Chương 12

Thường sau khi tàn nhẫn đưa ra quyết định mới, lại cành mẹ đẻ cành con, khiến anh và cô lại bị kéo vào nhau.

Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.

Sáng sớm thứ hai, thời tiết bắt đầu hơi nóng nực, mùa hạ cuối cùng cũng tới rồi.

Tôi bước vào văn phòng, phát hiện Cao Triển Kỳ đang ngồi trước bàn tôi.

“Luật sư Cao, hôm nay anh đến sớm vậy, có việc tốt gì à?” Tôi hỏi.

Anh ta không lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi có phần ý sâu xa.

Tôi ngồi xuống, lấy ra tập hồ sơ vụ án chiều nay mở phiên tòa, bật máy tính, rồi lại đứng lên, pha cốc trà, lại ngồi xuống, nhìn Cao Triển Kỳ một cái nữa, vẫn duy trì tư thế vừa nãy, không cử động. “Anh làm gì vậy, nhìn tôi thêm nữa là thu phí đấy.” Tôi nói.

Anh ta thò người qua, đặt hai khuỷu tay lên bàn, thần bí hỏi tôi: “Bắt đầu khi nào?”

“Cái gì khi nào?” Tôi không hiểu.

“Cô và Lâm Khải Chính.”

“Đừng nói linh tinh! Tôi và anh ta có gì bắt đầu?” Tôi phủ nhận nhưng lại thấy chột dạ.

“Sau khi tôi về tối qua, càng nghĩ càng không đúng, giữa cô và Lâm Khải Chính nhất định có vấn đề gì. Kể cả từ lâu rồi, cô nhờ tôi dò hỏi về anh ta, vụ án ở giai đoạn xét xử thứ hai kia, có một tờ giấy ghi chữ Lâm, thêm cái lần khi anh ta giúp tôi giải cứu ô tô, muốn cô lên xe anh ta, còn có việc cố vấn pháp luật của chúng ta lần này, sao mà đạt được dễ dàng vậy, nghĩ đi nghĩ lại, giữa cô và anh ta tuyệt đối không đơn giản như cô nói.” Cao Triển Kỳ bắt đầu tìm nguồn gốc.

“Không đơn giản? Vậy phức tạp thế nào, anh nói tôi nghe xem?” Tôi cố làm ra vẻ trấn tĩnh để hỏi.

“Điều đó sao tôi biết chứ? Vì vậy tôi rất tò mò! Tôi còn nghe nói, tuần trước, Lâm Khải Chính tới văn phòng của chúng ta, ở riêng với cô rất lâu, nói thực, hai người đang làm gì?”

“Đang thảo luận 1 bản hợp đồng.”

“Thảo luận hợp đồng vì sao phải đóng cửa?”

“Không phải đóng cửa? Vậy những cô nàng ở ngoài kia cứ như đang xem kịch vậy, căn bản không thể làm việc.”

“Không phải chính là diễn kịch chứ?”

“Cao Triển Kỳ, nếu anh thực sự rảnh thế đi làm việc khác đi, dọn vệ sinh, đổ rác đừng nói vớ vẩn ở chỗ tôi!” Tôi hạ lệnh đuổi khách.

“Trâu Vũ, tôi chỉ có ý tốt.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một cách thành khẩn: “Đàn ông có tiền đều như vậy. Cô cũng không phải cô nàng chưa từng trải, chắc hiểu rõ hố lửa là cái gì, cạm bẫy là cái gì, đừng làm ra những chuyện ngốc nghếch. Một tên Tả Huy khiến cô tổn thương còn chưa đủ à.”

“Anh nói vậy là ý gì? Ai chuẩn bị làm việc ngốc?” Tôi có phần tức giận.

Cao Triển Kỳ thấy tôi bực mình, vội vàng giải thích: “Không có, không có, tôi không nói cô làm việc ngốc, tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở cô. Chúng tôi đều là đàn ông, nhìn thấu suy nghĩ của đàn ông. Tối qua Lâm Khải Chính vui như vậy, lại cùng cô uống rượu giao bôi!” Anh ta đặc biệt nhấn mạnh ba từ “Rượu giao bôi!”

“Tối qua là ai khơi nguồn, hôm nay lại lấy đó làm điểm sơ hở!” Tôi nói.

“Không dám, không dám, tôi khơi ra là tôi sai, con người tôi uống chút rượu liền thích gây chuyện, cô chẳng phải không biết? Nhưng Lâm Khải Chính là người thế nào? Phó tổng công ty Trí Lâm, ở đây lớn nhỏ gì cũng coi như một nhân vật lớn, chẳng phải chánh án nhỏ, một thẩm phán nhỏ của một toà án nào đó, lại có thể chơi trò chơi này, tối qua trên đường về, Âu Dương nói những điều chưa từng nghe qua! Dã tâm lang sói, không thể không đề phòng! Tôi biết anh ta là đàn ông thượng hạng, sợ cô nhất thời không phân biệt thật giả, tới lúc đó … đúng không?” Anh ta định nói lại thôi, cứ như thực sự có việc gì xảy ra.