Chương 12

Tiểu thư đồng nhất định đi theo sát cạnh Lăng Thanh Giám, vừa nhìn thấy cảnh tượng hiện trường, chỉ biết là thật sự có yêu quái muốn tới hại bọn họ, lại thấy tay áo ống dài của Thanh Nhi quấn tới, dưới tình thế cấp bách, lấy lá bùa trong người ra che trước người mình và công tử.

Thanh nhi vừa thấy lá bùa kia liền biết không ổn, tay áo thu lại không kịp, quét đến lá bùa trước mặt, vừa chạm vào đã bị đốt cháy. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội đốt lan dần theo hướng ống tay áo của nàng ta. Thanh nhi biết rõ lợi hại của việc này, cánh tay trái vung lên chặt đứt tay áo phải, lúc này ngọn lửa dữ dội mới ngừng tiến tới.

“Là cao nhân phương nào muốn làm hỏng chuyện tốt của ta?” Thanh Nhi căm hận hỏi. Nhoáng một cái thân mình liền hiện nguyên hình, một con rắn dài màu xanh lục, to chừng cỡ khoảng miệng cái bát xuất hiện trước mặt hai người. Kinh khủng nhất chính là ở phía trên miệng rắn có một đôi răng dài trắng phớ chứa nọc độc, ánh sáng màu lam u ám lúc ẩn lúc hiện trên bề mặt sáng bóng, dù chỉ là cọ xước một chút da, cũng sẽ khiến người vong mạng.

Lăng Thanh Giám và tiểu thư đồng ngã xuống, thở phì phò. Tiểu thư đồng vội vàng rút từ trong người ra lá bùa còn lại, đưa cho Lăng Thanh Giám. Lần này Lăng Thanh Giám tuyệt không kháng cự nửa điểm. Khỏi phải nói, cái lá bùa này chẳng qua chỉ là có mùi gay mũi, chứ cho dù đưa cho hắn một đống phân trâu mời hắn bưng trên tay, chỉ cần có thể ngăn cản xà yêu, hắn cũng vui vẻ chịu đựng.

Đôi mắt xà đen lạnh lẽo âm u của Thanh Nhi đảo qua trước mặt hai người, biết không chống chọi được, bèn uốn éo thân mình theo chân tường thoát khỏi hiện trường.

Lăng Thanh Giám bước lùi về phía sau, rùng mình lạnh run rẩy. Hắn và tiểu thư đồng nhìn nhau, nghĩ lại mà không hết sợ. Quần áo trên người cả hai đều thấm ướt đẫm mồ hôi lạnh.

” Không xong rồi!” Lăng Thanh Giám nhớ ra hướng xà yêu bỏ đi lại không ngờ chính là hướng về phía tiểu viện của muội muội Lăng Thanh Ba, ngay lập tức hoảng sợ thất sắc.

“Tiểu thư đồng, ngươi lập tức trở về, mang tất cả lá bùa đến, ta đi xem tiểu muội!” Vừa nói vừa nắm chặt lá bùa cứu mạng trên tay đi thẳng về phía chỗ ở của Lăng Thanh Ba. Tiểu thư đồng vốn đã hoang mang lo sợ, liền nghe lời, chạy như bay vào trong tiểu viện đi lấy lá bùa, cũng không dám liếc nhìn thi thể trên mặt đất.

Thanh Nhi tiến thẳng vào tiểu viện của Lăng Thanh Ba, đang thầm nghĩ tìm một chỗ kín đáo để ẩn nấp, chờ đến giờ tý xuống tay, thì đã thấy có một gã mặc y phục đen đứng trong sân, thân hình cực kỳ quen thuộc, nhìn kỹ chính là đồng loã hiện thời – Mặc Yểm, không khỏi vui mừng quá đỗi. Người đàn ông này pháp lực mạnh đến nỗi lần khắp tam giới cũng khó tìm ra địch thủ. Nếu như hắn bằng lòng che chở mình, cho dù là Đại La Kim Tiên hạ phàm đến đuổi bắt nàng, cũng không cần phải lo lắng, chứ đừng nói tới chỉ là mấy đứa phàm nhân tầm thường bày ra cái bẫy hùng hoàng.

” Yểm quân cứu thiếp!” Thanh Nhi không nói hai lời, hiện ra hình người đi đến trước mặt Mặc Yểm, hai mắt đẫm lệ, một dáng vẻ bộ dạng đáng thương, nửa điểm cũng không nhìn ra dáng vẻ hung tàn chỉ trong một ngày đã liên tiếp hại chết ba mạng người.

Mặc Yểm tùy ý nhìn nàng ta một cái, lạnh nhạt nói: “Ngươi không nên động đến Lăng Thanh Ba, hãy đi đi.”