Chương 12

Về nhà sau một ngày học hành vất vả, em nằm phịch xuống cái ghế sofa. Lớp 12, đi học như đi đánh trận vậy, khéo còn mệt hơn ấy chứ. Đấy là em còn học khá nên không phải cày nhiều, chứ mấy thằng bạn em chúng nó cày như trâu ấy, cả tuần may ra có 1-2 buổi nghỉ. Thấy em có vẻ mệt mỏi, Trân hỏi:

-Minh mệt lắm hả, uống nước chanh không Trân pha cho.

-Có có. – Em gật đầu lia lịa.

Chỉ một lát sau, hai cốc nước chanh đã được Trân pha xong. Hai đứa ngồi cạnh nhau, nhâm nhi cốc nước chanh mát lạnh, mệt mỏi trong em dường như tan biến. Ngồi không cũng chán, em lọ mọ bật đầu karaoke nhà em lên, thi rống à nhầm thi hát với Trân, Em chọn bài “Chỉ anh hiểu em” của thím Khắc Việt, bài này vừa hay lại dễ hát. Em hát hết mình, chẳng khác gì ca sĩ trên sân khấu. Trân ngồi nghe, cười tít cả mặt, thấy vậy em càng rống tợn. Bỗng bà hàng xóm gọi om xòm ngoài cửa:

-Thằng Minh mày rống bé thôi để cho em bé còn ngủ. Mày định tra tấn cả xóm hả!

Thấy vậy em bèn lật đật ra xin lỗi, đi vào thấy Trân ngồi nhìn em cười tủm tỉm. Em quê quá nhưng vẫn làm mặt ngầu, lạnh lùng tắt đầu, xách balo lên thẳng phòng. Trân lon ton chạy theo kéo em lại nhưng kéo sao được em, em cứ phăm phăm đi lên phòng, bật máy tính lên chiến DotA. Trân ngồi bên cạnh dùng ngón tay chọc chọc vào em, rụt rè hỏi:

-Giận hả?

-Có gì đâu mà giận. – Em làm mặt lạnh lùng.

-Hì hì Minh hát hay mà, tại bà hàng xóm không biết thưởng thức thôi. – Trân cười.

-Khen đểu hả? – Em làm mặt ngầu.

-Hi hi khen thật đó. – Trân cười tươi.

Nụ cười của Trân như tỏa nắng vậy các thím ạ. Chắc biết rõ thế mạnh của mình nên em nó cứ cười mãi, làm em muốn giận cũng không giận được. Em cốc đầu Trân một phát vì cái tội nãy cười đểu em xong rồi log in vào garena chiến DotA. Em chơi DotA từ hồi 6.73 các thím ạ, chơi nhiều thành thói quen rồi, 1 ngày mà không chơi là thấy cứ thiếu thiếu cái gì ấy. Vào game đang pick thì Trân nói:

-Dạy Trân chơi trò này đi.

-Ax Minh đang chơi rồi, lúc khác đi.

-Thỉnh thoảng mới rảnh mà, dạy Trân chơi đi. – Trân làm mặt cún con.

Lại đánh với điểm yếu của em nữa rồi. Em đành quit trận, thím nào đánh trận đấy thì cho em xin lỗi nhé. Em tắt garena, vào warcraft bật map AI lên dạy Trân. Hướng dẫn sơ sơ cái luật chơi cùng mấy cái thao tác cơ bản như last hit, deny,… xong, em đứng dậy nhường chỗ cho Trân thực hành. Ngồi vừa xem vừa hướng dẫn, em phải công nhận là Trân có năng khiếu vờ lờ các thím ạ, mới chơi mà last hit khá chuẩn, deny cũng tốt. Cứ huấn luyện thường xuyên thế này chắc về sau em nó solo mid ăn cả Yaphets luôn. Em chạy lên phòng bố mẹ vác cái laptop Dell của mẹ em xuống, tạo nick gg cho Trân rồi tạo map AI để cả 2 cùng chơi. Em chỉ Trân pick Rylai, em cầm Sven rồi cùng đi bot, nhìn 2 con hero đẹp đôi y như chúng em ngoài đời các thím ạ. Trận đấy em last hit hết quái của Trân, làm em nó tức, nhìn cái mỏ chu chu ra phụng phịu yêu thế không biết. Em đành nhường Trân farm, em vào rừng lure quái. Rồi mấy phát em với Trân đi gank, em nó mấy lần skill nhầm vào creep (chắc tại chuột cùi) lại quay ra xin lỗi em.

-Xin lỗi không thôi à. – Em nhướn người đưa má ra, làm mặt dê.

Trân đấm em một phát rồi lại tiếp tục chiến. Cuối cùng, với trình độ xuất sắc ngang Loda, mặc dù Trân hơi feed nhưng em đã gánh cả đội đến chiến thắng. Em nó duỗi vai kêu mỏi rồi nói:

-Trò này chơi vui thật mà hơi mệt.

-Ừ, để khi nào kêu mấy thằng ở lớp đánh cùng, cho chúng nó gato chết luôn. – Em hào hứng.

-Sao lại gato? – Trân ngơ ngác.

-Con gái chơi DotA ít lắm, thế nên con gái chơi DotA, nhất là đứa nào xinh thì chúng nó bu như ruồi bâu sh!t ấy. – Em giảng giải.

-Vậy hả. Hihi vậy để Trân post hình đang chơi DotA lên fb, chắc là có nhiều người vào làm quen lắm ha Minh. – Em nó thích thú.

-Minh không thích vậy đâu nha. – Em làm mặt ngầu.

-Hì hì vậy thôi, chơi tiếp nhé Minh. – Em nó lại cười.

-Ừ, chơi tiếp nào. – Em cười lại.