Chương 119: Bữa tối

Mạc Ngôn trừng mắt nói:

– Sướng cho cô ấy, phòng tôi, chuột còn ngại phiền huống chi là người sống.

Đỗ Tiểu Âm cười nói:

– Lời này anh phải đi nói với cô ấy, nói với tôi vô ích thôi.

Mạc Ngôn nói:

– Đi, tôi phải nói với cô ấy.

Đỗ Tiểu Âm lại giữ hắn lại nói:

– Này, anh đi thật đấy à? Cô bé này vừa trải qua kiếp nạn sinh tử, bây giờ cần có người chăm sóc, trấn an. Đừng nói là tôi không nhắc nhở anh, nếu anh trực tiếp từ chối cô ấy không chừng sẽ để lại di chứng về tâm lí. Ngoài ra tôi còn thấy cố ấy rất tin tưởng anh, thậm chí có dũng khí ỉ lại. Mạc Ngôn, anh thực sự muốn từ chối cô ấy?

Mạc Ngôn không khỏi ngạc nhiên, lúc lâu mới nói:

– Nhà của cô ấy ở đâu?

Đỗ Tiểu Âm nói:

– Nhà của cô ấy ở nước ngoài, ngoài bảo mẫu và bà con xa ra không còn người thân nào khác. Bạn học cũng không thiếu nhưng không thân…

Mạc Ngôn sửng sốt lúc lâu, rồi thở dài lấy điên thoại ra.

Đỗ Tiểu Âm nói:

– Anh định làm gì vậy?

Mạc Ngôn cười khổ:

– Bây giờ tôi đang đi ở nhờ, nếu cô ấy đến chỗ tôi cô thấy cô nam, quả nữ hợp sao? Có một chỗ rất thích hợp chỉ cách chỗ tôi ở có mấy bước đường…

Ý hắn chính là chỗ của Tô Vũ, hai cô gái cùng ở một chỗ cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

– Còn nữa, tôi biết tiểu nha đầu kia, tôi còn quản phí ăn, phí ở, phí giám hộ…

Mạc Ngôn không muốn cho Cam Lam vào nhà số 36, còn có một nguyên nhân khác, là ‘Chuyện ma quái’ trong nhà.

Ai cũng không dám khẳng định con ma trong Núi Hồ Lô kia sẽ lại thăm nhà số 36 hay không, có Mạc Ngôn ở đây, tự nhiên không có việc gì, nhưng Mạc Ngôn không phải là hai mươi bốn giờ không ra khỏi cửa, lưu Cam Lam ở nhà một mình, nói không chừng liền gặp chuyện gì…

Mạc Ngôn gọi hai cú điện thoại, một cú gọi cho Tô Vũ, một cái trực tiếp gọi cho Cừu Vãn Tình.

Tô Vũ không có chút gì do dự liền đáp ứng, cũng nói lập tức lái xe lại đây đón Cam Lam.

Mà Cừu Vãn Tình biết được Cam Lam không muốn về nhà mình ở, lại có chút do dự… Nàng không phải lo lắng cái khác, mà là lo lắng Mạc Ngôn có chăm sóc Cam Lam tốt hay không.

Mạc Ngôn cũng có thể hiểu được, đổi lại là Mạc Sầu xảy ra chuyện như vậy, hắn thân làm đại ca cũng hi vọng tiểu muội có thể được chăm sóc tốt nhất.

Vì thế hắn đem điện thoại giao cho cậu, bảo chính cô ta đi thuyết phục Cừu Vãn Tình.

Cũng không biết cô bé này nịnh nọt dì mình như thế nào, nửa giờ sau, liền vui vẻ chui vào xe Tô Vũ, nhìn không ra một chút tâm lý bị tổn thương.

Lúc này, cảnh sát và bộ đội đã rút lui khỏi, Đỗ Tiểu Âm bởi vì cần ổn định bị trạng thái tâm lý con tin, lưu tại cuối cùng.

– Thật không nhìn ra, anh lại có rất nhiều con gái theo…

Nàng xem thấy Cam Lam và Tô Vũ trên xe ô tô, cười trêu chọc.

Mạc Ngôn cười nói:

– Cô đứng nói chuyện không đau thắt lưng hả, đây là con gái theo sao? Đây rõ ràng chính là phiền toái… Cô không hiểu được nha đầu kia có bao nhiêu rắc rối!

Bên kia, Tô Vũ vẫy tay. Mạc Ngôn phất phất tay, nói :

– Cô đi trước tiên đi, một lát nữa tôi mới trở về.

Chờ Tô Vũ lái xe mang theo Cam Lam rời đi, hắn nhìn về phía Đỗ Tiểu Âm nói :

– Vụ án này sau khi kết thúc. Hẳn là cô sẽ được thả lỏng một chút chứ?