Chương 12

M.n ơiiiii nếu ai là fan của Ino hay Hinata…thì cho mình xin lỗi* cúi đầu*

——-

Sáng nào cũng vậy, Haruno Sakura ,cô gái mái tóc hồng,đôi mắt lục bảo,ăn mặc kín đáo. Với chiếc áo len dài ngang trên đầu gối, màu hồng nhạt. Mang thêm chiếc váy ngắn ngang đầu gối. Mặc chung chiếc quần bó đen. Mang thêm chiếc áo khoác bên ngoài ,rộng thùng thình màu trắng. Cô vẫn quấn chiếc khăn hồng. Đeo chiếc cặp chéo,có hình con thỏ. Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ hết lên vì lạnh. Còn mái tóc hồng dài thì buộc thành 2 chùm. Trông giống hệt …con nít!

Cô co co người khi bước vào chỗ ngồi của cô. Vẫn như mọi hôm, cô mở chiếc tủ đựng đồ của cô ra. Bên trong…thật dơ bẩn. Nào là sữa đậu nành, nào là trứng gà,… Trứng gà thì vỡ ,lòng đỏ,lòng trắng, day dua đầy tủ. Còn sữa thì chảy, giống hệt….1 bái rác. Có dòng chữ:” cho mày chết! Nếu mày nói cho ai biết thì….đừng trách tao ác!!!”

Mặt cô đườm đượm buồn. Cô lấy túi vải,hốt chúng vào, tay cô giờ trông giống 1 chất hỗn độn. Giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô cũng nhanh lấy tay vai áo quệt mắt. Hốt xong vào túi vải. Cô đi ra,thấy Karin ,Ino ,Hinata. Cả 3 cười đểu,rồi liếc cô. Cô đành co co người rồi bước ra.

Cô vứt vào thùng rác. Rồi cô cố đi thật nhanh vào phòng vệ sinh. Sakura rửa tay cùng những giọt nước mắt. Rồi cô lấy tay quệt mắt rồi đi ra. Bắt gặp anh…. Sasori!? Cô liền hỏi:

– n..è…đồ đồ…tóc đầu…mận anh anh làm gì? Ở ở đây?_ cô lấp bấp nói

-…Sakura à….ngày nào cũng như thế ?mà em…còn mặt dày ở đây?_ Sasori kê người vào cửa phòng vệ sinh

– anh nói nói… Nói cái gì? Ai ai…mặt dày? Hả?_ cô chu mỏ

– …_ đỏ mặt_ hazz …ngày nào anh chẳng thấy. Nào là trứng,sữa, rồi là rác, có khi….mì tôm. Đúng chứ?!

– …_ cô cúi mặt xuống, miệng thì hết chu chu

– đúng chứ? Hả? Đồ vợ thằng đậu?

– Tóc mận à…anh…anh…anh …anh

– hử?_ anh cúi người xuống, ngẩng đầu lên

Thấy cô, vợ thằng đậu của anh( của anh hồi nào, của anh ăn bám rồi!~~). Đang khóc. Mắt cô đỏ hoe, miệng thì cứ lấp bấp:” đừng…nói…đừng…đừng..nói” ,Sasori thở dài ,nói:

– đúng là…thôi anh ko nói đâu…nhưng…3 con đó! Có cần an-

– ko!! Ko cần!_ cô hét toáng lên

– hừm…_ anh đưa tay lên, bàn tay to ,nắm trọn khuôn mặt của cô,lau đi mấy giọt nước mắt_ đừng khóc nữa!…

– hức hức

– anh thương_ Sasori nói nhỏ chỉ đủ anh nghe

-…

– đi vào đi,trưa anh bao !nhưng ko ăn mì nữa! Nhất định phải ăn… Cơm!_ Sasori nghiêm nghị nói

– nhưng…

– ko được !mì tôm rất có hại( biết rằng có hại nhưng…vẫn muốn ăn T.T)

– ưm,nhưng…em lỡ hẹn với Sasuke rồi…

– …thế cũng được_ Sasori đượm buồn

Rồi cả 2 vào chỗ làm việc. Sasori chào cô,rồi bước đi. Ngồi vào chỗ. Thì Naruto bước vào ,nói:

– e hèm! Bây giờ sẽ có 2 người làm việc tại đây! Ở khối bên kia, nhưng do giám đốc muốn khối này nhiều hơn 1 ít( sợ chị đào bùn thì nói cho rùi còn,…) ,2 bạn vào đi!

