Chương 119: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)

-Ba, ba đến đón Dao nhi phải không? Dao nhi thật hạnh phúc.

Đứa bé gái xà vào lòng người đàn ông, hai tay ôm chặt lấy vòng eo rắn chắt của anh, trước ánh mắt vừa hăm mộ, vừa ghen tỵ của những người khác.

Người đàn ông khẽ đẩy đứa bé gái ra, nhìn nó mỉm cười, nhưng ánh mắt không hề chứa đựng sự vui mừng, ngược lại còn mang theo vài phần thất vọng nói:

-Dao nhi, có phải lớp con có đồng học tên Lý Nhã Hàn phải không?

Đứa bé tên Dao nhi bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, trên môi vẫn giữ nụ cười nói:

-Ừm, bạn ấy dù rất nghịch ngợm hay ăn hiếp bạn bè, rất lưu manh. Nhưng Dao nhi vẫn rất thích bạn đó, Dao nhi thấy bạn rất dễ thương.

Nó biết ngay mà, ba nó chắc chắn không đơn giản đến đây đón nó như vậy. Dường như từ lúc nó biết chuyện, ngoại trừ lần đó mẹ bị bệnh phải nhập viện, ba mới miễn cưỡng đến đón nó. Hầu như còn lại là không đời nào.

Người đàn ông vuốt tóc bé gái nói:

-Nếu Dao nhi thích Nhã Hàn như vậy, mình cùng mời Nhã Hàn đi ăn cơm chung với hai cha con mình nha.

Dao nhi cọ cọ đầu vào lòng Nam Cung Hạo Thiên làm nũng nói:

-Nhưng có lẽ làm ba ba thất vọng rồi. Khi nãy Dao nhi có mời bạn ấy ra về cùng đi ăn kem, nhưng Nhã Hàn nói bận rồi.

-Ừm. – trên khuôn mặt tuấn lãng của Nam Cung Hạo Thiên hiện lên vài phần mất mát không dễ nhận ra.

*********************************

-Mẹ…

Một đứa bé trai chạy nhanh từ cổng ra, tiến lại ôm chầm lấy một người phụ nữ đang đi từ xa lại.

Người phụ nữ mỉm cười hiền lành nhìn đứa bé nói:

-Lý Nhã Hàn hôm nay con lộn thuốc à – tuy là trách móc, nhưng giọng nói đầy vẽ sủng nịch.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, dù đã rất lâu rồi, nhưng anh không thể nào quên được, làm Nam Cung Hạo Thiên phải giật mình “Là cô, không thể lầm được.”

***********************************

Nhìn thái độ của Nam Cung Hạo Thiên, Lý Nhã Hàn khẽ mỉm cười, nó biết ông đã nhìn thấy hai mẹ con nó.

Ngay từ lúc nghe bọn nhóc tả về người đàn ông mặc vest đen thần bí đứng trước cửa, nó đã biết là ai. Nhưng khi bước ra nhìn thấy hình ảnh cha con thân mật của hai người đó, nó cảm thấy thật sởn da gà, mắc ói chết được.

Muốn thị uy với nó sao, con nhóc kia không có cửa đâu. Hãy nhìn xem, ông ta yêu mẹ nó hay con hồ ly kia.

Nó là nam tử hán đại trượng phu không thể đáng con gái được, dù chỉ bằng một cành hoa. Nhưng muốn nó nuốt xuôi nỗi nhục trong nhà kho, xin lỗi nó không làm được.

Nó biết con người đau khổ nhất không phải là nỗi đau thể xác, là niềm đau về tinh thần.

***********************

-Lý Nhã Thuần, em vẫn khỏe chứ.

Nghe thấy giọng nói trầm thấp nhưng ấm áp đầy ma mị quen thuộc, làm tim Nhã Thuần bỗng nhiên đập lỡ một nhịp.

Nhưng đầu cô bỗng dưng chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất “Tẩu di thượng sách, trốn”.

Dường như thấu hiểu suy nghĩ trong mắt đối phương, Nhã Thuần chưa kịp nhấc chân bỏ chạy, một bàn tay rắn chắt đã giữ chặt lấy tay cô.

Thân người anh dán sát vào người cô, Nhã Thuần cơ hồ có thể nghe thấy hơi thở, mùi hương đã từng rất quen của anh đối với cô.

Nhã Thuần khẽ vùng vẫy, muốn trốn thoát vòng tay anh, Nam Cung Hạo Thiên khẽ thì thầm vào tay cô:

-Lý Nhã Thuần nếu em không ngoan ngoãn tôi cũng không ngại trước mọi người làm những chuyện đó với em đâu nhỉ.

Khuôn mặt Lý Nhã Thuần đỏ như tôm luộc trừng mắt nhìn cái tên không biết xấu hổ kia, vì còn có bảo bảo bên cạnh nên Nhã Thuần không dám nói to, cô vặn nhỏ volum tới mức tối đa, nói:

-Nam Cung Hạo Thiên, anh điên rồi sao. Anh buôn tôi ra.