Chương 12

ôi chưa bao giờ thấy Jemina quá đỗi thất kinh đến thế.

“Anh ta biết tất cả bí mật của cậu ư?” Cô ấy nhìn tôi như thể tôi đang rất tự hào thông báo rằng tôi sẽ hẹn hò với một kẻ giết người hàng loạt vậy. “Cậu nói vậy là có ý quái gì thế?”

“Tớ đã ngồi cạnh anh ấy trên một chuyến bay và kể cho anh ấy nghe mọi điều về mình.”

Tôi cau mày nhìn vào gương và nhổ một sợi lông mày nữa. Bây giờ là 7h. Tôi đã tắm, đã sấy khô tóc và giờ thì đang trang điểm.

“…Và giờ thì anh ta đã mời cô ấy đi chơi.” Lissy vòng tay ôm chặt đầu gối và nói “Điều đó không quá lãng mạn sao?”

“Cậu đang đùa đấy à?” Jemina hốt hoảng kêu lên. “Hãy nói với tớ đó chỉ là một trò đùa đi!”

“Tất nhiên là tớ không đùa rồi! Bộ có vấn đề gì sao?”

“Cậu sẽ đi chơi với một anh chàng biết tất cả mọi điều về cậu ư?”

“Đúng vậy”

“Và cậu hỏi tớ rằng có vấn đề gì sao?” Giọng cô ấy vút cao lên một cách ngờ vực. “Cậu điên rồi chắc?”

“Đương nhiên là tớ không điên rồi”

“Tớ biết là bồ đã phải lòng anh ấy,” Lissy lặp lại điều ấy cả tỷ lần. “Tớ biết mà. Ngay từ khi bồ bắt đầu kể về anh ta” Cô ấy nhìn vào hình ảnh của tôi ở trong gương. “Lúc này là tớ thì sẽ để yên lông mày bên phải”

« Thật à? » Tôi nhìn kỹ vào mặt mình.

“Emma, cậu không được kể với bọn đàn ông tất cả mọi điều về bản thân! Cậu phải giữ lại điều gì đó chứ! Mẹ tớ đã luôn bảo tớ rằng, con không bao giờ nên để cho một gã đàn ông nào biết được cảm giác của mình hay đồ đạc trong túi xách tay.”

“Được thôi, quá trễ rồi” tôi nói nhỏ một cách bướng bỉnh. “Anh ấy đã biết hết rồi”

“Vậy thì sẽ không đi đến đâu cả.” Jemina nói “Anh ta sẽ không bao giờ tôn trọng cậu”

“Anh ấy có”

“Emma” Jemina nói, gần như tỏ ra thương hại “Cậu không hiểu sao? Cậu đã đánh mất điều đó rồi.”

“Tớ không đánh mất điều gì cả!”

Đôi khi, tôi nghĩ Jemina nhìn nhận đàn ông không phải là một con người mà là rô-bốt ngoài hành tinh vậy, và họ phải bị chinh phục bằng bất cứ giá nào.

“Cậu thật không giúp được gì nhiều cả, Jemina” Lissy nói “Coi này. Cậu đã hẹn hò với hàng đống gã thương nhân giàu có. Cậu phải đưa ra được lời khuyên nào hữu ích chứ!”

“Thôi được rồi” Jemina đặt túi xách của cô nàng xuống. “Đây là một mục tiêu vô vọng, nhưng tớ sẽ cố hết sức.” Cô ấy bắt đầu búng tay. “Điều đầu tiên là phải trông chải chuốt nhất có thể.”

“Chứ cậu nghĩ tại sao tớ phải đi nhổ lông mày cơ chứ?” Tôi nhăn nhó nói.

“Tốt. OK, điều tiếp theo là cậu phải tỏ ra quan tâm tới sở thích của anh ấy. Vậy, anh ấy thích gì nào?”

“Hem bít. Ôtô, tớ nghĩ vậy. Hình như anh ấy đã từng nói anh ấy có những chiếc xe cổ trong gara.”

“Vậy tốt rồi” Jemina tươi tỉnh lên hẳn. “Rất tốt. Hãy giả bộ là cậu thích ôtô, và đề nghị đến xemmột buổi triển lãm xe. Cậu có thể tìm thấy trong một cuốn tạp chí về ô tô trên đường tới chỗ hẹn.”

“Tớ không thể” Tôi nói và uống một ngụm từ cốc Harvey’s Bristol Cream – đồ uống thư giãn tiền-hẹn hò của tôi. “Tớ đã nói với anh ấy trên máy bay là tớ ghét xe cổ rồi.”

“Cậu đã làm gì chứ?” Jemina trông như thể cô ấy muốn thụi cho tôi một cái vậy. “Cậu nói với người mà cậu sẽ hẹn hò rằng cậu ghét thú vui ưa thích của anh ta ư?”