Chương 12

Sau khi đi xem mắt một ngày, Trình Gia Gia cũng không hề hẹn tôi ra ngoài chơi.

An An nói, đây chính là trò lạt mềm buộc chặt, chỉ dùng để gạt mấy cô bé ngây thơ, làm cho tâm hồn thiếu nữ tràn ngập tò mò chờ đợi. Chỉ có những tên không não mới ngay sau ngày đầu xem mắt đã ào ào đi hẹn con gái nhà người ta. An An lại vô tình nói, nếu có ý, hẳn anh ta sẽ để lại tin nhắn ân cần thăm hỏi. Tôi nhìn màn hình di động. Mười một giờ bốn mươi lăm phút, điện thoại rung lên, có tin nhắn.

Ngày hôm sau nữa, Trình Gia Gia vẫn không tới hẹn tôi, chỉ nhắn tin hỏi tôi đang làm gì thôi, còn bảo mình đang ở thành phố A, ngày mai trở về.

An An nói, cái này là thể hiện ưu thế bản thân, đàn ông bận rộn vì sự nghiệp mà không lụy vì tình sẽ làm cho phụ nữ nảy sinh ý muốn chinh phục [dục]*. Xong cô ấy còn phán thêm một câu, sang ngày thứ ba, chính là ngày mai, nếu anh ta vẫn còn không hẹn tôi, chứngtỏ tôi đã vinh quang thành đồ phế thải, cái này chỉ chứng minh được một điều, ngay từ đầu anh ta chỉ muốn đùa giỡn với tôi. Tôi nghe xong gật đầu, vốn Trình Gia Gia luôn khiến cho tôi có cảm giác không thực, nếu đúng như thế này thì tôi còn có thể tin được.

[bản gốc có chữ dục, chuyển ngữ mình không biết đặt vào đâu nên đành giữ nguyên vậy.]

Sáng sớm, An An đã bị lãnh đạo đem đi giáo huấn, nguyên nhân là tôi đã làm sai một danh sách phiếu xuất khẩu nghiệp vụ, tôi biết, việc này nhất định là do Thọ Phương Phương, vì vụ hôm trước với Ứng Nhan mà trả đũa tôi. Trời đất đều biết, hôm đó tôi với Ứng Nhan chỉ ở căn tin công ty lĩnh cơm nguội mà ăn thôi. Tên Ứng Nhan này đúng là quỷ hẹp hòi, qua sông đoạn cầu, làm sao dám trông hắn ta mời tôi một bữa yến tiệc được. Nhưng mà Thọ Phương Phương hẳn chẳng nghĩ vậy, cô ta nghĩ chúng tôi ăn đại tiệc dưới hoa cùng trăng cơ.

An An nói quả không sai, dựa vào bản thân là nhân viên dày dặn nòng cốt trong bộ phận nghiệp vụ, cô ấy dốc hết sức chống chuyện này, Thọ Phương Phương dù có muốn khai tử cô ấy thì cũng vô kế khả thi.

Cả ngày, tôi đều nơm nớp lo sợ, làm việc thật cẩn thận, trong lòng tràn ngập áy náy với An đại tỷ, bởi vì tôi mà cô ấy mới phải chịu liên lụy. Nhìn thấy tên Ứng Nhan đầu sỏ của chuyện đi qua đi lại trước mắt, tôi lần đầu tiên nghiêng đầu sang bên, tới liếc cũng không thèm liếc hắn ta.

Việc tốt duy nhất chính là, cuối cùng thì chút ít lương thiện của Ứng Nhan cũng được phát hiện. Hắn ta chủ động gọi điện thoại cho tôi, nói mấy hộp quà tặng kia không cần phải đi lấy nữa.

Trong tâm trạng run sợ, tôi quên mất Trình Gia Gia. Đến khi tan tầm thì tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Trình Gia Gia, đến ngày thứ ba, rốt cục cũng đã hẹn tôi.

Khi đó tôi đang rất ức chế, quên mất phải tỏ ra đáng yêu, vừa bấm nút nghe đã lên tiếng: “Ai?”

Bên kia đầu dây ngây cả người, rồi một giọng nhu hòa truyền đến: “Là em sao, Nha Nha? Anh Trình Gia Gia đây.”

Ách…Tôi đớ lưỡi.

“Buổi tối em rảnh không?” Ngữ khí của Trình Gia Gia làm người ta thấy rất thoải mái, giống như một bằng hữu thân thiết rủ bạn đi chơi, không xin xỏ cũng không ra oai, khiến cho bạn chẳng thể nào cự tuyệt được.

Nghe giọng của anh, tôi quên ngay tuyệt chiêu An An đã dạy, rằng phải phải rụt rè, lấy lui làm tiến, rõ ràng là thèm đồng ý chết đi được nhưng vẫn phải giả bộ ỡm ờ, tôi vừa mở miệng đã trực tiếp nói: “Rảnh.”