Chương 117 – Không thể hiểu

Chu Thiến vốn định thứ bảy đến chỗ Hi Tuấn, Tiểu Mạt tuy rằng cũng muốn đi nhưng biết nếu có cô thì Hi Tuấn sẽ không tiện nói chuyện nên hẹn Lý San đi dạo phố, không đi cùng Chu Thiến.

Chu Thiến gọi điện thoại với Hi Tuấn xong, vừa định đi thì Tống phu nhân tìm đến.

Bà mặc bộ đầm màu nhạt quý giá, vừa vào đã cau mày nhìn quanh, tức giận nói:

– Thiệu Lâm, sao con lại ở chỗ này?

Chu Thiến mời bà ngồi, Tống phu nhân nhìn chiếc ghế, ấn ấn một chút mới ngồi xuống. Chu Thiến pha trà cho bà:

– Mẹ, sao mẹ đến đây?

Tống phu nhân đón chén trà, tiện tay để lên bàn:

– Sao mẹ lại không tới được, con là con mẹ, mẹ đến thăm con mình cũng không được? Mẹ phải hỏi Tư Mẫn mới biết con ở chỗ này. Thiệu Lâm, sao con khách khí với mẹ như vậy?

Tống phu nhân rất là khó hiểu, con gái mình trước kia rất ngoan ngoãn, sao tai nạn xong thì lại thay đổi nhiều như vậy?

Chu Thiến nhìn gương mặt mịn màng của Tống phu nhân, có lẽ bà thực sự quan tâm đến con gái mình, chỉ là sự quan tâm đó cô không thể nhận.

Chu Thiến nói:

– Mẹ, sao mẹ không gọi cho con đã đến? Con có hẹn với bạn, nếu con đi sớm một chút chẳng phải mẹ đến công cốc rồi sao

Tống phu nhân nhíu mày:

– Mẹ biết con sợ mẹ dông dài nên mới không muốn về. Nhưng có một số lời mẹ luôn muốn nói nên đành tìm đến đây. Lần này dù con không ở thì lần khác mẹ đến là được, có vấn đề gì. Con ngồi xuống đi, không mất nhiều thời gian đâu

Chu Thiến bất đắc dĩ, mặc kệ thế nào, bà vẫn là mẹ của Tống Thiệu Lâm, không thể làm gì quá đáng nên đành ngồi xuống cạnh bà.

Tống phu nhân xoay người nhìn cô nhẹ giọng hỏi:

– Hi Thành có đến tìm con bảo con về không?

– Có nhưng con từ chối rồi. Chu Thiến nói thẳng

– Từ chối?

Tống phu nhân kêu lớn:

– Sao con lại từ chối? Giờ đứa bé đã chẳng còn, con còn muốn thế nào?

Chu Thiến biết chuyện này khó mà giải thích với bà, ý nghĩ của cô, Tống phu nhân không thể hiểu nên nói:

– Mẹ, chuyện này mẹ không cần quan tâm, chuyện của con con sẽ tự thu xếp. Con sẽ có cách sống thoải mái

Tống phu nhân chỉ cảm thấy đau đầu, đứa con gái này sao suy nghĩ bà không thể nào nắm bắt được:

– Sống thoải mái? Ở chỗ như thế này, làm việc hầu hạ người khác mà gọi là sống thoải mái? Con không thấy xấu hổ nhưng cha mẹ vẫn cần mặt mũi. Thiệu Lâm, con cứng rắn làm gì? Con tự biến mình vất vả như vậy làm gì? Con chỉ cần cúi đầu là có thể sống thoải mái, cứ thế này thì được gì đâu? Phụ nữ chúng ta cả đời cầu cái gì? Chẳng phải là mong cuộc sống an ổn sao? Con cứ thế này sẽ là hại chính mình đó.

Chu Thiến lắc đầu:

– Mẹ, sống an ổn dễ lắm, con yêu cầu chẳng cao, không cần lâu đài, kẻ hầu người hạ. Nhưng người làm bạn đời thì lại không dễ tìm, con cũng mong đó là Hi Thành nhưng giờ anh ấy còn chưa đạt được yêu cầu của con.

Tống phu nhân kinh ngạc:

– Hi Thành còn không đạt được yêu cầu của con? Thiệu Lâm, mẹ nói cho con, nó rất được lòng phụ nữ. Giờ bên ngoài đang đồn ầm lên rằng các con đã li hôn, Triệu gia cũng không ra mặt làm rõ, chỉ là đang đợi thái độ của con. Nếu con không mau quay về để cho lời đồn tự tan thì chẳng khác nào cho người phụ nữ khác cơ hội. Còn rất nhiều phụ nữ khác chủ động bám lấy Hi Thành đó. Hi Thành dù sao cũng là đàn ông, thậm chí còn là người cao ngạo, con cứ làm nó mất mặt. Tính nhẫn nại và tình cảm của đàn ông có hạn, chờ đến khi nó không còn nhẫn nại, thay lòng đổi dạ thì con chẳng còn đường lui nữa. Sao con lại tạo cơ hội cho người phụ nữ khác, cố đẩy chồng mình đi vậy?