Thì cả 2 bước vào. Đó là 1 đứa con gái và đứa con trai. Đứa con gái,có đôi mắt nâu,làn da trắng. tóc búi cao thành 2 bên,đội trên đầu chiếc mũ len màu đỏ, mặc chiếc áo dày cộm màu tím. Phối thêm quần dày màu trắng. Còn chành trai đó thì…lãng tử chớt người!! Đôi mắt màu xám chuột giống hệt hinata, tóc dài màu nâu . Mặc chiếc áo sơ mi trắng,bên ngoài thì mặc thêm áo phao tay dài,màu nâu. Quần jean.

Cô con gái nói:

– Yo!~~ mình tên là Tenten. Mình yêu thích nhất là món trung hoa. Gốc người của mình là trung hoa. Mình thích nhất là vũ khí, độc dược. Mình là dạng con gái ưa…bạo lực. Ai đụng vô mình chết chắc_ tenten nở nụ cười quái dị

– hn…Hyugan Neji. Thích yên tĩnh. Ghét ồn ào_ Neji nhắm mắt nói

Thì còn Karin bước tới Neji. Ả cong người như…điếm! Chiếc áo đã mỏng, cô ta muốn nãy mình ra. Muốn lộ ra 3 vòng. Ả ta đi tới Neji. Lấy tay vòng vào cổ cùa Neji. Như muốn khiêu gợi. Cô nói:

– em tên Uzumaki Karin. Em thích mọi thứ nhất là…_ cô ta cười_ em ghét con nhỏ đó_ ả ta liếc nhìn tenten_ anh à… E-

– cô cút đi! Dù cô có làm lộ ra 3 vòng tại chỗ này tôi cũng đéo thích cô! Đồ loại đàn bà lẳng lơ! Cút nhanh!

– …_ đành vòng tay ra khỏi cổ Neji rồi bước đi

– hừm

Thì Ino đứng lên nói:

– tao tên là YAMANAKA INO!_ cô ta cố ý nhấn mạnh_ mày có bằng tao?!

– thì sao nào? Cô dù có là có là thá gì mà cao sang,hay cao siêu gì đi chăng nữa. Thì tôi cũng đếch quan tâm cô. Tiểu thư…chỉ sống nhờ vào danh nghĩa của cha mẹ!_ neji nhếch mép khinh bỉ

-…_ ả ta đành ngồi xuống

Thì Hinata đứng lên,nói:

– Neji! Anh đừng có tưởng bở rằng anh họ Huygan là ngon? Anh chỉ thuộc dạng là phân gia, đã là phân gia thì đừng có mơ là có tiếng nói với tôi. Còn tôi… Tôi là tông gia đấy!! Anh có cái quyền gì mà nói chuyện với bạn tôi như thế?!? Tôi cũng chẳng đếch xem anh là người cùng tộc!

– tôi có cần là người của cái tộc này ko? Ko! Một cái tộc thật đáng thương! Còn cô Hinata! Cô chỉ là con…điếm thếm mấy đứa bạn của cô!

– anh!!_ Hinata tức ói máu

– thôi mà Neji_ tenten lây tay Nẹji

– hn_ neji đành ngoan ngoãn trước zk

– thôi nào mọi người! Phải giới thiệu hết chứ! Tên mình là Sai! Thích vẽ…ghét nhất là …là…ko ghét cái nào hết á!_ sai nở nụ cười giả tạo

– e hèm!…trưởng phòng Uzumaki Naruto. Là chàng trai lãng tử đẹp trai!

– eoooo_ Cả đám lên tiếng

Còn Sakura thì vẫn cúi mình xuống bàn. Ngồi làm việc. Chẳng thèm nghe hay thèm thấy gì hết. Đúng! An toàn nhất là ko dính líu gì hết… Nếu ko dính trứng với sữa đậu nành=.=

Thì tenten với neji bước tới, tenten nói:

– anou…cậu là..?

-…_ Sakura chẳng dám ho hé

– nè nè!

-…

– bộ nói cái tên khó khăn đến thế?!

– ưm…mình là Sakura Haruno!

– ồ…hoa anh đào mùa xuân. Mình làm bạn nha?

-…_ cô ngẩng đầu lên

Thấy được nụ cười như tia sáng của tenten. Cô mỉm cười, nói :

– ưm…

– sakura…tôi tên là Huygan Neji! Mong làm quen _ Neji nở nụ cười nhẹ với cô

– ờ…chúng ta sẽ là bạn_ cô cươif

Và từ hôm đó cô ko còn cô đơn nữa. Lúc nào cả 3 cũng đi với nhau.

