Chương 119 – Hào quang

Trong phòng yên tĩnh, đèn huỳnh quang chiếu sáng như ban ngày, cùng chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn

Anh từ từ cúi đầu, tóc dài che khuất gương mặt

– Chị dâu, chị không thể hiểu sự tuyệt vọng trong lòng em đâu, Trong công ti, người mới nào cũng có thực lực, tuyệt đối không hề thua kém em. Tranh giành dùng đủ mọi thủ đoạn, có một số thủ đoạn em không thể nói ra nổi. Em đánh giá cao bản thân, cũng đánh giá cao năng lực thích ứng của mình. Nay album của em bị lùi về sau, có lẽ là vô thời hạn. Khi đó, em kiên quyết rời khỏi Triệu gia, nay em không thành công, thành ra thế này còn có mặt mũi nào gặp lại cha, gặp lại người nhà? Tự tôn? Giờ em còn có thể nói gì mà tự tôn, em căn bản chẳng thể ngóc đầu dậy

Giọng anh vô cùng bi quan, nản lòng, Chu Thiến thấy vậy, nhớ lại bộ dáng hăng hái trước kia của ảnh, tim không khỏi mềm lại, sao có thể hoàn toàn trách anh được? Anh từ nhỏ đã được chăm sóc chu đáo nay đột nhiên mất đi tất cả chỗ dựa, một mình dấn thân vào hoàn cảnh khó khăn, trong lòng sợ hãi bối rối là có thể hiểu. Có thể dũng cảm cố gắng đến bây giờ đã không tệ. Giờ anh cần nhất là sự cổ vũ, mình khi nãy hình như có hơi quá đáng…

Chu Thiến ngồi xuống bên cạnh anh, dịu dàng nói:

– Hi Tuấn, chuyện tuyệt đối không tồi tệ như em nghĩ, em có khả năng hơn em nghĩ nhiều, thực lực của em không ai có thể phủ nhận. Điều này em nhất định phải tin tưởng. Công ty em muốn kí hợp đồng với em chẳng phải là minh chứng tốt nhất sao? Cơ hội lần này mất thì chúng ta có thể chờ lần sau

Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu, ánh mắt mê man:

– Em còn có thể chờ lần sau?

Chu Thiến không suy nghĩ, đôi mắt đen láy lóe ra ánh sáng kiên định:

– Nhất định là có, là vàng thì nhất định sẽ sáng lên. Không có cơ hội thì chúng ta sẽ tự tạo cơ hội. Nhưng trước đó, chúng ta nhất định phải làm tốt công tác chuẩn bị, làm cho vàng lộ ra ánh sáng của nó. Mà bây giờ, em cần chính là nghỉ ngơi.

Chu Thiến bưng chén nước lên:

– Uống nước đi đã, vừa rồi em nôn nhiều như vậy người nhất định rất thiếu nước, sẽ không tốt cho da, uống nước xong thì đừng nghĩ nhiều, cứ ngủ một giấc cho thoải mái

Đôi mắt như ngọc của cô lẳng lặng nhìn anh, trong giọng nói có sự kiên định không cho phép từ chối. Hi Tuấn lặng yên đón lấy chén nước rồi uống. Chu Thiến chỉnh gối, ý bảo anh nằm xuống rồi nói:

– Giờ cũng không còn sớm, chị phải về đã, mai sẽ lại đến xem em

Sau đó cô cười với anh, nụ cười bình thản xinh đẹp, khiến anh được trấn an rất nhiều. Anh chui đầu vào chăn, chỉ chốc lát đã nghe tiếng cô đứng lên, tắt điện rồi đóng cửa. Đến lúc này, anh mới vươn đầu ra

Trong bóng đêm, anh thở dài một tiếng.

Ngày hôm sau, khi Chu Thiến đến, tay cầm đủ các loại túi lớn túi nhỏ

Hi Tuấn hỏi:

– Chị dâu, cái gì đây?

Chu Thiến cười:

– Là đồ ăn chị mua, tí nữa sẽ nấu cho em

Chu Thiến nhìn nhìn Hi Tuấn, sắc mặt của anh còn có hơi tái, tóc hỗn độn, trên người vẫn là quần áo hôm qua, hiển nhiên là vửa mới dậy

Chu Thiến nói với anh:

– Đi tắm đi đã, cạo râu cho sạch vào, như dân chạy nạn, khó coi chết đi được

Hi Tuấn sờ sờ cằm, ngượng ngùng cười cười. Anh cũng không định bẩn thỉu mà gặp cô nên rất nghe lời đi tắm rửa. Lúc đi ra, thấy Chu Thiến đang cúi người thu dọn quần áo các nơi. Hi Tuấn vội ngăn lại: