Chương 12


Chiếc Saab trắng của Rachel đậu trước nhà tôi. Bản thân Rachel đang ngồi trên bậc tam cấp, tay chống cằm như các cô nữ sinh chờ giờ lên lớp. Thay vì váy và áo lụa quen thuộc, hôm nay cô mặc quần jean xanh và sơ mi Oxford bằng cotton trắng. Tôi nhấn còi. Cô ngẩng lên, không mỉm cười. Tôi vẫy tay chào, lái xe vào ga ra rồi bước qua căn nhà, ra mở cửa trước.

“Xin lỗi để cô phải chờ,” tôi liếc một vòng xem có chiếc xe lạ nào trên phố không.

Mắt cô đỏ mọng vì khóc. Cô bước vào phòng khách nhưng không ngồi mà đi vòng quanh chỗ bàn ghế thưa thớt trong phòng, vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

“Kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra đi,” tôi nói.

Cô tạm dừng đủ lâu để nhìn tôi chằm chằm rồi lại bước tiếp. “Lúc đó tôi đang ở bệnh viện khám cho một bệnh nhân định tự tử cách đây hai hôm.”

“Và?”

“Tôi quyết định tạt qua văn phòng lấy vài tấm biểu đồ. Khi đến đó tôi nhận thấy có kẻ đã đột nhập. Nghĩa là cửa vẫn khóa, nhưng tôi biết thế, anh hiểu không?”

“Cô có nói rằng căn phòng bị lục tung lên.”

Cô nhìn lảng đi. “Không hẳn thế. Nhưng rất nhiều đồ để không đúng chỗ. Tôi biết điều này, vì tôi thích sắp xếp mọi thứ theo một cách nhất định. Sách xếp theo kích cỡ từ nhỏ đến lớn, giấy tờ chất đống… mà thôi, đừng quan tâm.”

“Cô bị ám ảnh cưỡng chế rồi.”

Đôi mắt sẫm màu của cô lóe lên. “Có những chuyện còn tệ hơn chứng ám ảnh cưỡng chế nhiều.”

“Đồng ý. Cô bảo hồ sơ bệnh án của tôi bị lấy mất?”

“Phải.”

“Có hồ sơ của bệnh nhân nào khác bị mất không?”

“Không.”

“Thế thì đúng rồi. Điều tôi không hiểu được là chúng lấy trộm bệnh án của tôi làm gì. Tại sao không copy thôi? Tôi tin chắc chúng đã đọc từ trước. Có khi chúng còn đọc hằng tuần ấy chứ.”

Rachel dừng bước nhìn tôi vẻ không tin. “Làm sao họ làm được điều đó?”

“Bằng cách cho người lẻn vào phòng làm việc của cô. Có thể là buổi tối những ngày tôi đến khám.”

“Tại sao trước đây tôi không nhận thấy điều gì?”

“Có thể lần này chúng quá vội.”

“Tại sao?”

“Chúng sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ tôi. Những gì tôi đã làm. Những gì tôi có thể sẽ làm.”

Cô ngồi trên mép sofa của tôi như thể đang định thần lại. “Tôi cần hiểu rõ chuyện này, David. Họ là ai? NSA ư?”

“Đúng và sai. Chúng là những người làm công tác an ninh cho Dự án Trinity, do NSA cung cấp tài chính.”

“Và đó là những người mà anh bảo đã giết Andrew Fielding?”

“Đúng.”

Cô nhắm mắt. “Tôi đã nhờ một người bạn ở trung tâm y tế xét nghiệm hộ gói bột trắng anh đưa cho tôi. Nó không chứa mầm bệnh than hay bất cứ mầm bệnh hoặc độc chất nào ta biết.” Cô mở mắt ra nhìn vào mắt tôi. “Đó là cát, David ạ. Giống thạch cao. Cát trắng. Chẳng nguy hiểm cho ai cả.”

Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng với những ý nghĩa có thể có của chuyện này. Những con chíp siêu nhỏ làm bằng silicon, một loại cát. Hay thạch cao là cơ sở của một chất bán dẫn mới mà Godin tìm ra? Có thể Fielding đã cố nói cho tôi biết một điều tương tự mà không tiện nói trắng ra…

“Anh đã thử cố liên lạc lại với tổng thống chưa?” Rachel hỏi.

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên.

“Cái gì?”

“Tôi quên kiểm tra hộp thư thoại. Xin lỗi.”

Tôi vào trong bếp. Đèn đỏ của điện thoại báo có tin nhắn mới. Tôi nhấn nút, một giọng vùng New England lạo xạo vang lên trong cái loa nhỏ xíu:

“Bác sĩ Tennant hả? Ewan McCaskell, chánh văn phòng tổng thống đây. Tôi nhớ là anh đã đến thăm văn phòng vài năm trước. Tôi vừa nhận được tin nhắn của anh. Chắc anh hiểu chúng tôi ở đây đang quá bận. Tôi không thể quấy rầy tổng thống cho đến khi biết rõ chuyện này là thế nào, nhưng tôi muốn nói chuyện với anh ngay khi có thể. Anh hãy giữ nguyên số máy này, tôi sẽ gọi lại ngay khi thời gian cho phép.”