Tua tua nào^^

Tới tối ngày chuẩn bị đi chơi. Cô lấy chiếc vali màu đỏ dưới gầm giường. Cô đi tới chỗ điện thoại bàn. Bấm nút 1( dành cho anh Sặc). Cô đưa lên tai. Đầu bên dây:

– ai?

– Sasuke kun! Anh à?

– hn

– có vẻ anh ko thích nói chuyện với em nhỉ. Để em tắt máy!

– có chuyện gì?_ sợ zk

– ngày mai, đi chơi… Mấy ngày zạ?

– 4 ngày!

– ưm…Sasuke nè…nếu như em làm điều gì bất ngờ cho anh thì…

– tuỳ theo điều đó!

– ồ…

– hỏi gì?

– ko có gì đâu!…

– ờ…

– Sasuke nè… Thế chúng ta sẽ đi đâu?

– suối nước nóng

– ể?! Đi suối thôi mà tận 4 ngày?

– hm…ngốc vừa thôi! Suối ở đó là suối ở tận trên núi tuyết. Ở đó chăngr những có suối. Mà có cả khách sạn, đặc sản ở đó là lẩu hải sản, cá nướng là chanh, và đặc biệt là sushi

– sasuke nè… Sushi là cái con gì?

– …_ hiện tại mắt của Sasuke giật giật. Miệng cứng đơ_ đồ ngốc!…sushi là ….Sushi chứ cái gì!=.= tới đó ăn là biết à…

– ưm, thôi chúc anh ngủ ngon hen!

– ừ

Cúp điện thoại,thì anh nói nhỏ:” em cũng ngủ thật ngon!”

Và cô cúp máy. Đi tới tủ áo quần lựa mấy bộ đồ. Rồi cô lấy mấy li mì tôm vào. Đặc biệt khi dọn xong. Cô lấy trong tủ 1 chiếc áo len đang đan dở. Cô cố đan thật đẹp. Chiếc áo len màu xanh với màu đen, ở trên cổ len là chữ:’ em mãi yêu anh”. Nhưng cái tính hậu đậu của cô,cô cố lắm phải đan được 1 khúc là mất tận 1 ngày. Thế cô đan xong là 2 giờ sáng. Cô ôm nó vào lòng ,ngắm nó ,ngửi nó. Rồi cô lôi chiếc áo màu hồng xen màu trắng,cũng được đan bằng len. Trên cổ của chiếc áo có ghi chữ:” anh yêu em”( mức độ tự sướng hơi cao=.=). Rồi cô để chiếc áo đen xanh đó vào,còn chiếc đó cô móc lên móc áo quần. Và cô đánh giấc tới sáng

Sáng hôm sau, cô mặc chiếc áo len đó vào. Lấy thêm chiếc quần jean đen,xỏ đôi chân thon của cô vào chiếc quần. Cô lấy chiếc vali ra. Kiểm tra hộp quà. Rồi cô đi ra, xỏ bàn chân vào đôi giày bốt ngắn ngang mắt cá chân màu nâu. Và cô lấy chiếc khăn hồng đó quấn vào.

Đi tới công ti. Cô bắt gặp ngay anh với Sasori. Sassuke hôm nay vận trên mình

1 chiếc áp tay dài ở bên trong,khoác ở ngoài chiếc áo mùa đông dày cộm màu đen. Đôi chân thon như chân phụ nữ được làm lộ ra bởi chiếc quần jean đen bó, anh vẫn khoác chiếc khăn len mà cô tặng anh. Anh đứng tựa người vào chiếc xe Lamborghini. Còn Sasori thì vẫy tay chào Sakura. Cô chạy nhanh tới đó. Cô hớt ha hớt hải nói:

– e..em tới trễ

– ko sao_ Sasori cười_ ta đi!

– ưm

– hn…_ rất là Sasuke

Đi lên chiếc xe Lamborghini của Sasuke. Cô lấy cái vali để sau xe,rút cái hộp ra để vào cái sau cái len của mình( vì chiếc áo rộng nên nó ko có thấy đâu). Sasori bước lên. Hiện tại trong xe có Sasori,Sasuke,Sakura( sao toàn Sa thế noày). Thì chiếc xe vừa chỗ. Inner Sakura:

– giờ có Sasori thì làm sao tặng được đây…

– …

– giờ thì đợi tới lúc nào?

