trước kia mình rất hận Văn Phương nhưng nghe cô ta sẩy thai mình cũng chẳng vui lên tí nào, chỉ có cảm giác chết lặng. Thời gian này, mình vẫn luôn nghĩ, thật ra giữa mình và Hi Thành không chỉ là vấn đề đứa bé…

– Trước đó, mình từng nghĩ mình có thể tìm được hạnh phúc trong căn phòng lớn đó. Ở đó, mình không cần lo lắng kiếm sống, người nhà họ Triệu cũng tốt với mình lắm, Hi Thành cũng vì mình mà tự thay đổi, có một thời gian, mình thật sự cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trần đời. Nhưng đến khi xảy ra chuyện kia… Lúc đó mình mới hiểu, hạnh phúc nằm trong tay người khác là thứ hạnh phúc mong manh nhất. Mình cái gì cũng phải dựa vào Triệu gia, một đồng một hào cũng là nhận từ họ cho nên tự nhiên phải nhận sự sắp đặt của bọn họ. Vừa có chuyện xảy ra, sự hi sinh của mình sẽ thành đương nhiên.

– Cho dù là trong lòng Hi Thành, anh ấy cũng sẽ cho rằng mình bỏ đi là quá đáng, trong lòng anh ấy có lẽ cho rằng, cho dù mình có bị tủi thân thế nào cũng có thể chịu đựng vì tình cảm của hai người. Cậu xem, tiềm thức của bọn họ đều cho rằng mình là thứ yếu, cảm thụ của mình cũng là thứ yếu. Xét đến cùng, chẳng phải là vì mình dựa vào bọn họ nên bọn họ là chính, mình là phụ sao? Nếu chuyện này không thể thay đổi, chuyện Văn Phương qua rồi cũng sẽ vẫn có những chuyện khác ngăn cản bọn mình.

Những lời này khiến Tiểu Mạt như có cảm giác rơi vào đám mây mù. Cô đi đến bên Chu Thiến, học theo cô dựa vào cửa sổ rồi nhìn vành tai cong cong của cô nói: