Chương 115

Ngày hôm ấy, Thánh Thượng bỗng nhiên hạ chỉ, ngoài dự kiến của tất cả mọi người trong hậu cung.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết: nhi tử của cung phi quá cố —- Nhứ phi, là Tam Hoàng tử Hiên Viên Linh, có cảm tình tốt đẹp với Liễu phi, trẫm cảm thấy rất vui vì điều đó, sau nhiều lần cân nhắc, nay giao Tam Hoàng tử cho Liễu phi nuôi nấng, nhận Liễu phi làm mẫu thân, hy vọng cả hai sẽ càng thân như mẫu tử ruột thịt, chung sống thuận hòa, khâm thử.”

Thánh chỉ này, nhất thời trở thành đề tài đàm luận của tất cả mọi người trong hậu cung.

Có đủ loại ý kiến được đề ra.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là cách nhìn của người ngoài cuộc.

Thời tiết lại chuyển lạnh, dù có khoác tấm áo choàng thật dày thì vẫn không thể cản được gió lạnh, gió lạnh táp vào mặt, buốt rát.

Liễu Vận Ngưng đứng chờ trước cửa Liễu uyển, thỉnh thoảng lại kiểng chân trông ra xa, Lưu Dục đứng ở phía sau, khuyên nhủ: “Nương nương, người đừng sốt ruột nữa, nghe lời nô tỳ đi, vào trong chờ cũng được mà, bên ngoài lạnh lắm, người sẽ không thể chịu nổi.”

Liễu Vận Ngưng lắc đầu, nhìn ra xa: “Không sao, ta muốn đứng đây chờ.”

—- Vài ngày không gặp, không biết nó có bị những người đó ức hiếp nữa hay không.

“Nương nương—-”

“Ôi, họ đến rồi!” Nghe thấy thanh âm vui sướng của Liễu Vận Ngưng, Lưu Dục ngẩng đầu nhìn, quả thật có một đoàn người đang tiến về phía Liễu uyển, chờ đến khi họ tới gần, Lưu Dục mới nhận ra, đi đầu chính là ma ma ngày đó đã đón Tam Hoàng tử về.”

“Bái kiến nương nương! Nương nương an phúc!” Ma ma đến trước mặt Liễu Vận Ngưng hành lễ.

“Miễn lễ!” Giọng nàng có hơi lo lắng, đi ngang qua ma ma, xốc mành kiệu lên thì thấy Tam Hoàng tử đang ngoan ngoãn ngồi bên trong.

“Linh Nhi!” Nàng hô lên vui sướng, muốn bế nó xuống kiệu nhưng Tam Hoàng tử lại phớt lờ nàng, tự mình leo xuống.

Liễu Vận Ngưng ngây ra, nhìn Tam Hoàng tử đã đứng vững vàng dưới đất, trước sau vẫn không thèm nhìn nàng lấy một cái.

Lòng thầm ngờ vực nhưng cũng không vội hỏi nó, đè nén sự lo lắng trong lòng, nàng mỉm cười với ma ma: “Vất vả cho ma ma rồi, đã phiền người lớn tuổi như bà đích thân đến đây.”

“Nương nương đừng nói vậy, có thể làm việc cho nương nương là vinh hạnh của lão nô, đừng nói chi vất vả, lão nô còn vui mừng chẳng kịp.”

Liễu Vận Ngưng cười cười, lấy một miếng ngọc thượng đẳng trong ngực ra đưa cho ma ma: “Đây là một chút lòng thành của bổn cung, xin ma ma nhận cho!”

“Cái này……Cái này không được đâu!” Ma ma từ chối, nhưng ánh mắt lại tham lam nhìn miếng ngọc, không có vẻ gì là muốn từ chối cả.

Liễu Vận Ngưng cười cười hiểu ý, nhét miếng ngọc vào tay ma ma: “Bổn cung đã nói, đây là chút lòng thành của bổn cung, xin ma ma nhận cho!”

“Vậy……Vậy lão nô liền cung kính không bằng tuân mệnh!” Hai mắt ma ma sáng rỡ, nhận ngọc rồi nói: “Lão nô đây cáo từ trước!”

“Vâng, ma ma đi thong thả.”

Ma ma đang định đi thì nhìn Tam Hoàng tử, tỏ vẻ muốn nói gì đó lại thôi khiến Liễu Vận Ngưng chú ý, nàng không khỏi hỏi: “Ma ma, sao thế?”

“Không có gì ạ!” Ma ma lắc đầu, lại thấp giọng nói: “Tam Hoàng tử, đành nhờ nương nương chăm sóc thay!”

“Ma ma yên tâm, bổn cung sẽ chú ý đến nó.”

Bà cúi người, xoa xoa đôi má ửng hồng do bị gió lạnh thổi táp vào của Tam Hoàng tử, cảm thương: “Tam Hoàng tử, sau này người cứ ở đây, Liễu phi nương nương sẽ là mẫu phi của người, người phải ngoan đấy, đừng gây phiền phức cho nương nương, biết chưa?”