Chương 12

Cả buổi tối, ánh mắt Linda nhìn Mạch Nhiên rất lạ, cứ như nhìn yêu quái, khiến Mạch Nhiên cả người sởn da gà. Rơi vào đường cùng, Mạch Nhiên buộc lòng giải thích lại với Linda lần thứ hai.

Cô nói: “Linda, chị phải tin em, nếu như em với tên Kiều thiếu đó có gì mờ ám tuyệt đối sẽ khóa cửa”

Linda ai oán nhìn Mạch Nhiên một cái rồi lắc đầu.

Lòng Mạch Nhiên ngổn ngang, cô cắn răng nói: “Linda, chị cũng biết Kiều Minh Dương vỗn dĩ rất chướng mắt em”

“Điều này có lý!” Linda gật đầu.

Ách! Mạch Nhiên tức giận. Nhưng vẫn giả vờ tươi cười cúi đầu khom lưng mà nói với Linda: “Bởi vậy mới nói, Linda tỷ à, tất cả đều là hiểu lầm thôi. Chị cứ coi như cái gì đều không thấy, quên hết đi được không?”

Linda gật đầu, lập tức ý thức được cái gì liền nhảy dựng lên: “Vậy sao được? Bạch Mạch Nhiên, em căn bản không có ý thức được, em đã làm sai cái gì?”

Mạch Nhiên ngẩn người, mông lung nhìn Linda.

Cô…cô đã làm sai cái gì?

Mạch Nhiên chỉ thấy Linda xoa thắt lưng, chỉ tay vào người cô mà giáo huấn: “Chị hỏi em, nếu như ngày hôm nay người đi vào không phải chị, mà là Thẩm tổng, em định giải thích thế nào? Cũng nói với anh ấy là hiểu lầm sao? Em không cẩn thận cởi y phục, không cẩn thận cùng Kiều thiếu cùng một chỗ, lại không cẩn thận bị người ta thấy được sao? Thẩm tổng sẽ tin sao?”

Mạch Nhiên bị hỏi đến á khẩu, máy móc lắc đầu, lắp bắp nói: “Không…. không tin”

“Vậy còn phải nói sao?” Linda bày ra vẻ mặt kiểu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép đối với Mạch Nhiên mà nói: “Bạch Mạch Nhiên, chị thật là quá sức thất vọng về em, em làm như vậy, thật là khiến Thẩm tổng thất vọng. Anh ấy giúp em có hợp đồng đóng phim, đóng quảng cáo, giúp em giải quyết rắc rối, em bị thương anh ấy còn tạm gác công việc sang một bên đến bệnh viện chăm sóc em, người đàn ông như thế em đào đâu ra nữa? Em thế mà lại hồng hạnh vượt tường, quả thực là đang ở trong phúc mà không biết hưởng phúc! Quá ngu ngốc!”

Linda một hơi thốt ra những lời này xong, thấy Mạch Nhiên mở to hai mắt, miệng há hốc, thật lâu không nói ra lời.

Hóa ra việc mà Mạch Nhiên làm, đã phát triển lên thành hồng hạnh vượt tường rồi, thay lòng đổi dạ, phá hư chủ nghĩa xã hội khoa học và chính trị ở mức độ cao như vậy??? Linda nói thế, há chẳng phải Mạch Nhiên không phải là người ư? Rõ ràng là cầm thú a!

Ngay lúc Mạch Nhiên thiếu chút nữa bị tẩy não, lý trí bỗng nhiên trở về.

Hồng hạnh vượt tường?

Dù Mạch Nhiên có miễn cưỡng thừa nhận mình là hồng hạnh đi, nhưng còn tường? Tường ở nơi nào???

Thẩm Lâm Kỳ đâu có xây cho Mạch Nhiên một bức tường, anh cho cô cả một gian nhà, trong phòng chất đầy hộp đựng đồ quý báu, trên tường điêu khắc hoa văn tinh xảo, khảm đá quý.

Nhưng là khi Mạch Nhiên ngẩng đầu, lại không biết bầu trời ở đâu.

Tròng lòng Mạch Nhiên bỗng dưng cảm thấy rất không thoải mái, thần sắc không khỏi cô đơn, Mạch Nhiên đứng lên.

Linda hiển nhiên hiểu sai ý cô, cho rằng cô vì những gì Linda nói mà cảm thấy áy náy, ngữ khí rốt cuộc điều hòa: “Em cũng không cần tự trách mình, biết sai là tốt rồi, thanh niên trẻ tuổi không khỏi không kiềm chế được tình cảm của mình, cũng là có thể lý giải được. Hiện tại chuyện này dừng lại ở đây, chị coi như cái gì cũng đều không biết, chỉ là mong muốn em sau này hiểu chuyện hơn, đừng nên nhất thời xung động mà hủy chính mình”