– ngay bây giờ!

– nhưng…

– tuỳ cơ ứng biến!

– ok

Mặt cô nhìn vào thì rất căng thẳng. Lông mày nhíu lên,mắt lục bảo thì tỏ ra khó chịu, môi thì nhím chặt. Sasori khẽ liếc qua. Thấy được vẻ mặt đó, với chiếc áo len rộng 1 cách vô tự nhiên. Với tính người nhạy cảm như Sasori thì anh biết, mình là kì đà cản mũi. Thôi thì….nhường thằng Sasuke đó 1 bước. Anh oáp 1 cái,rồi nói:

– oáppppp….hôm qua thức đánh LOL giờ mệt ghê. Vợ thằng đậu này…anh ngủ chút nha_ anh lấy bộ mặt buồn ngủ

– hả..ờ..ờ anh ngủ đi_ Sakura ko dấu nổi vui mừng, miệng cứ túm tím cười

Còn Sasuke thì ngồi trên ghế trước. ( người lái xe là có tài xế riêng ) sasori vờ nhắm mắt. Cô đợi tầm 5 phút sau thì…cô hành động.

Cô lấy tay chọt chọt vào lưng Sasuke. Kèm theo câu nói nhỏ:” ne ne…Ăn bám!…ne ne” anh quay đầu lại. Nhíu mày. Anh hỏi:

– gì?

– e…em…em..e..m..e…e..m_ mắc cỡ qá zẻ

– hưm?

Cô rút chiếc hộp màu xanh, có thắt nơ màu đen. Mặt cô đỏ hết lên. Miệng thì lấp bấp:” tặ….tặng…ch…o…a..h..anh” anh thấy khuôn mặt đáng yêu vô đối đó, thì ko nén đc lòng, anh khẽ nở 1 nụ cười. Anh lấy chiếc hộp,tay kia thì lấy tay xoa xoa đầu cô. Nói:

– ko biết nàng ngốc tặng gì nhỉ?

– m…ở…mở…r…a…ra…đ…i..đi

– hn

Anh mở chiếc hộp ra. Miệng thì vẫn giữ vẫn nụ cười đó. Cô ngẩng đầu lên thấy được nụ cười đó, thì cô ngơ người ra, mắt lục bảo sáng lung linh, tim đập nhanh và mạnh hơn. Còn anh thấy được chiếc áo len màu xanh xen kẽ màu đen. Tay dài, tay áo hơi rộng tí. Cổ áo thì có chữ “Em yêu anh” màu hồng. Chiếc áo có vẻ hơi quá cỡ với anh 1 tí. Còn phần sau cổ áo thì…bị vón thành 1 cục nhỏ. Nhìn qua là biết nàng ngốc của anh đan rồi. Anh trêu cô:

– em mua ở đâu thế?! Đan có vẻ đẹp nhỉ?

– em đan đó_ hiện tại đang nở lỗ mũi

– ồ giỏi nhỉ?

– ê hê hê, không biết có vừa hay ko nữa…

– hn

Anh lấy chiếc áo len ra, mở nút áo khoác, rồi cởi bỏ ra. Đưa chiếc áo len vào thân thể cường tráng đó. Trông anh thật bình thường, nhưng đối với anh và cô nó trông như là… Siu mẫu. Anh mỉm cười. Cô nói :

– em với anh mặc đồ cặp rồi đó!

– hử?

– …_ cô cởi chiếc khăn len ra,làm lộ ra dòng chữ:” Anh yêu em” màu đen_ đấy!

-…_ anh mỉm cười,nu cười dìu dịu với cô

– …

– đồ ngốc nè… Anh có nói rằng:” anh yêu em “?

– …thế anh ko yêu em?_ mặt cô hơi buồn

– ko!… Anh sẽ ko bao giờ yêu em….

– ưm…_ mắt cô lăn tròng

– mà anh sẽ mãi yêu em! Sakura( tsun bay đơu hết rồi…?!)

– …_ cô mỉm cười,rồi chồm lên ôm anh vào lòng

Dáng người bé nhỏ của cô, ham hố ôm anh thật chặt và thật lâu. Anh mỉm cười, rồi ôm cô vào lòng thật chặt.

Nhưng mọi hành động đó đều…bị sasori thấy. và anh đã rất….đau lòng

Ui ui sr m.n nhoeeeee vote,cmt thật lòggggggg