Chương 118: Hữu Tình Quyến Trúc

Yêu tông.

Khuôn mặt của Yêu hoàng vô cảm, từ tốn quan sát đám thuộc hạ đang bận tíu tít ở trước mặt, hai tay thì chắp sau lưng. Trước mặt lão có mấy cột đá lục giác rất lớn, trên mặt từng cột đá đều khắc vô số chú văn kỳ dị. Những chú văn này được dùng máu tươi để viết, có nhiều chỗ vết máu còn chưa khô. Ở trung tâm của những cột đá đó có một khối tinh thạch màu lam, ở trên đỉnh phát ra quang mang nhu hòa của hạt minh châu chiếu xuống, và tỏa ra lam quang rất sáng lạn.

Khi Dạ Thần di chuyển ánh mắt đến bên trên bệ tinh thạch màu lam kia, thì ánh mắt bắt đầu run rẩy, từ trong suốt biến thành đục ngầu. Lão nhẹ nhàng quay về phía trước, hai tay duỗi ra, lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Dạ Nguyệt, con đừng vội, ta nhất định sẽ cứu con sống lại, cho dù có phải đổi cả cái mạng già này, ta cũng sẽ không tiếc!”

Một thiếu nữ xinh đẹp nằm tĩnh lặng trên đế tinh thạch màu lam, nàng khép chặt hai mắt, sắc mặt nhu hòa ưu nhã, hai tay buông xuôi yên lặng hai bên thân, thì ra nàng chính là Dạ Nguyệt, một thiếu nữ bị vô số thương tổn trong tình yêu, thời khắc này, nàng đã không còn tri giác gì nữa, không có một chút phản ứng nào trước tâm tình cực kỳ bi ai của Yêu hoàng.

“Khải bẩm Yêu hoàng, lục căn nguyên thần đại trận đã được dựng xong.” Một tên ngưu đầu yêu cung kính nói.

Dạ Thần gật đầu hài lòng, lão khoát tay nói: “Tất cả các ngươi hãy lui ra, nếu không có mệnh lệnh của ta, thì không ai được phép vào đây.” Đám yêu quái cúi đầu dạ ran: “Dạ!” rồi lui ra ngoài.

Dạ Thần nhẹ nhàng bay bổng lên cao, thân hình lơ lửng giữa không trung ngay chính giữa các cột đá lục giác. Thân thể lão không hề có một chút cử động nào, lúc này chợt thấy một đạo hắc quang hơi trong suốt từ thân lão bay ra rồi lượn quanh bên người Dạ Nguyệt, thì ra đó chính là nguyên thần của Dạ Thần. Các cột đá ở xung quanh đồng loạt bắn ra các đạo huyết quang rực rỡ, bên trong ẩn ước còn thấy được vô số chú văn, tất cả đều nhắm đến nguyên thần của Dạ Thần mà tụ về. Nguyên thần mở lớn miệng ra, rồi hút hết tất cả những huyết quang ấy vào miệng, đồng thời lúc ấy, chân thân của lão cũng tán phát ra rất nhiều huyết quang. Lúc này, Dạ Nguyệt phảng phất như đang bị một loại lực lượng kỳ quái triệu về, nàng bắt đầu ngồi dậy, cũng trong lúc ấy, nguyên thần của Dạ Thần cũng từ từ thu nhỏ lại, cứ nhỏ dần nhỏ dần, cuối cùng thì hóa thành một làn huyết quang mỏng manh chui vào mi tâm của Dạ Nguyệt.

“Oành!” một tiếng, từ miệng Dạ Nguyệt đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể của Dạ Thần ở trong không trung cũng rơi phịch xuống đất, toàn bộ những cột đá ở xung quanh đều nổ tan, vỡ vụn, rồi bay ra ngoài rất xa. Dạ Nguyệt mở mắt, đúng lúc nhìn thấy thân hình Yêu hoàng rơi xuống, nàng nhanh chóng phóng tới đỡ lấy lão, giờ đây Dạ Thần đã hôn mê bất tỉnh, toàn thân đều là máu tươi loang lổ.

“Phụ thân! Phụ thân! Là chuyện gì đã xảy vậy? Tại sao chúng ta lại ở đây?” Dạ Nguyệt ngơ ngơ ngác ngác lay động thân thể của phụ thân mà nước mắt tuôn trào.

Trong trí nhớ của Dạ Nguyệt, nàng vẫn còn dừng lại trong trận chiến tại Liên Hoa Tự, khi đó nàng đang sử dụng Thiên Thực Hoàn để ăn mòn Lục Mộng Thần.

“A!” Da Nguyệt kêu lên kinh hãi, “Tại sao ta lại làm thế?” Trong tâm trí nàng chợt có một tiếng nổ thật lớn, trí nhớ như hải triều dâng trào, tất cả mọi việc của nàng đều trình tự xuất hiện trong ký ức, kể cả hình ảnh Lục Mộng Thần đại chiến với Minh Phi cung chủ, cả việc làm sao thu được Thiên Thực Hoàn sau khi Mộng Thần bỏ đi, và làm sao hàng phục được Thập Nhị Thần Tiếu, làm sao hủ thực Mộng Thần……